Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/70C5h2LAV5

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

2

Nhưng ta cẩn thận mở mắt lần nữa, thứ lọt mắt vẫn là gương thuộc đến không thể hơn.

Ta do dự.

Bây giờ ta có nên tiếp tục giả vờ ngất đi hay không.

Sắc Thái tử tệ, dưới mắt một mảnh xanh đen, nhưng lại đỏ đến đáng sợ.

Trông có vẻ như đã không ngủ ngon.

Chàng ta tỉnh lại, thở phào một hơi.

Khuôn tuấn tú kia, nở một nụ cười lễ phép.

“Có muốn ngụm nước không?” Chàng .

Giọng nói vừa khàn vừa chậm.

Ta muốn mở miệng chối, nhưng sinh nở đã tốn nhiều sức lực, cộng thêm lâu ngày không nước, lại chẳng thốt được một chữ.

Không cách nào, ta đành cam chịu nhắm mắt, mí mắt nhợt nhạt che giấu lúng túng trong .

Ta gật , chàng đã nhìn .

Chàng bật cười, cả người càng thêm ôn hòa.

“Ta đỡ nàng dậy .”

Nói xong, mặc kệ ta chối, tay đặt lên lưng ta đỡ ta dậy.

Nước trà đương nhiên được đưa đến môi.

Ta như một lữ khách trong sa mạc, nhanh đã hết một ly.

xong, ngước mắt lên phát hiện chàng lại đang nhìn ta.

Ngày đó chàng kéo ta con hẻm nhỏ, không hề nhìn rõ khuôn ta, chỉ đeo chiếc vòng tay cổ tay ta.

Chàng nói với ta, đây là tín vật.

Mai sau sẽ cưới ta.

Nhưng cuối cùng chàng vẫn thất hứa với ta, cưới tỷ tỷ ta.

Lời nói của nam nhân có thể tin được mấy phần đây.

Ta lẳng lặng kéo giãn khoảng cách, trong nghĩ cách tìm cớ đuổi chàng đi, liền không chú ý đến mắt trầm xuống của chàng.

muốn không?” Chàng đặt chén xuống , thu lại mắt.

Ta lắc , đề nghị muốn xem con của ta.

Không ngờ, lại bị chàng chối.

“Bây giờ chuyện quan trọng nhất của nàng, đó là dưỡng cho cơ thể khỏe lại.” Chàng nói từng chữ một.

Ta không cố chấp, chỉ gọi Tiểu Đào đến.

“Ở đây có nàng ấy chăm sóc ta là được, Thái… trời đã quá muộn rồi, công tử nên về sớm.”

mắt Thái tử tối đi, ngón tay vuốt ve ngọc bội trên thắt lưng.

Cúi , dường như đang suy nghĩ.

Trong bầu không khí q.uỷ dị, chàng đứng dậy cáo .

bóng lưng người đi xa, dây cung căng thẳng trong ta thả lỏng đi vài phần, hít một hơi thật sâu rồi để Tiểu Đào ghé sát tai ta.

công tử này làm tìm đến được?” Ta .

“Lúc ấy nô tỳ đang cầm vòng tay của tiểu thư đi tìm lang y trên phố, đụng phải công tử kia, hắn nhìn nô tỳ một rồi vội vàng chạy đến.”

Vòng tay.

Vòng tay chỉ là kiểu dáng bình thường, không có chạm trổ, nhưng có thể nhân của nó trân trọng nó.

“Vậy vòng tay đâu?”

“Có lẽ là ở trong tay công tử kia.”

Nghĩ vậy, chàng có lẽ không nhận ta, chỉ nhận chiếc vòng tay đó.

Ta vội vã dặn dò: “Chuyện vòng tay bị đến, con tuyệt đối đừng thừa nhận là đồ của ta!”

“Vâng, tiểu thư.”

Mặc dù trong Tiểu Đào không biết vì tiểu thư lại sợ công tử kia đến vậy, nhưng nàng vẫn chọn giữ bí mật.

4

Sáng sớm hôm sau, sương mù chưa tan hết.

Có hai bóng người lén lút đẩy cửa, trên người mang theo hai ba túi hành lý.

Sắp đi đến cửa, phía sau đột nhiên vang lên một giọng nói thuộc.

“Hai tiểu thư muốn đi đâu?”

—— Là ám vệ Thái tử.

Bước chân ta lập tức cứng đờ tại chỗ, quay lại chưa kịp giải thích.

ám vệ kia lại nói, “Công tử nhà ta mời tiểu thư này đến thư phòng nói chuyện.”

“Không đi được không?” Ta cẩn thận .

Ám vệ dường như không ngờ ta lại chối tử của hắn, nhất thời không phản ứng kịp.

