Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11.
của tôi giống như một quả bom nổ dưới đáy nước.
Ầm một tiếng.
Không khí trong khách tức đông cứng.
Chu Hạo và bố mẹ anh ta cùng lúc lộ ra vẻ không thể tin nổi.
Có lẽ họ chưa từng nghĩ tới.
Một người phụ nữ đã nhẫn nhịn trước mặt họ suốt năm năm…
lại có thể nói ra những dứt khoát đến vậy.
“Cô… cô nói ?”
mẹ chồng tôi run lên.
“Cô nói lại lần nữa xem?”
“Tôi nói, mời các người rời đây.”
Tôi lặp lại.
rõ ràng, dứt khoát.
“ nhà này là tài sản cá nhân của tôi.”
“Các người không có quyền đứng ở đây, chỉ tay vào sống của tôi.”
“Phản rồi! là phản rồi!”
Mẹ chồng tôi bật dậy sofa, tức đến run cả người.
“ Vy, cô đừng quên thân phận của !”
“Cô đã gả cho Chu Hạo, cô là người nhà họ Chu!”
“Nhà của cô cũng là nhà của họ Chu chúng tôi!”
“Chúng tôi muốn đến đến, muốn đi đi!”
“Đến lượt cô đuổi chúng tôi à?”
logic ngang ngược ấy tôi mất hoàn toàn hứng nói chuyện với họ.
Tôi không đáp lại bà ta nữa.
Chỉ lấy điện thoại ra, tìm số của bảo vệ khu dân cư.
Chuẩn bị gọi.
Hành động của tôi tức họ nổi giận.
Bố chồng tôi mặt mày tái xanh, chỉ thẳng vào tôi rồi quát Chu Hạo.
“Chu Hạo! Con nhìn đi!”
“Đây chính là người vợ tốt mà con cưới về đấy!”
“Nó còn định gọi bảo vệ tới đuổi chúng ta đi!”
“Hôm nay mặt già này của bố mẹ coi như bị nó mất sạch rồi!”
Chu Hạo cũng không giữ nổi mặt mũi nữa.
Anh ta lao tới, giật phắt điện thoại tay tôi.
“ Vy, em đủ chưa!”
“Đó là bố mẹ anh!”
“Là bố mẹ chồng của em!”
“Em dám đuổi họ đi à? Em giỏi đấy!”
Nói xong, anh ta ném mạnh điện thoại sàn.
“RẦM!”
Màn hình vỡ toang thành từng mảnh.
Âm thanh sắc nhọn vang lên.
Giống hệt hôn nhân của tôi.
Nát bấy.
Tôi nhìn chiếc điện thoại vỡ dưới đất.
Trong lòng lại càng bình tĩnh đến lạ.
Cũng tốt.
Vỡ rồi phải nhận những gọi quấy rối nữa.
Cũng coi như cắt đứt nốt sợi dây cuối cùng giữa tôi và người đàn ông này.
“Chu Hạo, cứ đập đi.”
Tôi nói nhẹ.
“ điện thoại đó mười hai nghìn.”
“ bình hoa trong khách là đồ mô phỏng quan diêu thời Tống, tám mươi nghìn.”
“Bức tranh treo tường là thầy tôi tặng, vô giá.”
“Trong nhà này, tất cả những thứ anh nhìn thấy…”
“đều liên quan đến tôi, không liên quan đến anh.”
“Anh đập thêm một thứ, sau này ra tòa… chúng ta lại có thêm một khoản để tính.”
“Anh cứ đập tiếp đi.”
“Tôi tuyệt đối không cản.”
Những của tôi giống như một gáo nước đá dội thẳng lên Chu Hạo.
Cánh tay đang giơ lên của anh ta khựng lại giữa không trung.
Biểu cảm mặt chuyển từ giận dữ…
sang sững sờ…
rồi xuất hiện một tia hoảng sợ.
Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ tới.
Một ngày nào đó tôi dùng cách lạnh lùng và tỉnh táo như vậy để tính toán với anh ta.
khách rơi vào im lặng.
Mẹ chồng tôi có lẽ cũng nhận ra cứng rắn không ăn thua.
Bà ta đảo mắt một vòng.
Đột nhiên kêu lên:
“Ôi… tim tôi… tim tôi đau quá…”
Bà ta ôm ngực, mềm oặt ngã sofa.
rên rỉ nháy mắt với Chu Hạo.
“Mau… mau đỡ mẹ…”
“Mẹ… mẹ không chịu nổi nữa…”
“Con dâu bất hiếu này… sắp tức chết mẹ rồi…”
Diễn xuất vụng về đó tôi mở mang tầm mắt.
Chu Hạo tức hiểu ý.
Anh ta vội vàng chạy tới đỡ bà ta.
“Mẹ! Mẹ sao vậy!”
Anh ta kêu liếc nhìn tôi.
mắt đầy trách móc.
Bố chồng tôi cũng tức phối hợp.
“Gọi xe cấp cứu!”
“Gọi ngay!”
