Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1Vu1kjF3Xp

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Tôi sốt đến mơ hồ.

Ngây ngốc nhìn anh ta.

Anh ta “tch” một .

Nhét đôi đũa vào tay tôi.

Giọng nói hiếm khi dịu lại:

“Ăn đi, không thì phí.”

Bữa cơm đó đối với tôi còn hiệu nghiệm hơn cả linh đan diệu dược.

Chiều hôm đó tinh thần tôi khá lên hẳn.

Không lâu sau cảm cúm cũng khỏi.

Khỏe lại như thường.

Sau này mỗi lần bị cảm thấy khó chịu.

Tôi đều phản xạ nhớ tới gương mặt ngạo mạn của Văn Khải.

Tôi phát hiện.

Tình cảm của tôi đối với Văn Khải.

Hình như không đơn thuần chỉ vì tiền.

Ngược lại.

Sau khi biết được chuyện anh ta Tống Du.

Nếu tôi sống chết không chịu ly hôn.

Thì chắc chắn là vì tôi chỉ tiền của anh ta.

Còn nếu tôi chủ ly hôn.

Thì là vì…

Tôi anh ta.

Cho tất cả mọi chuyện giữa anh ta Tống Du.

Đối với tôi.

Mới trở không thể chịu đựng nổi.

Tình .

Không thể chia sẻ.

15

Tôi cũng không suy sụp quá lâu.

Một tuần sau, tôi đã cầm sơ yếu lý lịch bắt đầu đi khắp nơi tìm việc lại.

Thật ra tôi cũng không phải loại bình hoa di chỉ được mã.

Hồi đi học tôi ngành hot, tuy năng lực chuyên môn không thuộc hàng đỉnh nhất, nhưng kiếm một miếng cơm ăn chưa đến mức quá khó.

Thêm nữa, tôi lại ra tập đoàn Văn Thị, trên đầu có sẵn tấm biển vàng lấp lánh, không ít công ty đều giữ lại hồ sơ của tôi.

Tôi ứng tuyển vị trí kỹ sư.

Mấy người phỏng vấn đều rất tò mò trước tôi làm gì ở Văn Thị.

Tôi gượng:

“… Trợ lý của Văn tổng.”

Chẳng lẽ tôi lại nói với họ, ở Văn Thị tôi làm chức bà chủ ?

Thế là bọn họ nhìn tôi bằng con mắt khác hẳn, còn đồng loạt表示: trong giới cũng biết Văn Khải khó tính soi mói, vậy mà anh ta lại chọn tôi làm trợ lý, chứng tỏ năng lực của tôi nhất định không thể xem thường!

Tôi: … chột dạ quá đi .

Cuối cùng tôi chọn một công ty thiết kế, công ty này trong nghề cũng rất có .

vào công ty, bên cạnh máy bán hàng tự tôi đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc.

Người đó cầm chai cà phê ngẩng đầu lên, thấy tôi thì mắt sáng rực:

“Chị!”

Không ngờ Triệu Mục Ngôn cũng làm ở công ty này.

Cậu ấy rất tinh tế, không hỏi tôi vì sao lại đến , chứ không thì tôi thật sự cũng không biết phải trả lời thế nào.

Ở môi trường mới mà gặp được một người quen, tôi yên tâm hơn hẳn.

Công việc mới đúng chuyên môn, tôi bắt nhịp vụ khá nhanh, chớp mắt đã đến giờ tan làm.

Phần việc của tôi tạm xong, lúc đi ngang qua bộ phận kỹ thuật, tôi nhìn thấy Triệu Mục Ngôn còn đang tăng ca.

Trên bàn cậu ấy đặt nửa ổ bánh mì còn dư buổi trưa, trạng thái tinh thần của cả người hoàn toàn khác lần đầu tôi gặp.

Quả nhiên dân công sở khắp thiên hạ, cứ đến lúc đi làm là nấy đều sụp mặt, người ở mà hồn thì bay .

