Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
3
Chỉ lướt sơ qua một cái, Tạ Thư Ngôn đã ra ngay.
Bức thư này và bức tôi đưa cậu ta hồi sáng, chẳng có gì nhau.
Thật sự là do tôi lười tốn nhiều tâm tư mấy tỏ đó.
Thế là, dùng máy in in một trăm bản.
Tất cả thư , nội dung y hệt nhau.
Tôi của lúc đó cứ Tạ Thư Ngôn không thích tôi, căn bản sẽ không xem nội dung bên trong.
Cứ là cứ tặng mãi là được.
Mãi đến lâu sau này tôi mới biết, thực ra Tạ Thư Ngôn đều đã xem qua.
Còn thầm đánh giá trong lòng: Cỗ máy hình người, vô vị cực kỳ.
Chính bản thân cậu ta cũng cảm thấy, cả đời này cũng sẽ không thích nổi kiểu người như tôi.
Bây giờ lại, thực ra cậu ta đánh giá cũng chẳng sai.
Chỉ có điều, cậu ta lúc này trông có vẻ đang tức giận.
Ánh mắt Tạ Thư Ngôn chuyển bức thư sang tôi, gằn từng chữ:
“Trần Thiên Tuyết, cô đang ‘quăng lưới diện rộng’, coi hai chúng tôi là khỉ mà đùa giỡn đấy à?”
Không phải chứ, trí tưởng tượng của Tạ Thư Ngôn cũng phong phú quá rồi đấy?
Nhưng Hà Thiên rõ ràng là tin Tạ Thư Ngôn, bộ dạng hùng hổ dọa người.
“Tốt cậu giải thích cho rõ ràng.”
Lúc này đây, tôi cứ như bị người ta nướng trên lửa.
Sau lưng mồ hôi lạnh toát ra liên tục.
Không được không được, tôi đã sống nhiều hơn năm năm rồi, sao có thể hèn thế này!
Tôi đẩy mạnh Tạ Thư Ngôn ra, hùng hồn nói:
“Sao hả, sáng nay cậu chối tôi, thì tôi không thể thích người nữa sao?
Trong người xuất sắc nhiều như vậy, cậu không cho phép tôi thích cậu, chẳng lẽ tôi đi thích người cũng không được à?
Cậu như vậy chẳng phải là quá bá đạo rồi sao?”
Tôi nói một hơi hết sạch.
Bên cạnh đã có không ít người chú đến động tĩnh bên này của chúng tôi.
Tạ Thư Ngôn sa sầm mày, dường như không ra nào phản bác tôi.
Lúc này, vai tôi bị người ta vỗ nhẹ một cái.
Hà Thiên vẻ e thẹn, ánh mắt chứa chan mong đợi hỏi:
“Người xuất sắc mà cậu nói, là chỉ tôi sao? Tôi dễ theo lắm, cậu cứ việc thử xem.”
“Hà Thiên! Cậu đang làm cái gì vậy!”
Câu này của Tạ Thư Ngôn gần như là gào lên, như thể bị vỡ phòng tuyến tâm lý.
Hà Thiên gãi gãi đầu, phớt lờ chỉ trích của Tạ Thư Ngôn.
“Em gái đáng yêu thế này, cậu không cần thì tôi cần, anh em cột chèo với nhau, cậu cũng không nhìn tôi ế mãi chứ? Tôi không so được với cậu, có nhiều người theo như thế, tóm lại chuyện này cậu đừng quản nữa.”
Tạ Thư Ngôn không nhìn Hà Thiên, ngược lại ánh mắt trầm trầm nhìn vào tôi.
“Cô hài lòng rồi chứ?”
“Cái gì?”
Tôi không hiểu cậu ta.
“Không phải cô khiến tôi ghen sao? Ai không chọn, lại cứ chọn trúng Hà Thiên. Trần Thiên Tuyết, trò lạt mềm buộc chặt này vui lắm à?”
Tôi há miệng, không biết giải thích thế nào.
Trong ấn tượng, bất kể tôi làm gì, Tạ Thư Ngôn đều sẽ không .
Bây giờ là bị làm sao vậy?
Thôi kệ, còn giải thích cái gì.
Cậu ta thích thế nào thì .
Dù sao cậu ta của lúc này, hay cậu ta của ba năm tới, đều sẽ không thích tôi.
“Cậu nói phải thì là phải đi.”
Tôi nói nhỏ một câu, nhân lúc hai người họ đang ngẩn ra, vội vàng chạy mất.
4
Nhưng chưa chạy được mấy bước, phía sau đã truyền đến tiếng bước chân.
Là Tạ Thư Ngôn theo.
