Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/2g36XlbYBj

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
7
Đợi đến lúc tôi lại sờ được vào chiếc điện thoại.
Đã ba ngày trôi .
Màn hình chi chít hàng tá tin nhắn.
Cô bạn thân:
[ c.h.ế.t trôi phương nào rồi?]
[ nói Bùi Tùng Tuy bất ngờ hủy bỏ một cuộc họp cực kỳ quan trọng… Không lẽ ổng chạy đến tìm rồi?]
[Có gọi công an giùm không?]
[…Rồi, hiểu luôn.]
Tiếp theo là Thuận Tử:
[Đằng bảo cô vẫn chưa kết bạn với anh ta.]
[Không ưng ? Hay để tôi nói chuyện với anh Quần một , tìm cho cô một mối ngon nghẻ hơn nhé?]
[Anh Quần bảo rồi, không được đâu…]
[Ảnh sợ cô vẫn chưa buông bỏ được ảnh, cô cũng đừng trách ảnh, này ảnh lún sâu rồi nên đ.â.m ra thần hồn nát thần tính ý mà.]
[Anh Quần giúp cô chốt luôn lịch hẹn hò rồi , ba giờ chiều Chủ nhật, quán cà phê Chấp Mộng. Nhớ đến nhen.]
! Chẳng phải là hôm nay hay sao?
Dù là đi mắt đi chăng nữa thì ít ra cũng phải hỏi ý tôi một chứ.
Cố Quần sợ tôi đeo bám anh ta đến mức độ này ?
rõ ràng tôi đâu có làm cái gì đâu.
Cuối , tôi mới nhấn vào khung chat của Cố Quần.
Tin nhắn mới nhất vừa được gửi đến mười phút trước:
[Người đâu rồi?]
[Điện thoại không , tin nhắn không rep, ngay cả mắt cũng cho leo cây! Hạ Kinh Ngữ, rốt cuộc cô muốn làm mình làm mẩy cái gì?]
Kèm theo phía dưới là một tin nhắn thoại.
Bấm mở lên!
Chất giọng khàn khàn lười biếng vang lên: “Trước cô đâu có làm loạn thế này… Chỉ vì chia tay với tôi, mà tức giận đến mức này ?”
Tôi quen thuộc.
Giọng nói ấy mang theo âm điệu đặc trưng sau mỗi ân ái của anh ta.
Ba ngày không liên lạc được với tôi, thứ anh ta nghĩ đến chẳng phải là sự an nguy của tôi.
Mà là sau khi âu yếm với cô vợ ngoan hiền của mình suốt ba ngày ròng rã, anh ta mới bắt đầu ban phát xíu sự dò xét đầy mờ ám này.
Tôi chợt cảm có buồn nôn.
Tôi bèn rep lại một câu: [Vợ của anh rất tốt, hãy đối xử t.ử tế với cô ấy đi.]
Giây tiếp theo.
Cuộc gọi thoại của anh ta liền ập tới.
Gần như lúc đó, cửa phòng tắm mở ra.
Bùi Tùng Tuy vừa lau tóc vừa bước ra, những giọt đọng lại chảy dọc theo đường xương quai xanh quyến rũ.
Trái tim tôi hốt hoảng, ngón tay vô tình trượt nhầm trên màn hình!
Kết nối rồi.
Giọng nói của Cố Quần vang vọng cực kỳ rõ ràng giữa không gian tĩnh mịch.
“Hạ Kinh Ngữ, đối tượng mắt của cô đã đợi cô ngoài quán cà phê cả ngày trời rồi .”
“Biến mất ba ngày, nhất quyết phải dùng cách này để thu hút sự chú ý của tôi sao?”
Anh ta khẽ một , vẫn mang theo vẻ ung dung, thừa sức như mọi khi:
“Cô nói , vợ tôi rất tốt!”
“ có một vài chuyện, chỉ không để cô ấy phát hiện ra… là được rồi, không phải sao?”
8
Vốn dĩ chỉ là đôi bên có lợi mà thôi.
