Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Trong lòng thậm chí còn trút được một tiếng thở phào nhẹ nhõm.

Mãi sau đó, tôi mới gặp Cố Quần.

Nhan sắc của anh ta cũng rất được.

Nghe đồn bạn gái cũ bóc phốt anh ta là kiểu “máy Mac” (đẹp mã nhưng dùng không ngon), làm mười lần thì cũng chẳng có cảm gì.

Không có cảm ư?

Thế thì quá tuyệt!

Cái chuyện đó mệt mỏi c.h.ế.t.

yêu anh ta rồi, tôi mới phát hiện ra đúng là như vậy thật!

Đang làm giữa chừng mà tôi thậm chí còn có thể ngủ thiếp đi.

Thế mà anh ta vẫn còn mặt mũi hỏi tôi “anh có giỏi không”.

Đương nhiên là giỏi rồi!

Chứ hồi yêu Bùi Tùng Tuy hai năm trời, tôi từng được ngủ một giấc nào ngon lành khoan khoái thế!

mớ suy tư quay về hiện giờ tôi đẩy nhanh tốc độ dọn dẹp hành lý.

Dù sao thì năm đó Bùi Tùng Tuy đã kiên quyết không chịu chia tay.

Đó là lần tiên anh đỏ hoe khóe mắt trước mặt tôi.

Để trấn an anh, dụ dỗ anh mau ch.óng ra nước ngoài.

Tôi đã hứa hẹn với anh rằng là giả vờ chia tay thôi, hứa sẽ đợi anh trở về.

quả là chân trước anh mới rời đi.

Chân sau tôi lập tức vứt luôn sim , chuyển luôn chỗ ở.

Lại còn gặp gỡ Cố Quần.

4

Tôi lôi quần áo từ trong tủ ném ra ngoài, vội vàng bấm gọi cho bạn thân.

“Sao anh ta sắp về nước? Hồi trước có dò hỏi rồi, cái dự án đó bét nhất cũng phải mất năm năm cơ mà.”

Tôi nhét đống quần áo lộn xộn vào vali: “Mới có ba năm, sao anh ta đã về rồi?”

Nhỏ bạn: “ cũng đang thắc mắc đây!”

“May mà người yêu cũng làm trong ngành này nên có nhắc qua một câu.”

“Cơ mà! nghe bảo Bùi Tùng Tuy bây giờ lên hàng tân quý của giới công nghệ rồi, thế lực đang mạnh lắm…”

Tôi khóa vali, không đáp lời.

đang làm cái gì đấy? Nghe cứ sột soạt vậy.”

“Dọn hành lý…” Tôi dựng đứng chiếc vali lên: “ ra ngoài lánh nạn vài ngày đã.”

dây bên kia im bặt.

“Trốn tránh cái gì? Chẳng lẽ anh ta còn có thể ăn thịt chắc…”

Nhỏ sững lại.

! Hình như, đúng là ăn thịt được thật.

“Thế từng nghĩ tới chuyện… quay lại với ổng à?”

Tôi sợ hãi rùng mình một cái: “Nhưng đã lừa anh , lại còn đi tìm Cố Quần…”

“Thì sao nào? Ai biểu ổng sung mãn quá làm mệt mỏi! Huống hồ gì bây giờ đang độc thân là được chứ gì.”

Nó thì hiểu cái quái gì cơ chứ?

Cái con người Bùi Tùng Tuy , một khi đã nhắm chuẩn một mục tiêu, anh sẽ tính toán cạn kiệt mọi biến số.

Tốt nhất là tôi cứ chuồn trước đã.

Đợi khi anh chắc chắn rằng tôi đã bốc hơi khỏi thế gian, có lẽ sẽ tự động từ .

Xách vali lên, tôi sải bước cửa ra!

Rồi lập tức đóng sầm lại.

Một bàn tay vươn ra, chống vững chãi lên cánh cửa.

Bùi Tùng Tuy rũ mắt, quét ánh xuống chiếc vali của tôi.

Giọng nói mang theo ý cười: “A , em định đi đâu vậy?”

Anh cửa ra, ung dung bước vào nhà.

Khu vực huyền quan bỗng chốc trở nên chật chội lạ thường.

Tôi lùi lại một bước.

Cánh cửa đóng lại sau lưng anh.

Chiếc áo dạ cashmere trên người anh vương đầy hơi lạnh nhưng vẫn chẳng lạnh lẽo bằng gương mặt của anh.

“Trước khi về nước, anh đã suy đoán những phản ứng có thể xảy ra của em.”