Tôi mua một chai cà phê ở máy bán hàng tự , đặt lên bàn cậu ấy.

“Tôi về trước , mai gặp.”

Triệu Mục Ngôn thấy tôi, liền vò vò mái tóc rối như ổ gà của mình:

“Chị đợi em một lát!”

Cậu ấy cầm áo khoác lên, nói với cấp trên một . Lúc nói còn chỉ chỉ về phía tôi, vị lãnh đạo kia nhìn tôi rồi nở nụ đầy vẻ hiểu .

Tôi bị nhìn đến mức thấy hơi không được tự nhiên.

Triệu Mục Ngôn cưỡi một phân khối lớn màu đen dừng trước mặt tôi, ngượng ngùng hỏi:

“Chị không chê chứ?”

Tôi lắc đầu, nhận lấy mũ bảo hiểm cậu ấy đưa.

Huống hồ này nhìn qua cũng không hề rẻ.

Tôi đang định lên xe, Triệu Mục Ngôn bỗng hỏi tôi:

“Chị với anh kia… chia tay rồi ?”

Tôi rũ mắt xuống, kéo kéo khóe môi:

“Ừm.”

Triệu Mục Ngôn chỉ chỉ về phía sau lưng tôi.

Tôi không hiểu gì, quay đầu nhìn lại, liền đứng sững tại chỗ.

16

Văn Khải đang đứng dưới lầu công ty hút thuốc.

Anh ta dường như chỉ trong chớp mắt đã tiều tụy đi rất nhiều, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi, ánh đèn đường rọi vào đáy mắt anh ta rồi lại bị vẻ u ám nuốt .

Tim tôi siết mạnh một .

Anh ta dụi tắt đầu thuốc, ném vào thùng rác bên cạnh, rồi sải đôi chân dài về phía tôi.

Tự dưng tôi lại không nghe anh ta nói.

Tôi sợ những lời anh ta nói ra sẽ khiến tôi càng khó chịu hơn.

Tôi vô thức lùi lại, dựa vào xe của Triệu Mục Ngôn.

Một đôi tay đột nhiên ôm lấy eo tôi, ấn tôi ngồi lên yên sau.

Tôi giật nảy mình, phản xạ ôm lấy eo Triệu Mục Ngôn.

Giọng Triệu Mục Ngôn đầy vẻ vui sướng:

“Chị ơi, để em đưa chị bỏ trốn nhé.”

Cùng với rền vang, chúng tôi phóng vút đi.

Văn Khải đuổi chạy lên, nhưng rốt cuộc anh ta cũng không thể đuổi kịp .

Bóng dáng anh ta dần dần nhỏ lại, cho đến khi biến .

Tôi nhắm mắt lại.

Trước mắt chỉ còn hình ảnh anh ta nhìn tôi rời đi, cô đơn đến đau lòng.

dừng dưới lầu căn hộ nhỏ tôi thuê.

Triệu Mục Ngôn chống chân dài xuống đất, tháo mũ bảo hiểm ra, hất hất mái tóc lòa xòa, ngầu chết đi được.

Tôi duỗi chân xuống.

Nhưng không chạm được đất.

Haiz, nỗi khổ của người chân ngắn.

Triệu Mục Ngôn phụt thành .

Tôi tức tối trừng cậu ấy một , đang định nhảy xuống.

“Cẩn thận.”

Cậu ấy bỗng nghiêng người ôm lấy tôi, bế tôi xuống xe.

Hai chân tôi chạm đất, cậu ấy lại chưa buông tay.

Dưới ánh đèn đường, ánh mắt cậu ấy sáng rực, trong đó phản chiếu bóng dáng của tôi.

“Hôm đó em đã hỏi chị Trịnh Kiều rồi, chị ấy nói hai người không phải nam nữ朋友.

“Chuyện hai người ở bên nhau, ngay cả đồng của chị cũng không biết.”

