Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 1

nói em họ anh sắp cưới, muốn mượn sân nhà tôi để làm tiệc cưới.

Tôi đồng ý nhanh. Nghĩ bụng chỉ bày vài bàn cho vui cửa vui nhà, thêm chút náo nhiệt cũng tốt.

Ai ngờ quay lưng một cái, anh ném sang cho tôi một danh sách tiệc cưới… chín mươi bàn.

nguyên liệu, đầu bếp, bát đũa, bàn ghế… thứ gì cũng liệt kê chi chít.

Cuối danh sách còn kèm một câu “tình nghĩa”:

“Vợ vất vả rồi.”

Tôi nhìn xong… bật .

Đêm hôm đó, tôi lập tức đăng ký một công ty dịch vụ cưới hỏi.

Soạn đồng.

Làm bảng .

Rồi gửi thẳng sang nhà cậu em họ của ngay trong đêm.

Sáng hôm sau, điện thoại của tôi nổ tung.

“Anh ơi! Sao nhà anh cho mượn sân làm đám cưới mà… còn tính tiền vậy?!”

1.

Tôi tên Hứa Vy.

Kết hôn năm năm, trong nhà có một khoảng sân không lớn cũng chẳng nhỏ.

Khoảng sân ấy là do chính tay tôi chăm chút.

một mảnh đất đầy cỏ dại ban đầu, cho đến khu vườn bốn mùa hoa nở như bây giờ, từng gốc cây ngọn cỏ là tâm huyết của tôi.

tôi, Chu Hạo, luôn tự hào về điều đó.

Anh thường khoe với bạn bè rằng cưới một người vợ vừa khéo tay lại đảm .

Tôi chỉ cho qua.

Đàn ông mà, đôi khi cũng chút thể diện.

Tối hôm đó sau bữa cơm, Chu Hạo vừa xỉa răng vừa giả vờ nói bâng quơ:

“Vợ à, bàn với em chuyện này.”

Tôi tỉa những cành hồng khô trong chậu, cũng chẳng ngẩng đầu lên.

“Nói đi.”

“Thằng em họ anh, Chu Cường, tháng sau không phải cưới vợ sao.”

“Ừ, biết.”

“Nhà nó chật, đặt khách sạn thì đắt. Nghĩ đi nghĩ lại, thấy cái sân nhà nhất.”

Chiếc kéo trong tay tôi khựng lại một chút.

“Ý anh là… muốn mượn sân nhà làm tiệc cưới?”

“Đúng rồi!” Chu Hạo đập đùi cái bốp. “Anh nói vợ anh thông minh nhất mà.”

Anh bước lại, nịnh nọt bóp vai cho tôi.

“Em nghĩ xem, là người nhà, tổ ở đây vừa ấm cúng vừa có mũi.”

“Mấy cô bạn của em nhìn thấy chắc ghen tị chết mất.”

Thực ra trong tôi không mấy muốn.

Hoa cỏ trong sân là bảo bối của tôi. Một đám cưới tổ xong, mấy chục gần trăm người giẫm lên giẫm xuống, nghĩ thôi cũng thấy xót.

Nhưng nhìn gương đầy mong chờ của Chu Hạo, lời chối lên tới môi rồi lại nuốt xuống.

Năm năm làm vợ , tôi quen nhường anh một bước.

thôi.” Tôi khẽ nói hai chữ. “ là người nhà, náo nhiệt một chút cũng tốt.”

Chu Hạo lập tức tươi rói, cúi xuống hôn lên má tôi.

“Vợ đúng là tốt nhất!”

“Anh biết ngay em rộng rãi, hiểu chuyện nhất mà!”

Anh hào hứng đi qua đi lại trong phòng khách, bắt đầu tưởng tượng đủ thứ.

“Đến lúc đó, treo dây đèn màu dưới gốc cây quế kia.”

“Trên bãi cỏ bày khoảng mười bàn, tám bàn gì đó, mời đội đầu bếp xịn một chút.”

“Chú thím anh cả đời vất vả, đám cưới của trai lần này phải làm cho hoành tráng mới .”

Nghe anh nói vậy, trong tôi cũng dần xuôi theo.

Đúng rồi, chẳng qua chỉ là vài bàn tiệc.

Họ hàng tụ lại ăn bữa cơm, chúc phúc cho đôi trẻ, cũng là chuyện vui.

Coi như giúp em họ anh tiết kiệm chút tiền.

, anh sắp xếp đi.” Tôi đặt kéo xuống. “ em làm gì thì nói trước.”