Cậu ta một tay nắm chặt cổ tay tôi, hơi thở có gấp gáp.
“Trần Thiên Tuyết, cô có thể tiếp tục đến làm phiền tôi, nhưng không được đi Hà Thiên nữa.”
Tôi cúi đầu, nhìn bàn tay đang bị cậu ta nắm lấy, có thất thần.
Nhớ kiếp , tôi theo cậu ta suốt bốn năm trời, mới miễn cưỡng được nắm tay cậu ta.
“Tại sao?”
Giọng tôi thấp, nhưng Tạ Thư Ngôn vẫn thấy.
“Hà Thiên quá đơn giản, tôi không cậu ấy bị tổn thương.”
Hóa ra theo, cũng chỉ là vì bạn của cậu ta.
Tôi đang trả , thì thấy Tạ Thư Ngôn như bị bỏng, nhanh chóng rụt tay về, ánh mắt còn nhìn về phía cách đó không xa.
Tôi nhìn theo tầm mắt cậu ta, hóa ra là Hứa Khuynh đi ngang qua.
Hứa Khuynh là hoa khôi được công của chúng tôi, xinh đẹp, gia cảnh tốt.
đến nay, dường như người đều tự mặc , người đẹp trai phải ở bên người xinh đẹp .
trong có không ít người đang “đẩy thuyền” couple này.
Thật ra tôi biết, Tạ Thư Ngôn từng thích Hứa Khuynh.
Chỉ là ngại vì nhiều lý do, hai người không đến được với nhau.
Không dám phủ , trong những lý do đó, cũng bao gồm cả tôi.
Hứa Khuynh bên kia cũng đang nhìn chúng tôi.
Tôi đè nén cảm giác khó chịu dưới đáy lòng, nói: “Người trong lòng của cậu cậu kìa.”
Tạ Thư Ngôn nhanh chóng liếc tôi một cái, sau đó vẻ gượng gạo phủ : “Đừng nói linh tinh.”
“Chẳng lẽ không phải sao? Nếu cậu không thích cô ta, tại sao phải vội vàng hất tay tôi ra?”
Lần này, Tạ Thư Ngôn im lặng.
Tôi chào tạm biệt cậu ta, trở về ký xá.
Bởi vì tôi đột nhiên nhớ ra, còn có một chuyện quan trọng hơn cả Tạ Thư Ngôn.
Hứa Khuynh đã về tôi một bước.
Cô ta đang chia trái cây mới mua cho bạn cùng phòng.
Tất cả người đều được hỏi, lại cố bỏ sót tôi.
lúc khai giảng đến giờ, người đều biết, điều kiện gia đình Hứa Khuynh tốt.
Khi được phân vào cùng một ký xá, cô ta trực tiếp tặng mỗi người chúng tôi một bộ mỹ phẩm dưỡng da hàng hiệu.
Vì vậy người đều thích cô ta, ra sự sóng ngầm giữa tôi và cô ta, đều ăn bắt đầu xa lánh tôi.
Tôi thì không những chuyện này.
Sự thù địch của cô ta đối với tôi, bắt đầu lúc tôi chuẩn bị theo Tạ Thư Ngôn đã có rồi.
Cho mấy ngày sau, cô ta sẽ vu oan tôi trộm chiếc vòng tay trị giá mười mấy vạn của cô ta.
Tôi không đưa ra được bằng chứng chứng minh mình không trộm, Hứa Khuynh liền làm ầm chuyện này lên nhà .
Mãi đến khi tốt nghiệp, tôi cũng không rửa sạch được cái danh ăn trộm này.
Đây là cái gai găm sâu trong đáy lòng tôi.
Lần này, tôi phải nhổ tận gốc cái gai đó.
5
Thời gian nhanh đã đến ngày Hứa Khuynh vu oan cho tôi.
Tôi vẫn như thường lệ, ăn sáng xong rồi về ký xá.
Hứa Khuynh và các bạn cùng phòng đều chưa về.
Tối qua hình như thấy bọn họ hẹn nhau cùng đi ăn sáng.
Nhưng nhanh, cửa phòng ký xá bị đẩy ra.
Sau khi về người đều bận rộn việc riêng, chỉ có Hứa Khuynh cứ lục lọi kiếm cái gì đó.
Đột nhiên, cô ta hét lớn một tiếng: “Vòng tay của đâu mất rồi.”
thấy động tĩnh này, tất cả người đều dừng tay.
“Là cái vòng lần cậu cho bọn xem đó hả?”
“ biết, là quà sinh nhật 18 tuổi mẹ cậu tặng, cậu còn nói cái vòng đó trị giá mười mấy vạn tệ.”
Vẻ Hứa Khuynh sắp khóc đến nơi rồi.
