Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

Ta không để bản thân thấy gương chàng khi ấy, chỉ biết rõ rằng mọi thứ giữa ta và chàng, đã chẳng còn nguyên vẹn.

hừng đông dần , gió sớm thốc mang theo hơi lạnh thấu xương. Ta khẽ run, vẫn gượng đứng thẳng.

Chàng im lặng khoác áo cho ta, động tác quen thuộc thói quen.

Chiếc áo khoác rộng lớn rơi trên vai ta, mùi hương quen thuộc phảng phất, lòng càng thêm nhói. Ta khẽ , mà nụ kia sắc bén chẳng khác lưỡi dao.

“Điện ta theo chàng, ta làm thiếp sao?”
“Hoặc , không danh không phận, để cả đời chịu cảnh bị người khinh rẻ?”

Mỗi một lời ta thốt ra, thanh âm càng thêm gay gắt, cuối cùng dồn ép thành tiếng thét khản cả cổ.

Bóng chàng chao đảo, suýt nữa chẳng đứng vững.

Với thân phận thấp hèn như ta, con trước mắt chỉ có thể như vậy.

Bóng dáng chàng loạng choạng, suýt nữa chẳng vững nổi.

Ta bật lạnh lẽo:
“Điện , chẳng lẽ không biết nói gì? đã cùng , vậy ta nói thẳng cho rõ — ta sẽ không theo ngài hồi ! Xin ngài cứ an ổn ở Thái tử phi của ngài !”

Lời còn , dưới kiên quyết của ta, chàng đột ngột phun ra một ngụm huyết đỏ tươi.

M.áu văng tung tóe, nhiễm đỏ tà váy ta, lòng bàn chân lạnh buốt, run rẩy chẳng thôi.

Ta sững sờ, đến nỗi cả người đều hoảng loạn. Thái tử, vậy mà chỉ mới nói chuyện cùng ta vài câu, đã tức khí mà thổ huyết?

Ta vội vàng phân phó nhân chạy , lập tức mời đại y trong thành đến chẩn trị.

Chẳng bao lâu, y giả đã đến nơi.

Ta toan bước khỏi gian phòng, lại bị bóng lưng cao lớn của một ám về chắn ngang lối.

Ta quay lại, mắt chạm thẳng của .

“Thỉnh nương lưu lại, ta có đôi lời nói riêng.”

Trong lòng ta phiền chướng, vốn dĩ những ngày qua gặp chuyện, nay lại còn bị chân nơi đây.

Ta khẽ nhếch môi, băng lạnh:
“Giữa ta và , vốn không còn gì để nói.”

lời, liền nghiêng người lướt qua, bỏ mặc ám vệ phía sau.

“Việc liên hệ đến công tử, mong nương nghe cho tường tận rồi hãy định đoạt.”

Lời ấy vang tai, tiếng trống thúc giục, trái tim ta vốn đã ch-ết lặng lại run rẩy, chậm rãi hồi sinh.

Rõ ràng biết bản thân không nên để tâm tới bất cứ tin tức nào dính dáng đến chàng, song rốt cuộc ta vẫn chẳng thể khống chế nổi lòng mình.

như có một sợi chỉ vô hình lôi ta , ta không sao bỏ.

“Hôm đó, nương ra tay cứu giúp, công tử ngỡ rằng người ấy chính tiểu thư đich xuất của phủ Tể tướng. Trong phủ, ngoài vị tiểu thư kia, chẳng ai có thân phận tương xứng để xuất hiện trong bộ y phục hôm ấy.”

“Thành ra, công tử vẫn một mực tin rằng kẻ cứu mạng chàng chính đích tiểu thư.”

Ta chau mày, cắt lời: “Ngươi nói rõ hơn .”

khom người, chậm rãi: “Ngay khoảnh khắc đầu tiên gặp đích tiểu thư, công tử đã hiểu rõ, biết nàng không phải ân nhân năm xưa.”

Lời ấy ta chấn động, chẳng hiểu chàng làm sao có thể biết được như thế.

“Công tử mỗi đêm đều tắm gội không ngừng, chà xát da thịt đến trầy rách, chỉ sợ rằng bản thân không sạch sẽ, sợ bị nương ghét bỏ…”

Ta: “…” 

nương rời bao lâu, công tử đã khổ công tìm kiếm bóng dáng người. Tiểu nhân theo cạnh ngài bao lâu, từng thấy công tử để tâm đến bất cứ ai như thế.”

Lời vừa , ta đứng lặng, hồn vía rối loạn.

Đúng lúc ấy, thân ảnh gầy gò yếu ớt kia từ xa chậm rãi tiến đến. Thân thể chàng sắp sụp ngã, thế mắt vẫn cố chấp hướng về phía ta.

Ta vừa hãi vừa run rẩy, thấy chàng quỳ rạp xuống nền đất, sắc mắt lạnh lùng mà lại khàn khàn vang :

“Ai cho ngươi nói với nàng, rằng ta vì nàng mà đến nỗi sinh tâm bệnh. Gan to bằng trời!”

