Cái Bẫy Trong Hũ Dưa Cải

Cái Bẫy Trong Hũ Dưa Cải

Hoàn thành
10 Chương
3

Vừa hết kỳ nghỉ Tết, ngày đầu quay lại công ty, sếp phát cho mỗi người một hũ dưa cải muối. Ông nói đó là mẹ mình ở quê Tứ Xuyên tự tay làm rồi gửi lên.

Cả văn phòng lập tức rộ lên tiếng xì xào.

“Thời nay rồi còn ai ăn cái này nữa chứ?”

“Nhìn đã thấy chua lè.”

Chưa đến buổi chiều, thùng rác ở phòng trà đã chật kín, hơn chục hũ dưa cải bị vứt lăn lóc bên trong.

Tôi nhìn mà thấy tiếc.

Bà nội ở quê tôi cũng hay muối dưa như thế. Nghĩ đến việc đồ ăn còn nguyên mà bị ném đi, trong lòng cứ thấy không đành. Thế là nhân lúc xung quanh không ai để ý, tôi lặng lẽ gom hết những hũ dưa đó mang về nhà.

Buổi tối, tôi tiện tay mở một hũ.

Nắp vừa bật lên, mùi chua thơm quen thuộc lập tức lan khắp căn bếp, đậm đà đến mức khiến người ta không khỏi nuốt nước bọt.

Nhưng không hiểu sao, tôi lại cảm thấy có gì đó là lạ.

Mãi đến khi tôi dốc ngược chiếc hũ lên, ánh mắt vô tình chạm vào dòng chữ nhỏ được viết tay ở đáy…

Tim tôi bỗng hụt một nhịp, sống lưng lạnh toát.

Ba ngày sau.

Trong cuộc họp sáng của công ty, sếp bất ngờ tuyên bố tôi được thăng chức.

Cả phòng họp im bặt, mọi người nhìn tôi với vẻ mặt khó tin, như thể vừa nghe nhầm điều gì đó.