“Đúng, chính là cái đó, nhớ rõ ràng đã khóa trong tủ rồi mà.”
Cô ta nói, ánh mắt chuyển sang tôi.
“Vừa nãy bọn về thì chỉ có mình cậu ở trong phòng, có phải cậu trộm không?”
Y hệt như kiếp , cái mũ này cứ thế chụp lên đầu tôi.
Tôi của năm mười tám tuổi ngây thơ không biết gì, chưa từng trải qua chuyện này, căn bản không biết phản kích thế nào, chỉ biết cắm đầu khóc.
Cũng chính vì vậy, Hứa Khuynh chắc chắn tôi dễ bắt nạt, cố làm lớn chuyện.
Tóm lại đến cuối cùng, vòng tay của cô ta cũng không thấy.
Tôi còn suýt nữa bị cô ta làm cho phải thôi học.
Vậy thì lần này, dứt khoát làm lớn hơn nữa đi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt Hứa Khuynh, nói: “Cậu có bằng chứng gì chứng minh, vòng tay của cậu là do tôi trộm không?”
“Buổi sáng trong phòng chỉ có một mình cậu, không phải cậu thì còn có thể là ai?”
Các bạn cùng phòng Hứa Khuynh nói vậy, cũng nhao nhao đứng ra nói giúp cô ta.
“Thiên Tuyết, nếu thật sự là cậu, thì lấy ra đi, trộm cái gì không trộm, lại đi trộm quà mẹ người ta tặng.”
“Đúng đấy, ai chẳng biết cậu là gia đình đơn thân, cậu mà thiếu tiền thật, người có thể giúp cậu cách, trộm đồ là không đúng.”
Tôi cười.
Không ngờ gia đình đơn thân cũng có thể trở thành bằng chứng trộm cắp.
Tôi từng bước ép sát Hứa Khuynh.
“Cậu đã nói tôi trộm vòng tay của cậu, vậy bây giờ tôi hỏi cậu vài câu. Thứ , cậu nói vòng tay của cậu trị giá mười mấy vạn, vậy phiền cậu đưa ra hóa đơn mua hàng, xác xem có đúng là giá đó không. Thứ hai, vòng tay của cậu rốt cuộc có ở trong phòng hay không còn là một vấn đề, thế thì cậu có chứng cứ gì chứng minh bị tôi trộm?”
Hứa Khuynh ngẩn ra một thoáng, sau đó òa khóc.
“Vòng tay của biến mất rồi, mới là nạn nhân, phải cung cấp bằng chứng gì?”
“Vậy có khả năng nào là do cậu đang vu oan cho tôi không?”
Trong mắt Hứa Khuynh lóe lên một tia chột dạ.
Có bạn cùng phòng nhìn không nổi nữa, một phen kéo thẳng tôi ra.
“Cả đời này tôi chưa từng thấy tên trộm nào ngông cuồng như thế. Trần Thiên Tuyết, bọn tôi cho cậu cơ hội rồi, là tự cậu không cần.”
Thấy có người đứng về phía mình, Hứa Khuynh lại khôi phục sự tự tin.
Cả nhóm đi ra khỏi ký xá.
Chỉ trong một buổi sáng, tin đồn tôi trộm vòng tay của Hứa Khuynh đã truyền đi xôn xao.
6
Khi Tạ Thư Ngôn thấy tôi, tôi không hề bất ngờ.
Kiếp , có lẽ cậu ta cũng tin là tôi trộm vòng tay của Hứa Khuynh.
Có điều, cậu ta vẫn với người .
Chẳng nói gì cả, chỉ hỏi tôi một câu, hỏi tôi có phải đang thiếu tiền không.
Làm cho tôi lúc đó cảm động chết, tưởng rằng mình cuối cùng cũng có cơ hội.
Nhưng khi tôi đến gần cậu ta hơn, cậu ta lại biến về thành Tạ Thư Ngôn lạnh lùng kia.
Mãi đến lâu sau tôi mới biết, là Hứa Khuynh đã cậu ta.
Lúc này, vì không chịu nổi người cứ xì xào bàn tán về mình, tôi trốn thẳng ra ngoài chơi game.
Dù sao kiến thức cần học tôi đều học rồi, ôn tập lại , đợi thi đại học là xong.
Tạ Thư Ngôn đứng sau lưng tôi một lúc lâu, mới nói: “Tại sao lại trốn học?”
Tôi xoay ghế lại, cười tít mắt nhìn cậu ta.
“Nếu tôi nói, tôi chỉ đơn thuần là không lên lớp, cậu tin không?”
Tạ Thư Ngôn nhìn vào mắt tôi, lắc đầu.