Ám vệ : “…”

Ta  “…”

Rõ ràng vẫn nhắc đến bệnh tình mà?

“Không mau lĩnh phạt hay sao!”

Ta vội cản lại, vốn dĩ chỉ vì lòng trung mà nói, không nên chịu trách.

“Được rồi, cứ để nói nốt .”

Nghe lời ta, Thái tử xúc động, đưa tay ta nâng lấy má của chàng.

Khuôn vốn tiều tụy phút chốc lại hiện ra vẻ phong lưu năm xưa. Ta ngẩng chàng, bỗng thấy sống mũi cay cay, sắc đỏ bừng.

Ta toan gỡ tay ra, nào ngờ chàng chặt chẳng buông.

“A Nguyệt… nàng vì ta mà lo lắng ư?”

Tên gọi vốn chẳng lạ lẫm, trước kia ta từng nghe. nay, khi bật ra từ môi chàng, lại như chứa đựng nghìn vạn tình ý, ta chẳng thể lòng.

Ta chỉ khe khẽ “ừm” một tiếng.

Chàng càng ôm ta chặt hơn, hơi thở nóng hổi phả cổ, vòng tay chẳng khác nào giam cả thân ta trong ngực.

hồ lâu lắm rồi mới được ngửi lại mùi hương quen thuộc, ta chỉ thấy toàn thân nhẹ bẫng, tâm tư chẳng biết trôi dạt về nơi nào.

“A Nguyệt, may mắn thay, nàng chịu thêm một lần nữa cháp nhận ta.”

không thì sao?” – Ta ngẩng đầu, thẳng đôi mắt chàng. Trong ấy, niềm vui xen lẫn khổ đau đan xen, chớp lóe rồi lặng yên.

Lời chàng vang tai, nói như gió xuân thì thầm, ôn nhu mà siết chặt hơn cái ôm nơi thắt lưng ta.

Ngay khi ta còn kịp phản bác, chàng đã nói tiếp, khàn khàn kiên định: “ nàng không thuận, thì ta nguyện cả đời giam A Nguyệt mình, chẳng rời nửa bước.”

Ta: “…”

chẳng thể để nàng ở , thì ta dùng cả hài tử mà níu nàng lại.”

Trong lòng ta lại bật Đông cung Thái tử, mà lại ngây dại đến thế.

Hàng mi dày của chàng khẽ run, mắt mờ , để lại nơi khóe mắt một tầng sương ướt át.

Chàng ta không rời, nghẹn ngào: “ ta hiểu rõ, A Nguyệt nàng đã quyết tâm, thì thiên chẳng còn ai có thể giam cầm được lòng nàng.”

Ta chỉ khẽ gật đầu, coi như đồng tình. 

Từ khi sinh con đến nay, ta chỉ cần nghĩ đến nó, trong lòng liền dâng một nỗi nhói đau khó tả.

Bởi ta biết, hài tử ấy chỉ khi ở thân sinh phụ mẫu mới được yên ổn.

Chỉ khi ở cạnh chàng, đứa nhỏ mới có thể an toàn mà trưởng thành.

Vậy nên, ta cam lòng để nó lại nơi .

một ngày nào đó, hài tử của ta chán ghét chốn cung đình ngập tràn tranh đoạt, ta ắt sẽ không quản mọi giá, dẫn con rời xa nơi đó.

giờ đây… đã chẳng còn như trước.

“Ta đã có nguyên do để ở lại.” – Ta khẽ nói.

mắt vốn thâm trầm của Thái tử, phút chốc sáng rực như được thắp lửa.

Ta vươn tay, đặt một nụ hôn thật nhẹ đôi môi tái nhợt của chàng.

“Tất cả… chỉ bởi vì chàng.”

“Vì chỉ có mình chàng mà thôi.”

trời đã cao, từng vệt nắng xuyên qua tầng lá rậm rạp, để lại những mảng sáng lấp lánh trên đất.

“A Nguyệt, cùng ta quay về thành nhé.”

“Được.”

“A Nguyệt, hãy trở thành Thái tử phi của ta.”

“Được.”

“A Nguyệt, ta yêu nàng.”

“…  Ta sớm đã biết rõ.”

Một năm sau, ta lại bước chân thành, lòng dạ đã chẳng còn như thuở ban sơ.

Trong dân gian, người người rỉ tai nhau: Thái tử đem từ Giang Nam về một nữ tử xinh đẹp như tiên nữ, sủng ái tận trời, thậm chí còn định phế bỏ Thái tử phi hiện tại.

Thái tử còn từng hứa với nàng, trọn kiếp chỉ một lòng, chẳng phụ một đời.

Khi trưởng tỷ biết được tin đó, ta liền vội vã bước tới tẩm phòng nàng.

Tùy chỉnh
Danh sách chương