Thế bây giờ ngẫm lại, đoạn quan hệ này trông như một vết nhơ chẳng tài nào xóa sạch được.
Tôi tức giận hét lên: “Cố Quần! Anh bớt tự mình đa tình lại đi! Bộ anh không thể tôn trọng vợ của anh một được ? Vừa mới leo từ trên giường cô ta xuống, thốt ra mấy lời này anh không tởm lợm sao?”
Bùi Tùng Tuy đột nhiên cúi người xuống, c.ắ.n nhẹ lên môi tôi.
Một khẽ xẹt tai.
“Các nghiên cứu đã chỉ ra rằng ngoại tình chỉ có không và vô số , hạng người như anh ta không đáng để em phải bận tâm.”
“A Ngữ, nhìn anh này.”
Đầu dây bên bỗng chốc im lặng phăng phắc.
“…Người bên cạnh cô là ai?”
Tôi chưa kịp mở miệng, anh ta bỗng khẩy: “Hạ Kinh Ngữ, tôi tưởng cô phóng khoáng cỡ nào , mới thế mà đã không diễn tiếp được rồi ? Tìm bừa một thằng đàn ông diễn trò để chọc tức tôi sao?”
Anh ta châm biếm: “Hồi đó để theo đuổi tôi, cô cũng từng giả vờ hẹn hò với người khác, bây giờ lại bổn cũ soạn lại có nhạt nhẽo quá không?”
Hả?
Anh ta nghĩ vụ đó là tôi giả vờ diễn trò sao?
Vụ đó là !
tôi lại vì sự rời đi của Bùi Tùng Tuy mà thể xuất hiện “phản ứng cai nghiện” mãnh liệt, tôi cực kỳ một người đàn ông để giải tỏa.
Anh ta không chịu thì tôi đành đi tìm người khác thôi.
Mới hẹn hò được chưa đầy một tháng, cảm người đó từ ra ngoài góc nào cũng chẳng bằng một góc của Bùi Tùng Tuy, tôi mới đành quay xe chuyên tâm đi cưa anh ta tiếp.
Sau cưa được rồi.
Tôi cũng trút được một gánh nặng.
Chẳng bao giờ phải trải mấy ngày tháng mệt mỏi rã rời như ngày xưa nữa.
Tôi toàn tận dụng khoảng thời gian ân ái với anh ta để tranh thủ ngủ bù.
Khoảng thời gian ấy tôi phải gọi là da dẻ hồng hào, nét mặt rạng rỡ.
Đám anh em của anh ta nức nở khen ngợi anh ta “dũng mãnh”, tôi cũng đành phải hùa theo gật gù.
! Nào ai biết được, cái tên Cố Quần “dũng mãnh” truyền thuyết ấy, đối với tôi mà nói cũng chỉ là một món “công cụ” giúp tôi giải tỏa đôi cộng thêm có được một giấc ngủ ngon mà thôi.
9
Giữa nhạo của Cố Quần.
Tôi dứt khoát chặn rồi xóa thẳng liên lạc của anh ta.
Bùi Tùng Tuy vùi khuôn mặt vào hõm cổ tôi, cất giọng thầm thì: “Anh thích em nhiều lắm.”
“…Anh rất nhớ em.”
ra tôi cũng vậy.
Chẳng là trước tự ép bản thân không được nghĩ tới mà thôi.
tôi chỉ xin nghỉ phép có ba ngày, phải đi làm lại rồi.
Tôi đẩy anh ra, kết thúc chuỗi ngày hoang đường này.
Sau này ngồi phân tích m.ổ x.ẻ từng chi tiết với nhỏ bạn thân, nó ngập ngừng hồi lâu: “ này vật nhau ròng rã ba ngày trời mà vẫn chống cự được … Hay là tới bến với ổng luôn đi?”
Tôi siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m.
“Không được!”
“Ai biết được ngoài anh ấy sống như thế nào?”
Ba năm , tôi đã cố tình chặn đứng mọi tin tức về anh, sợ bản thân yếu lòng.
Anh quả rất tuyệt vời.