“Tình cảm bảo với anh rằng em sẽ đợi anh, hệt như ngày trước.”

“Lý trí lại mách bảo anh rằng em sẽ trốn và sẽ hành động ngay trong vòng 1 giờ đồng hồ sau khi xác anh đã về nước.”

“Giờ thì xem ra, lý trí đã thắng rồi.”

5

Ba năm không gặp, Bùi Tùng Tuy có vẻ gầy đi chút.

Anh sở hữu một gương mặt sinh ra đã mang vẻ lạnh lùng cấm d.ụ.c nhưng lại có một mắt vô cùng si tình.

Đã có thể tính chuẩn xác thời gian tôi hay tin anh về nước.

Thì tự nhiên những chuyện liên quan Cố Quần anh cũng nắm rõ như lòng bàn tay.

thì có vẻ bình tĩnh.

Nhưng thực chất chắc chắn đang ghen phát điên rồi.

Anh trước nay luôn là vậy, hay ghen tuông, lại còn chẳng thèm che giấu.

Bước tiếp theo chính là việc mà một “hoàng nguyệt quang” nên làm.

Tôi vội vàng ngửa cổ trừng mắt anh: “Đúng thế, tôi chính là trốn đấy thì sao nào?”

Anh không nói gì, mắt cứ dán c.h.ặ.t tôi.

Ánh mắt từ từ trượt từ mắt xuống môi, chăm chú hệt như đang thẩm định một mẫu vật thí nghiệm đ.á.n.h mất nay tìm lại được.

xác lại trạng thái của em thôi.” Anh nhẹ giọng.

Nhưng tôi lại cảm được một cơn run rẩy vô cùng quen thuộc.

Cái loại rung động xen lẫn nỗi chùn bước, hệt như cảm giây tiếp theo lại sắp phải lao vào những trận triền miên thân mật không hồi lại ùa về.

“Có gì mà phải xác chứ?” Tôi cố tỏ ra mạnh mẽ: “Đúng là tôi lừa anh đấy thì sao nào? Anh ở nước ngoài tự do sung sướng, giờ về nước lại còn quản tôi à?”

Lời nói thốt ra để lộ mùi giấm chua loét mà chính tôi cũng chẳng hề ra.

Ánh mắt anh khẽ động: “Là vì lý do này sao?”

“Không phải!” Nhịp tim đập nhanh mất kiểm soát, vậy mà tôi vẫn còn cứng miệng: “Tôi đã chia tay anh rồi, dựa vào cái gì mà không thể…”

Lời còn dứt, anh đột nhiên bật cười: “Hiểu rồi, em có quyền tự do lựa chọn tuyệt đối.”

Mặt tôi bắt nóng bừng lên.

Tôi đẩy anh ra ngoài.

Trong giãy giụa kịch liệt.

Chiếc hộp trong túi áo chợt rơi ra!

Là nửa hộp b.a.o c.a.o s.u siêu mỏng hương dâu còn xài dở ban nãy!

Da tôi tê rần, vội nhào tới nhặt .

Nhưng một bàn tay đã nhanh tôi một bước nhặt nó lên.

Bùi Tùng Tuy nắp hộp, đảo mắt sơ qua một lượt.

Khóe môi từ từ nhếch lên: “A đã chuẩn bị sẵn sàng hết rồi sao?”

“Không phải! Cái đó là!”

Anh ngước mắt lên, ánh mắt tối sầm lại: “Ba chiếc, đúng là có hơi ít.”

“Nhưng nếu đã là tâm ý của A … anh nhất định sẽ tận hưởng thật tốt.”

Anh chầm chậm tiến tới, hơi thở mang theo áp bách.

“Không phải mua cho anh đâu!”

Tôi bực dọc hét lên!

Thế nhưng anh đã cúi hôn xuống.

…Không thể không thừa , tôi vẫn còn cảm với anh.

Dẫu cho cứ mỗi lần nhớ tới cái tần suất đáng sợ của anh là tôi lại rùng mình e ngại.

Nhưng nụ hôn này! ướt át, rền rĩ, còn khiến người ta choáng váng cả trong ký ức.

Tôi nhắm mắt lại, buông thả bản thân đắm chìm vào nó.

Anh hôn tôi, ôm tôi dẫn về phía phòng ngủ.

Giữa ý loạn tình mê.

Đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Bên ngoài vang lên chất giọng lười biếng quen thuộc: “Hạ Kinh , cửa ra.”