“Nếu bà ấy có chuyện , tôi không để yên đâu!”
Ba người họ diễn một màn kịch bi thương vô cùng ăn ý.
Muốn dùng đạo hiếu để trói tôi lại lần nữa.
Nếu là trước đây…
có lẽ tôi đã hoảng rồi.
Nào là rót nước.
Nào là tìm thuốc.
Sau đó lại bị họ ép lỗi và nhượng bộ.
Nhưng bây giờ…
tôi chỉ lạnh lùng đứng nhìn.
Tôi bước tới, ngồi xổm trước mặt họ.
Trong mắt đề của Chu Hạo, tôi đưa tay bắt mạch cho mẹ chồng.
Sau đó lật mí mắt bà ta lên nhìn một chút.
“Ừm.”
“Nhịp tim khỏe, hô hấp ổn định, tinh thần tốt.”
Tôi đứng dậy, phủi tay.
“Mẹ, sức khỏe của mẹ còn tốt hơn cả tôi – người ngày nào cũng tập yoga.”
“Nếu mẹ muốn đi bệnh viện, tôi có thể gọi xe ngay.”
“Nhưng tôi phải nhắc trước.”
“Kết quả khám ở bệnh viện đều có lưu hồ sơ.”
“Nếu kiểm tra ra chẳng có bệnh …”
“ gọi là giả bệnh gây rối.”
“Lãng phí tài nguyên y tế công cộng.”
“Có thể bị tạm giữ hành chính đấy.”
tôi dứt.
Tiếng rên rỉ của mẹ chồng tôi im bặt.
Bà ta nằm sofa, trừng mắt nhìn tôi như muốn ăn tươi nuốt sống.
Chu Hạo và bố chồng tôi cũng đứng hình.
Có lẽ họ không ngờ chiêu này cũng bị tôi phá.
“Cô… cô đúng là con đàn bà độc ác!”
Mẹ chồng tôi không diễn nổi nữa.
Bà ta bật dậy sofa.
Chỉ tay vào tôi chửi.
“Cô dám nguyền rủa tôi chết à!”
“Nhà họ Chu chúng tôi tạo nghiệp mà cưới phải cô – sao chổi này!”
“Tôi—”
“Đủ rồi!”
Tôi quát lớn.
Đây là lần tiên trong năm năm…
tôi nói chuyện với bà ta bằng to như vậy.
Bà ta tức sững lại.
khách lại rơi vào im lặng.
“Tôi không đang thương lượng với các người.”
“Tôi cũng không hỏi ý kiến các người.”
Tôi bước tới cửa, kéo toang cánh cửa ra.
“Tôi chỉ thông báo.”
“Ngay bây giờ.”
“ tức.”
“Rời nhà của tôi.”
mắt tôi lạnh lẽo quét qua từng gương mặt họ.
“Nếu không…”
“Tôi sự báo công an.”
“Tội xâm nhập trái phép chỗ ở của người khác.”
12.
Cuối cùng Chu Hạo và bố mẹ anh ta vẫn phải rời đi.
Không phải vì họ muốn.
Mà vì mắt lạnh lẽo và dứt khoát của tôi…
họ không dám ở lại nữa.
Lúc đi, mẹ chồng tôi vẫn còn quay lại chửi rủa không ngừng.
Bố chồng mặt tối sầm, âm u đến đáng sợ.
Còn Chu Hạo…
Anh ta nhìn tôi lâu.
Trong mắt đó có tức giận, có không cam tâm…
và còn một thứ cảm xúc phức tạp mà tôi không muốn hiểu nữa.
Anh ta không nói .
Chỉ quay người.
Đóng sầm cửa lại.
“RẦM.”
Âm thanh nặng nề vang lên trong nhà trống.
Giống như tuyên bố kết thúc vở kịch rồi.
Cũng tuyên bố rằng…
tôi và gia đình họ Chu đã cắt đứt hoàn toàn.
nhà cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Tôi tựa lưng vào cánh cửa.
Cơ thể chậm rãi trượt sàn.
Như thể toàn bộ sức lực đã bị rút sạch.
Tôi không khóc.
Chỉ cảm thấy mệt mỏi.
mệt.
Năm năm tình cảm.
Năm năm tuổi trẻ.
Giống hệt chiếc điện thoại vỡ nát sàn kia.
Không thể ghép lại được nữa.
Tôi ngồi nền gạch lạnh lâu.
Cho đến khi trời ngoài cửa sổ tối .
Tôi mới chống tay vào tường, chậm rãi đứng dậy.
Tôi phải đó.
Không thể tiếp tục chìm trong những cảm xúc cũ nữa.
Tôi bước vào việc, mở laptop.
màn hình vẫn còn bản phác thảo tôi vẽ cho chị chiều hôm qua.
Những đường nét đầy sức sống và sáng tạo.
Nhìn chúng, trong lòng tôi mới ấm lại.
Đúng rồi.
Tôi vẫn còn sự nghiệp của .
Tôi vẫn còn chính .