Ngoại trừ khoản đó ra thì là tôi không tài nào chống đỡ nổi, lại thì không có điểm nào để chê.
Đầu dây bên truyền đến c.ắ.n hạt dưa tanh tách: “Cái này thì yên tâm, dò hỏi kĩ rồi. ngoài ổng thanh tâm quả d.ụ.c lắm, đừng nói là đàn bà con gái, đến cả muỗi cái cũng chả đến gần được đâu! tất nhiên là đàn ông con trai cũng dẹp sang một bên luôn.”
Tôi mím c.h.ặ.t môi.
Vội vã chạy đến công ty.
Con bạn thân vẫn lải nhải: “ mà người yêu bảo, hình như Bùi Tùng Tuy đã tậu một căn chung cư rồi, ba năm ngoài, mỗi dịp lễ tết là ổng lại biến mất mấy ngày… Chậc, là người nhiều tiền quá không biết làm gì mà.”
Trái tim tôi khẽ thắt lại một nhịp rồi lập tức gạt phắt đi cái suy đoán điên rồ ấy.
Anh không có thông tin liên lạc của tôi, lại càng chẳng có bạn bè nào cái thành phố này.
Lúc bấy giờ, làm sao mà anh có thể tìm được tôi chứ.
Vừa tới công ty, sếp đã đưa cho tôi một tệp tài liệu dự án.
“Nếu có thể ký trót lọt được cái hợp đồng này, cô là đại công thần !”
Tôi tươi nhận lấy, vừa lật trang đầu tiên ra đã khựng lại.
Người phụ trách kỹ thuật bên đối tác: Bùi Tùng Tuy.
Sếp trêu chọc: “Sao nào, bị sự đẹp trai này làm cho mờ mắt rồi ? Mọi người đều bảo, nhan sắc cỡ này mà không dấn thân vào showbiz thì là uổng phí.”
“ bảo đội ngũ của cậu ta vừa mới công phá thành công thuật toán cốt lõi của “Robot can thiệp thần kinh xâm lấn tối thiểu”, giờ đang lên như diều gặp gió, mấy doanh nghiệp thi nhau tranh giành để hợp tác .”
Tôi mím môi: “Dạ vâng, để em tài liệu trước đã.”
tài liệu chẳng tốn bao nhiêu thời gian.
Chỉ là giờ đây tôi mới thấu hiểu được, Bùi Tùng Tuy hiện giờ đang huy hoàng ch.ói lọi đến mức nào.
Sau khi con bạn thân biết chuyện liền bảo:
“ người yêu bảo, bọn họ vừa mới đáp máy bay xuống là bên Cố thị đã săn đón vô ân rồi, chắc là tràn trề tự tin giành được hợp đồng này.”
“Hay là thử liên lạc trực tiếp với Bùi Tùng Tuy sao?”
Tôi khựng lại đôi .
Kì thực, công ty vốn chẳng ôm hy vọng quá lớn vào hợp tác này.
Công ty công nghệ của nhà họ Bùi là tân quý ngành.
Cố thị lại là ông trùm.
Huống hồ chi bây giờ nhà họ Cố và nhà họ Hứa lại kết thông gia, cường cường liên thủ.
Người thông minh chắc chắn đều chọn Cố thị.
Tôi tự pha cho mình một tách cà phê: “Lát nữa gọi cho anh ấy.”
Giống như hồi bên Cố Quần, tôi cũng thu về được những lợi ích vô thiết thực từ anh ta.
Những khoản đầu tư mà tôi cầu chẳng được, những nguồn tài nguyên mà tôi với không tới, anh ta chỉ tiện tay là có thể dâng cho tôi.
Đời sống cá nhân của anh ta là nát bét .
tôi phải thừa nhận rằng mối quan hệ đó đã giúp tôi bớt đi vài năm đường vòng.
Cho dù không có cái màn triền miên ba ngày ròng rã .
Thì ngay khoảnh khắc nhìn tập tài liệu này, tôi cũng không mảy may do dự mà nhấc máy gọi cho Bùi Tùng Tuy.
! Vì tiền đồ của chính tôi.