Nhưng rốt cuộc vẫn là người Thái tử, nhanh đã phản ứng lại, rút kiếm , lạnh lùng nói, “Cô nương tốt nhất vẫn nên đi một chuyến!”

Mặc dù Tiểu Đào mới ở ta vài năm, nhưng vẫn không nhìn người khác đối xử với ta như vậy.

Tức giận đẩy hắn một , “ lại đi uy h.iếp người ta!”

Ta ngăn hành động của Tiểu Đào, nha hoàn này gan lớn thật, thật không sợ bị chặt tay.

Nhân vật Thái tử, lại có ai tính tình tốt đâu!

“Ta đi một chuyến là được, Tiểu Đào cứ ở đây chờ ta.”

Tiểu Đào bực bội trừng mắt nhìn ám vệ một , miễn cưỡng đồng ý.

“Công tử nhà lại muốn tìm tiểu thư nhà ta?” Tiểu Đào buồn chán cúi đá những viên đá vụn trên đất.

Ám vệ Thái tử nhìn lo lắng trong mắt nàng, an ủi, “ đừng lo lắng cho tử của , nếu tử của ta không thích tử của , ngày đó sẽ không cứu nàng.”

Nghe vậy, Tiểu Đào yên tâm hơn.

Cánh cửa thư phòng hé, ta liền bắt gặp bóng hình thuộc đang an tọa trước án thư.

Thái tử một tay cầm bút, chuyên chú đề chữ, nét mực thong dong cương nghị.

Dù nghe tiếng bước chân ta vọng đến, chàng vẫn chẳng ngẩng , tâm ý dồn cả từng hàng giấy trắng.

Ta chỉ đứng yên nơi cửa, lặng lẽ dõi nhìn. Đợi đến mực trong nghiên gần cạn, chàng mới thong thả buông bút, thần thái vẫn ung dung.

mắt chàng lướt qua, phảng phất hờ hững mang theo vài phần bất đắc dĩ.

“A Nguyệt, trong mắt nàng, một năm qua chỉ tựa một chớp mắt?”

Lời ấy vừa rơi xuống, tim ta run, nhất thời nghẹn giọng chẳng biết đáp thế nào.

Ta liền vội tìm cớ, nhoẻn miệng cười: “Là vòng ngọc của Tiểu Đào đấy!”

Chàng híp mắt, thần thái nhàn nhạt, nhưng nhìn chuyên chú kia lại khiến ta bối rối chẳng yên.

Ta mím môi, đứng nguyên một chỗ, tựa như bị đóng đinh đất, không tài nào nhấc bước.

Chàng chậm rãi tiến đến, từng bước thong dong kiên định. Ta vừa thoái lui, nhìn sắc bén kia lại ép sát, cuối cùng chỉ trong chớp mắt, chàng đã vươn tay ôm chặt eo ta, kéo cả người ta .

Hơi thở của chàng bao trùm, vòng tay kiên cố như muốn giam giữ ta mãi chẳng buông.

Thanh âm chàng vang lên trầm thấp: “Nếu thật không thích, phải nhận lấy? Nàng rõ ràng đã lừa dối ta.”

Tim ta siết lại, đôi mắt chàng sáng ngời, dẫu vẻ ngoài vẫn bình thản song chẳng thể giấu được cơn sóng ngầm trong đáy mắt.

Ngón tay chàng vô thức xoay nhẹ chiếc nhẫn, tựa như bằng chứng cho nỗi băn khoăn chất chứa.

Ta thở dài, chậm rãi đáp: “Ta thực không rõ rốt cuộc công tử muốn nói gì.”

Chàng nhíu mày, lời nói sắc lạnh vẫn mang đau đớn:
“A Nguyệt, nàng có từng nghĩ đến tâm tư của ta chăng? Gả cho một kẻ ta chẳng yêu thương, sống cùng nàng ta trọn kiếp, ấy chẳng phải là cực hình ? Nàng thật nỡ để ta chịu đựng đến thế ư?”

Hơi thở chàng phập phồng, bàn tay lại siết lấy tay ta, trong bàn tay đặt chiếc vòng ngọc lạnh buốt.
Ta ngước nhìn, chỉ sắc diện chàng tái nhợt, mắt như thiêu đốt.

“Nguyệt Nhi, cùng ta hồi kinh đi.”

Một câu ấy, tựa sấm vang chấn động tâm can. Trong ta bao uất nghẹn bấy lâu liền bùng phát, không kìm được hất tay chàng .

Thanh âm va chạm của ngọc rơi xuống đất lanh lảnh đến chói tai, như lưỡi dao cắt sâu ta, khiến trái tim run rẩy, mắt bất giác khép lại, chẳng dám đối diện.

Tùy chỉnh
Danh sách chương