Cậu ấy ghé lại gần tôi, hàng mi cong rủ xuống, đổ bóng hình quạt dưới mí mắt, rồi dùng giọng điệu mê hoặc lòng người mà nói:

“Nếu chị ở bên em, em nhất định sẽ hận không thể tuyên bố cho cả thế giới biết.”

17

“Chị…”

Ưm!

Triệu Mục Ngôn bị thứ gì đó ném trúng, cậu ấy ôm đầu quay lại, chỉ thấy dưới ngọn đèn đường ở chỗ ngoặt có một người đàn ông dáng người cao ráo đang đứng.

Văn Khải từng đi tới, cúi người nhặt cuốn sổ nhỏ màu đỏ rơi trên mặt đất lên, tỉ mỉ lau sạch bụi trên đó.

Xem ra lúc nãy anh ta chính là dùng thứ này ném Triệu Mục Ngôn.

Tôi nhìn cuốn sổ đỏ đó thấy hơi quen mắt, hình như tôi cũng có một cuốn thì phải.

Tôi nheo mắt nhìn kỹ.

Ơ kìa, chẳng phải giấy đăng ký kết hôn sao?

Anh ta châm chọc nói với tôi:

“Nhanh vậy đã tìm được người thay thế rồi ? Chúng ta còn chưa ly hôn .”

Sắc mặt Triệu Mục Ngôn cứng lại, nhưng rất nhanh lại lộ ra bộ dạng bất cần đời như cũ:

“Thì sao? Phạm pháp ? Báo cảnh sát bắt tôi đi.”

Văn Khải nhét giấy đăng ký kết hôn vào túi, kéo tôi ra khỏi bên cạnh Triệu Mục Ngôn:

“Cậu còn chưa đến tuổi kết hôn hợp pháp nhỉ. Tôi không chấp trẻ con, cậu đi đi.”

“Còn nửa năm nữa là tôi hai mươi ba rồi.”

Nói xong, Triệu Mục Ngôn nhìn tôi thật sâu, dường như đang chờ tôi mở miệng.

Tôi nghĩ một lúc xem nói thế nào, cuối cùng chỉ có thể áy náy nói:

“Xin lỗi.”

Cậu ấy đúng là người rất tốt, nhưng quả thật tôi không có cảm giác gì với cậu ấy, không thể làm lỡ tuổi trẻ của người ta được.

Triệu Mục Ngôn khổ:

“Chị thật biết cách làm người ta đau lòng.

“Là tôi đơn phương tình nguyện thôi, chị chẳng có gì phải xin lỗi cả.”

Cậu ấy đội mũ bảo hiểm lên, nhanh chóng lao ra khỏi khu dân cư rồi biến không dấu vết.

Trước cửa tòa nhà chỉ còn lại tôi Văn Khải.

Anh ta căng mặt, siết chặt tay tôi.

Ánh mắt tôi rơi lên một góc đỏ nhỏ lộ ra túi anh ta, khóe miệng giật giật.

Người bình thường ra ngoài lại mang giấy đăng ký kết hôn chứ?

Tôi phá vỡ bầu không khí gượng gạo:

“Hôm nay anh đến tìm tôi là để ký đơn ly hôn ?”

Sắc mặt Văn Khải trầm xuống, bàn tay nắm lấy tay tôi lại siết chặt hơn:

“Em ghét tôi đến vậy sao, nóng lòng rời khỏi tôi như thế ?”

Không thì sao nữa?

Đợi anh đá tôi chắc?

Tôi không lên .

Anh ta nhìn tòa nhà một :

“Đã đến tận cửa nhà rồi, em không mời tôi lên ngồi một lát sao?”

Tôi kinh ngạc vì mặt anh ta dày thật, nhưng anh ta nhìn tôi, vẻ mặt nghiêm túc đến mức không giống đang nói đùa.

Tôi chỉ có thể đưa ông chồng cũ tương lai của mình về nhà.

vào cửa, tôi đã bị anh ta chặn ngay sau cánh cửa.