Tôi tìm tấm danh thiếp chị để lại.
đó có một số điện thoại riêng.
Tôi do dự một chút.
Cuối cùng dùng điện thoại bàn gọi đi.
Chuông reo ba tiếng.
Bên kia bắt máy.
“Alo, chào.”
chị .
Dứt khoát, bình tĩnh.
“Chị , chào chị. Tôi là Vy.”
tôi vẫn còn hơi khàn.
“ Vy?”
Bên kia hơi bất ngờ.
Sau đó chị dịu đi.
“Là cô à.”
“Tôi còn tưởng cô không gọi lại.”
“Cô… vẫn ổn chứ?”
Một câu hỏi đơn giản.
Nhưng sống mũi tôi chợt cay.
Một người chỉ gặp một lần…
lại quan tâm tôi hơn người đàn ông từng ngủ cạnh tôi suốt năm năm.
“Tôi ổn, cảm ơn chị.”
Tôi hít sâu, ổn định lại cảm xúc.
“Chuyện hôm qua… sự lỗi.”
“Đó là chuyện riêng của tôi, ảnh hưởng tới gặp của chúng ta.”
“Không cần lỗi.”
Chị ngắt tôi.
“Người cần lỗi… không phải cô.”
“Tôi chỉ muốn biết.”
“Bây giờ cô còn muốn tiếp tục hợp tác không?”
Sự thẳng thắn của chị lòng tôi ấm lên.
“Đương nhiên.”
Tôi trả ngay tức.
“Chị , chị tin tôi.”
“Chuyện cá nhân không ảnh hưởng tới công việc của tôi.”
“Tôi sự mong được hợp tác với chị.”
“Và tôi cũng có đủ tự tin… để buổi ra mắt thương hiệu của chị hoàn hảo nhất có thể.”
Bên kia vang lên một tiếng cười khẽ.
“Được.”
Chị chỉ nói một chữ.
Nhưng trái tim đang treo lơ lửng của tôi…
cuối cùng cũng rơi đất.
“ Vy, tôi tin mắt nhìn người của .”
“Tôi cũng tin năng lực của cô.”
“Hợp đồng tôi đã cho bộ phận pháp lý soạn xong rồi, ngày mai gửi vào email của cô.”
“Tiền đặt cọc cũng chuyển vào tài khoản công ty cô vào sáng mai.”
“Tôi chỉ có một yêu cầu.”
“Buổi ra mắt thương hiệu này…”
“tôi muốn nó trở thành tác phẩm tay của ‘Vy Vy Celebration’.”
“Và cũng là một cú ra mắt gây chấn động.”
“Tôi hiểu.”
tôi run nhẹ vì xúc động.
“Chị , tôi tuyệt đối không để chị thất vọng.”
Sau khi cúp máy.
Tôi vẫn cầm ống nghe lâu.
Ngoài cửa sổ, thành phố đã lên đèn.
Những đèn rực rỡ phản chiếu trong mắt tôi.
Như một dải ngân hà lấp lánh.
Tôi biết.
sống của tôi…
đã mở sang một trang hoàn toàn mới.
Trang này không còn Chu Hạo.
Không còn gia đình hút máu của anh ta.
Chỉ có tôi.
Và ước mơ của tôi.
Tôi đóng laptop lại.
Bắt thu dọn đồ.
nhà đầy những ký ức ngột ngạt này…
tôi không muốn ở lại thêm một phút nào nữa.
Tôi không mang theo nhiều thứ.
Chỉ vài bộ quần áo thay.
Giấy tờ cá nhân.
Và chiếc laptop chứa toàn bộ tâm huyết của tôi.
Trước khi rời đi, tôi nhìn quanh nhà do chính tay trang trí.
Tôi từng nghĩ nơi này là bến đỗ.
Giờ mới biết.
Nó chỉ là một chiếc lồng được trang trí đẹp đẽ.
Tôi đặt chiếc chìa khóa của Chu Hạo lên tủ giày ở cửa.
Sau đó kéo vali.
Không ngoảnh lại.
Bước ra ngoài.
Đêm buông như nước.
Tôi đứng bên đường gọi một chiếc taxi.
“Tài xế, đến khách sạn năm sao gần nhất.”
Tôi cần một nơi yên tĩnh.
Thoải mái.
Không bị quấy rầy.
Để ngủ một giấc sâu.
Sau đó bắt lên kế hoạch cho đời mới của .
Ngồi trong taxi, nhìn cảnh phố lùi nhanh phía sau.
Tôi lấy chiếc điện thoại dự ra.
Bấm gọi một số.
“Alo, chào, có phải luật sư Lý không?”
“Tôi là Vy, trước đây chúng ta đã nói chuyện qua điện thoại.”
“Tôi muốn đặt lịch gặp để tư vấn… về vụ kiện ly hôn.”
Đúng vậy.
Tôi không chỉ muốn ly hôn.
Tôi còn muốn Chu Hạo…
trả giá cho tất cả những anh ta đã .