Tôi giật mình tỉnh táo lại.

Chợt nhớ ra!

Hôm qua Cố Quần rời đi, hình như anh ta có nói hôm nay sẽ quay lại để một món đồ quên.

6

Tôi vội đẩy Bùi Tùng Tuy ra.

Đang định tìm bừa một cái cớ báo rằng tôi không có ở nhà.

Thì tiếng gõ cửa lại dừng hẳn.

Ngay sau đó, của tôi đổ chuông.

Tiếng chuông reo vang giữa căn phòng yên tĩnh nghe đặc biệt ch.ói tai.

Người ngoài cửa hiển nhiên cũng đã nghe thấy.

Tiếng đập cửa lại vang lên, nặng nề và mất kiên nhẫn ban nãy rất nhiều.

Bùi Tùng Tuy nâng khuôn mặt tôi, sự chú ý của tôi quay trở lại.

“A , đừng .”

Tôi có chút hoảng loạn: “Nhưng anh ta đã em đang ở nhà rồi, làm vậy không hay lắm…”

Lời còn dứt, anh đã ngang nhiên cúp ngay trước mặt tôi.

Cúi người c.ắ.n mút lên môi tôi.

mặc anh ở đây cũng không hay đâu.”

Giữa những cái mút mát vương vấn, anh thầm thì: “Hai người đã thúc rồi. Anh ta là thì quá khứ mà thôi.”

WeChat lại nảy thông báo tin nhắn mới.

Tôi cố vùng vẫy thoát khỏi anh, móc ra!

Quả nhiên là của Cố Quần.

[Ở nhà tại sao không chịu cửa?]

[Hạ Kinh , tôi có hồi tâm chuyển ý đâu, đừng có làm cao với tôi.]

[Vợ tôi đáng yêu ngoan ngoãn lắm, không so được đâu.]

Việc tôi không cửa lại còn cúp đã giẫm phải bãi mìn của anh ta rồi.

Bây giờ chần chừ mãi không rep tin nhắn, anh ta lại càng bùng nổ cơn tức giận:

[Được, cả đời này đừng hòng cửa nữa.]

[Vốn dĩ nể tình cũ, sau khi hôn không phải là không thể thỉnh thoảng gặp . Giờ xem ra là tôi nể mặt quá rồi.]

Hả?

Tôi ngơ ngác không hiểu gì.

đột nhiên bị ai đó rút đi mất, Bùi Tùng Tuy quét mắt qua dòng tin nhắn.

Trong đáy mắt xẹt qua một tia trào phúng.

Nụ hôn lại một lần nữa phủ xuống.

tôi chìm vào biển tình sâu thẳm .

Mãi cho tận hai ngày sau.

Tôi mới nhớ lại nỗi sợ hãi khi bị anh chi phối năm xưa.

Sao cái nết mình mãi mà không chịu chừa thế nhỉ?

anh chuẩn bị cúi người xuống lần nữa, tôi vội vàng giơ tay chặn đứng bả vai anh, kinh hãi thốt lên: “Từ từ đã! Chẳng phải còn lại có ba cái thôi sao?”

Anh hôn chụt lên môi tôi rồi lại đè người lên.

em ngủ, anh đã gọi hỏa tốc rồi.”

“Hoàng nguyệt quang” quả nhiên không hổ danh là “hoàng nguyệt quang”.

Trước đây tôi sợ hãi cái sự mãnh liệt không kiềm chế của anh.

Giờ đây anh thế mà lại học được cách kiểm soát thời gian, sắp xếp cả thời gian nghỉ ngơi cho tôi nữa.

Cảm trải nghiệm… lại có thể thăng cấp thêm không một bậc.

“Ở nước ngoài…” Anh hôn nhẹ lên vành tai tôi, trầm giọng thầm thì “Anh đã học hỏi được rất nhiều.”

Cơ thể tôi bỗng chốc cứng đờ, hứng thú tụt dốc không phanh.

Đang định đẩy anh ra, anh lại càng siết c.h.ặ.t tay tôi , đè ép nó lún sâu vào chiếc gối cật lực.

“Là đọc tài liệu nghiên cứu học được đấy.”

Anh thẳng vào mắt tôi, điệu y hệt như đang báo cáo quả thí nghiệm: “Đây là lần tiên thực hành.”

“Sau khi thúc, em phải viết cho anh một bản báo cáo trải nghiệm.”

“Như vậy anh mới được, lần sau phải làm thế nào để khiến em hài lòng .”

Tùy chỉnh
Danh sách chương