Hai tay anh ta chống lên ván cửa, giam tôi trong lòng mình.

Anh ta ép sát từng :

“Hà , chỉ cần là người có tiền thì em đến cũng không chối, đúng không?”

Hơi thở của anh ta phả bên tai tôi:

“Tôi cũng có tiền, tôi có rất nhiều tiền, sao em lại không cần tôi nữa rồi?”

Vốn dĩ là một bầu không khí rất ám muội.

Văn Khải hừ lạnh một :

“Em là thật sự không biết hay giả ngốc?

“Công ty em đang làm bây giờ là của nhà cậu ta.

đưa em về nhà kia, hơn hai triệu tệ.”

Ôi trời ạ, tôi thật sự không nói gì nữa rồi.

Tôi chỉ hỏi một câu.

Rốt cuộc là đã trộm cuộc đời phú quý vô lo vô nghĩ vốn thuộc về tôi?

Bảo sao tôi luôn phải gánh nặng mà đi về phía trước.

Hóa ra là có người đang thay tôi sống những năm tháng bình yên.

“Hôm hai người đi đăng ký, Văn tổng không mang sổ hộ khẩu, còn là tôi chạy về nhà lấy giúp anh ấy đấy.”

22

Mặc dù phần lớn đồng trong công ty đều đã biết quan hệ giữa tôi Văn Khải, nhưng tôi không vui.

Văn Khải còn chưa cầu hôn tôi.

Tôi âm thầm giận dỗi một mình.

Con người đúng là sẽ ngày càng tham lam.

Trước kia tôi chỉ cần có tiền là được, bây giờ thì không dễ lừa như vậy nữa .

Bỗng má tôi bị một thứ gì đó lành lạnh chạm vào.

Tôi bản năng co người lại, quay ngoắt đầu, liền đối diện với đôi mắt đào hoa ngập của Văn Khải.

Ánh mắt tôi rơi lên ly trà sữa lạnh trên tay anh ta, tay định đưa ra nhận, bỗng nhớ ra…

Tôi còn đang giận.

Tôi lập tức chắp tay ra sau lưng, quay mặt đi:

“Hừ.”

Trong tiệc độc thân trước hôn lễ, tôi mời Trịnh Kiều một đám đồng .

Mọi người chơi rất vui, chỉ là đến lúc có Văn Khải ở đó thì nấy đều tiết chế hẳn lại.

Chơi đến trò thật lòng hay thử thách thời xa xưa, có một đồng bốc trúng Văn Khải:

“Văn tổng cứ tùy tiện nói một bí mật đi.”

Văn Khải nghĩ một lúc rồi nói:

“Vợ tôi trước từng cứu mạng tôi.”

Tôi: ?

Sao tôi không biết vậy?

Văn Khải xoa đầu tôi:

“Đầu óc em không dùng được, chắc chắn không nhớ .”

Tôi:

“Anh không nói em còn quên , nhưng lúc đó em khóc không phải vì anh, mà là vì bọn em suýt nữa thì thắng rồi, nhà nát kia tự dưng lại sập xuống hu hu hu…”

Văn Khải: …

“Chấp niệm đứng nhất của em rốt cuộc lớn đến mức nào vậy?”

Anh ta nắm lấy tay tôi, đặt lên ngực mình:

“Trong trận đấu đó, tôi chính là phần thưởng của em.”

Trịnh Kiều một đám đồng đồng loạt quay mặt đi chỗ khác:

Hóa ra sếp là loại người này! Không nhìn nổi nữa rồi!

Tôi chưa lắm:

“Văn Khải, anh thích em ở điểm nào? Chỉ vì em từng cứu mạng anh thôi ?”

Anh ta trầm ngâm một lát, vành tai hơi đỏ lên:

“Hồi cấp hai tôi đã thích em rồi. Tôi phát hiện ngày nào em cũng lén nhìn tôi, lén lật vở bài tập của tôi, lén xem bài kiểm tra của tôi, chép lại đề của tôi, tôi cứ tưởng em thầm thích tôi, bất tri bất giác cũng thích em . Nhưng sau này mới phát hiện ra em căn bản còn chưa biết gì, ngốc đến thế, ngoài việc cắm đầu học ra thì chẳng biết gì hết, hoàn toàn không nhìn ra được.