“Không không .” Chu Hạo vung tay. “Hôm đó em chỉ làm cô chị dâu xinh đẹp, ngồi nhận phong bì là .”

Anh lấy điện thoại ra, gõ lách tách.

“Anh cho thím hai biết trước, để bà vui.”

Nhìn vẻ phấn khởi của anh, chút khó chịu trong tôi cũng tan đi.

Có lẽ… là tôi quá nhỏ mọn rồi.

Dù sao đây cũng là chuyện lớn cả đời của em họ Chu Hạo.

Tôi là chị dâu, ủng hộ cũng phải.

Chu Hạo gửi tin nhắn xong, tiện tay ném điện thoại sang một bên rồi ôm lấy tôi.

“Vợ à, chuyện này trông cậy em cả đấy.”

“Lát nữa anh tổng mấy ý tưởng bên thằng em họ rồi gửi cho em.”

“Em có kinh nghiệm, cứ nhìn mà sắp xếp là .”

Cái giọng đương nhiên như vậy của anh khiến tôi khẽ khựng lại.

Nhưng chưa kịp nghĩ kỹ, anh bế bổng tôi lên, đi thẳng về phía phòng ngủ.

“Xuân tiêu một khắc đáng ngàn vàng mà.”

Đêm đó, tôi ngủ không hề yên giấc.

Luôn có cảm giác…

có chuyện gì đó, bắt đầu lệch khỏi dự tính của tôi.

2.

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng điện thoại rung dồn dập.

Chu Hạo đi làm sớm.

Tôi dụi mắt, cầm điện thoại lên.

Là tin nhắn của anh gửi tới, kèm theo một nén dung lượng cực lớn.

Nội dung tin nhắn đơn giản.

“Vợ à, đây là danh sách những thứ bên em họ chuẩn bị, vất vả cho em rồi, giao hết cho em nhé. [hôn]”

Tôi bật .

Có cái gì mà phải gửi cả nén thế này?

Tôi mở , giải nén.

Trên màn hiện ra một bảng Excel.

Tên bảng là:

“Bảng tổng vật tư tiệc cưới Chu Cường & Lý Phương.”

Cảm giác bất an trong tôi lập tức trỗi dậy.

Tôi bấm mở.

Những dòng chữ dày đặc ngay lập tức phủ kín màn điện thoại.

Hơi thở tôi khựng lại một nhịp.

đầu tiên: Nguyên liệu thực phẩm.

Tôm hùm Úc: 90 .

Cua hoàng đế: 90 .

Cá Đông Tinh Ban: 90 .

Hải sản tươi sống các loại (ước tính): 300 cân.

Thịt bò vàng bản địa phần đùi sau: 200 cân.

Tôi kéo màn xuống.

Danh sách dài như băng vải quấn chân thời cổ.

thứ hai: Rượu bia nước giải khát.

Mao Đài Phi Thiên: 10 thùng.

Ngũ Lương Dịch: 10 thùng.

Thuốc lá Trung Hoa: 20 cây.

thứ ba: Thiết bị – vật dụng.

Bếp lưu động chuyên dụng cho tiệc lớn: 5 .

Bể oxy nuôi hải sản sống: 3 bể.

bát đũa cao cấp cho 90 bàn, kèm mâm xoay, khăn trải bàn, áo ghế.

Backdrop đón khách đặt riêng: 12 mét × 4 mét.

Dàn âm thanh – ánh sáng sân khấu chuyên nghiệp: 1 .

thứ tư: Nhân sự.

Đội đầu bếp Quảng Đông (1 bếp trưởng, 4 bếp phụ): 1 tổ.

Phụ bếp: 10 người.

Nhân viên bưng món: 20 người.

MC dẫn cưới (yêu cầu từng làm ở đài truyền cấp tỉnh): 1 người.

Tôi lật từng .

Nhịp tim càng lúc càng chậm.

Máu trong người như lạnh đi.

Dòng cuối cùng của bảng Excel là một dòng tổng kết do chính Chu Hạo thêm .

“Ước tính tổng cộng: 90 bàn.”

Chín mươi bàn.

Không phải tám chín bàn như tôi nghĩ.

Cũng không phải “mười bàn tám bàn” như Chu Hạo nói tối qua.

Mà là chín mươi bàn tròn trịa.

Đây đâu phải mượn sân nhà tôi tổ một bữa tiệc gia đình.

Đây là muốn bê nguyên cả nhà bếp sảnh tiệc của khách sạn năm sao nhà tôi.

Tay tôi run lên.

Không phải vì tức giận.

Mà vì thấy nực đến hoang đường.

Tôi nghĩ đến những luống hoa nâng niu.