“Cứ trốn tránh mãi, không giải quyết được vấn đề đâu.”
Nụ cười của tôi cứng lại trên môi.
“Cho , cậu cũng tin Hứa Khuynh, là tôi trộm vòng tay của cô ta đúng không?”
Lần này, cuối cùng tôi cũng hỏi ra câu nói giấu trong lòng bấy lâu.
Tạ Thư Ngôn mím môi, nói:
“Tôi cho rằng cô sẽ không làm loại chuyện này, nhưng hành vi hiện tại của cô, quả thực khó khiến người ta không nghi ngờ.”
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.
May quá, ít không làm tôi quá thất vọng.
Thế nhưng, câu nói tiếp theo của Tạ Thư Ngôn, lại khiến trái tim tôi chìm xuống.
“Nhưng không phải cô, thì còn có thể là ai chứ? Nhà đã chuẩn bị cảnh sát vào cuộc rồi.”
Vậy , đầu đến cuối, Tạ Thư Ngôn chưa từng nghi ngờ Hứa Khuynh.
Cậu ta thậm chí tin tưởng cô ta vô điều kiện.
Tôi cười khổ: “Vậy chúng ta cứ chống mắt lên mà xem.”
Tạ Thư Ngôn nhíu mày, thấy không khuyên được tôi, tự mình quay về .
Sau khi cậu ta đi, tôi cũng chẳng còn tâm trạng chơi game nữa.
Đang về ký xá sắp xếp lại chứng cứ tôi thu thập được, thì bị người ta gọi tên.
“Trần Thiên Tuyết.”
Tôi ngẩng đầu, thấy là Hà Thiên.
Chết dở, tôi suýt quên mất nhân vật này.
“Hi.”
Tôi chào hỏi cậu ta một cách gượng gạo.
Hà Thiên cao ráo chân dài, vài bước đã đến tôi.
“Tôi cậu khắp nơi, không ngờ cậu lại tự mình lén chạy ra ngoài .”
Tôi chớp mắt, có không thể tin nổi.
“Cậu tôi? Làm gì?”
Hà Thiên nhìn tôi một cái, rồi lại ngượng ngùng cúi đầu.
“Lần chúng ta không phải đã xác quan hệ rồi sao? nói cậu có chuyện, phản ứng đầu tiên của tôi là đến ủng hộ cậu đấy. Hỏi cậu một câu, tôi có đủ nghĩa khí không.”
Không phải.
“ , chúng ta xác quan hệ lúc nào?”
Hà Thiên ngẩng đầu, vẻ nghiêm .
“Cậu gửi thư cho tôi, tôi đồng rồi, chúng ta chẳng phải là bạn trai bạn gái rồi sao?”
Ờ… theo logic bình thường thì đúng là như vậy.
Nhưng nằm mơ tôi cũng không ngờ, Hà Thiên sẽ đồng chứ.
Còn những Tạ Thư Ngôn nói, cậu ta một câu cũng không lọt tai à!
“Cái đó, thực ra…”
Hà Thiên cắt ngang tôi.
“Tôi biết, là bọn họ vu oan cho cậu, tôi đi gọi người ngay đây, giúp cậu đòi lại công bằng. Cậu yên tâm, nhà tôi vẫn có quan hệ, tuyệt đối sẽ không cậu chịu uất ức.”
Tôi không khỏi ngẩn người.
Tạ Thư Ngôn là phú nhị đại, vậy gia cảnh bạn bè cậu ta chắc chắn cũng không kém là bao.
Hà Thiên nói hẳn là không giả.
Chỉ là…
“Cậu, tại sao lại tin tưởng tôi?”
“Chúng ta không phải là bạn trai bạn gái sao, tin tưởng cậu vô điều kiện, đó chẳng phải là chuyện làm à?”
Tuy nhiên…
“Nhưng nếu chúng ta không phải là bạn trai bạn gái thì sao?”
Hà Thiên trong nháy mắt xụ xuống.
“Trần Thiên Tuyết, cậu có gì? Cậu hối hận rồi sao?”
“Xin lỗi.”
Tôi đang giải thích rõ ràng với cậu ta, Hà Thiên đột nhiên đưa tay bịt miệng tôi lại.
“Tôi biết cậu nói gì, không sao cả, tôi đều hiểu. Cậu dù sao cũng là con gái, chuyện theo này tôi làm, cậu đợi tôi, tôi sẽ cho cậu một quá trình yêu đương trọn vẹn.”
Hà Thiên nói xong, dường như sợ thấy điều gì không , chạy biến mất dạng trong nháy mắt.
lại tôi một mình đứng hỗn loạn trong gió.
Nhưng mà, tôi còn có chuyện quan trọng hơn phải làm.