“Em là loại người cố chấp lúc nào cũng đứng nhất, tôi nghĩ, tôi phải đứng trước em thì em mới luôn nhìn tôi. Chỉ cần tôi mãi mãi là hạng nhất, trong mắt em sẽ mãi mãi chỉ có tôi.”

Tôi: Chấn !

Không ngờ đối thủ tưởng tượng của tôi lại thầm tôi nhiều năm như thế!

Không ngờ đối thủ cạnh tranh của tôi lại là do chính tay tôi một tay tạo !

Văn Khải nắm lấy tay tôi, đeo nhẫn vào ngón áp út cho tôi, rồi mới hỏi:

“Em có đồng cùng tôi đi hết cuộc đời này không?”

Anh ta chìa tay về phía tôi.

Đồng xung quanh hò reo vang dội.

Tôi cẩn thận mà kiên định đeo nhẫn lại cho anh ta, trước mắt dần bị một màn sương nước che phủ.

Đến lúc này tôi mới thật sự cảm nhận được rằng, Văn Khải hoàn hoàn toàn toàn là của tôi.

Văn Khải:

từng say trước mặt tôi hai lần.

Lần đầu tiên, cô ấy nhào vào lòng tôi, còn tôi thì dùng sức ôm lấy vầng trăng sáng mà tôi ngày đêm mong nhớ vào trong ngực mình.

Lần thứ hai là sau khi tôi cầu hôn cô ấy, dường như cô ấy nhớ ra chuyện gì buồn, bám lấy tôi không chịu buông.

Mắt đỏ hoe như thỏ con, hỏi tôi:

Anh có phải hối hận vì đã cưới em không? Anh có phải không cần em nữa không?

Trái tim tôi trong khoảnh khắc ấy, một cách khó tin, tan thành một viên kẹo mềm.

Tôi lau nước mắt cho cô ấy, ôm cô ấy vào lòng.

Làm sao tôi có thể nỡ không cần em chứ?

Tôi ghé bên tai cô ấy, dỗ dành hết lần này đến lần khác:

, anh sẽ mãi mãi em, chỉ một mình em.

-Hết-

☕️ Góc tâm sự nhẹ của bạn beta ~ ☕️

Chào mọi người! Bộ này được mình beta phần mềm dịch.

Beta này, mình không tính phí, không bán VIP, không khóa chương. Mình chỉ bán sự kiên nhẫn, đôi mắt cận vài cọng tóc bạc sớm 😂

Nếu bạn thấy đọc ổn ổn, vui vui… thì cho mình 1 like, 1 bình luận, hoặc 1… ly trà sữa nha ~

😅 Nếu bạn thấy vài mẫu quảng cáo lướt ngang màn hình, thì… không phải lỗi tại mình nhaaaa! Quảng cáo của chủ web tự chèn đó, bé chỉ ngồi beta thôi chứ chưa làm giàu được huhu 😭

📌 Tài khoản nè (quý hóa lắm luôn!):

NGUYỄN THỊ XUÂN

MBbank 0934349862

💬 “Ủng hộ để bé khỏi bỏ nhà đi tu vì nghèo” 🙏

🔸 Bạn 5k – mình hí hí cả buổi

🔸 20k – mình rưng rưng xúc , có khi làm liền 1 bộ mới

🔸 50k – mình ra mới nhanh như chó thấy bồ 🐕💨

🔸 Không – cũng không sao, đọc chùa nhưng đừng im lặng như bóng, thả tim hay để lại comment là vui cả ngày đó!

Thương nhiều nhiều 💖
— Xuxu beta – làm vì đam mê, sống nhờ 😎

Tùy chỉnh
Danh sách chương