Nghĩ đến đường lát đá từng viên một.

Chín mươi bàn.

Gần một nghìn người.

Sau bữa tiệc đó…

Sân nhà tôi sẽ biến thành cái gì?

Một bãi rác hỗn độn?

Hay một bãi bùn bị giẫm nát?

Còn người khởi xướng tất cả chuyện này — tôi — chỉ gửi một câu nhẹ tênh:

“Giao cho em nhé.”

Như thể tôi là bảo mẫu miễn phí.

Như thể tâm huyết của tôi… rẻ mạt đến mức có thể tùy ý giẫm đạp.

Năm năm hôn nhân, từng ảnh chợt lướt qua trước mắt.

Tôi vì anh mà bỏ công việc có triển vọng, ở nhà làm nội trợ.

Tôi vì anh học nấu ăn, học cắm hoa, học trà đạo… chỉ để nghe anh nói một câu:

“Dắt vợ đi đâu cũng nở .”

Tôi thay anh lo hết chuyện họ hàng, hiếu thuận với bố mẹ anh, chăm sóc người thân của anh.

Tôi từng nghĩ…

Những gì bỏ ra sẽ đổi lại sự tôn trọng yêu thương tương xứng.

Nhưng bản danh sách này…

Giống như một cái tát thật mạnh, giáng thẳng tôi.

Thì ra trong mắt anh gia đình anh,

mọi thứ tôi làm là đương nhiên.

Sự nhường nhịn của tôi không phải bao dung.

Mà là sự yếu mềm có thể bị khai thác vô hạn.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bức tường hoa hồng leo do chính tay tôi trồng nở rực rỡ.

Trái tim tôi… lạnh dần từng chút một.

Tôi không khóc.

Cũng không gọi điện chất vấn Chu Hạo.

Vì tôi biết…

vô ích.

Anh sẽ chỉ nói tôi chuyện bé xé ra to.

Nói tôi không hiểu chuyện.

Nói tôi làm anh mất .

Rồi dùng vài câu ngọt ngào, khiến tôi lại nhượng lần nữa.

Nhưng tôi mệt rồi.

Lần này…

tôi không muốn lùi nữa.

Tôi tắt bảng Excel trên điện thoại.

Hít sâu một hơi.

Sau đó bước lên phòng làm việc ở tầng hai, mở laptop.

Việc đầu tiên tôi làm là đăng ký doanh nghiệp, nộp đơn thành lập công ty tư nhân.

Tên công ty:

“Vi Vi Wedding.”

Phạm vi kinh doanh:

Tổ tiệc cưới – nhận thầu tiệc – cho thuê thiết bị sự kiện.

Sau đó tôi mở một Word trắng.

Dựa theo bản danh sách Chu Hạo gửi, tôi bắt đầu soạn đồng dịch vụ thương mại chuyên nghiệp.

Phí thuê địa điểm.

Phí khấu hao thiết bị.

Phí điện nước gas.

Phí mua vật liệu.

Phí nhân công.

Phí điều phối hiện trường.

Tiền đặt cọc rủi ro.

cả…

phí tổn thất tinh thần đối với hoa cỏ trong vườn của tôi.

Từng mục, tôi ghi rõ ràng.

Không thiếu một chữ.

Tôi còn tải mẫu chuyên nghiệp trên mạng.

Rồi nhập toàn danh sách vật tư kia .

thị trường.

ưu đãi.

Tôi ghi rành rọt.

Mỗi số chính xác tới hai chữ số thập phân.

Tôi làm sáng…

đến tận đêm.

Trong lúc đó Chu Hạo gọi cho tôi hai lần, hỏi tôi làm gì.

Tôi nói giúp em họ anh lên kế hoạch chi tiết cho đám cưới.

Anh vui.

Khen tôi làm việc nhanh gọn, khiến anh đỡ lo.

Sau khi cúp máy, tôi nhìn hai mới hoàn thành trên màn :

đồng dịch vụ tổ tiệc cưới”

“Bảng chi tiết.”

Tôi khẽ .

Hai giờ sáng.

Tôi chuyển cả hai sang định dạng PDF, nén lại.

Sau đó tìm đến WeChat của thím hai Chu Hạo.

Tiêu đề email là:

“Phương án tổ tiệc cưới tại sân vườn cho anh Chu Cường chị Lý Phương – Vi Vi Wedding.”

Tôi nhấn Gửi.

Làm xong tất cả.

Tôi đóng máy tính.

Trong bình tĩnh chưa từng có.

Rồi quay về phòng ngủ.

Ngủ một giấc thật sâu.

Tùy chỉnh
Danh sách chương