Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/gI29VkmZT

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

3

Trên bàn bày hai bộ dao nĩa, xung quanh đặt cây nến thơm xếp lộn xộn có ý tứ, kèm theo một biểu tượng trái tim màu hồng.

Tôi cảm thấy Tống đúng là quyết tâm cướp mất cái bát cơm vàng của tôi rồi.

Trên đời sắp có thêm một chim sẻ bay lên cành phượng hoàng lại đá rơi .

Bỗng nhiên tôi tối lại.

Tôi ngẩng lên.

Là cậu “cún ” lúc nãy tôi định sờ ngực mà chưa kịp sờ.

Mặc quần áo vào rồi, suýt tôi không nhận ra.

Cậu ta hỏi tôi:

“Chị ở một à?”

Tôi nhìn quanh trái phải.

Quả thật cũng không có người thứ hai.

Tôi gật .

nhỏ Trịnh Kiều chết tiệt kia trọng sắc khinh bạn, chắc vẫn còn đang lăn lộn với cậu trai trẻ.

Cậu “cún ” ngồi xổm cạnh tôi, nghiêng nhìn tôi, trong sáng.

“Tối nay em có thể mời chị ăn tối không?”

Tôi do dự:

“Tôi gọi đồ ăn mang về là rồi.”

Cậu ta có vẻ hơi buồn, cúi .

“Nhưng quán em muốn ăn… một đi không tiện.”

Nhìn dáng vẻ đáng thương của cậu ta, lòng tôi mềm ra.

Hiếm tôi hào phóng một :

chị mời em ăn!”

Dù sao tôi cũng phải ăn.

Văn Khải đi ăn với đại mỹ Tống , tôi cũng không thể đói .

đói cắm sừng thì thảm quá!

Màn đêm buông .

Gió trên đảo biển dịu dàng.

Cậu “cún cậu ta tên Triệu Mục Ngôn.

Lúc cậu ta đã thay sang bộ đồ thường ngày gọn gàng, đứng chờ tôi cửa khách sạn.

Gương Triệu Mục Ngôn sáng sủa thanh tú.

Cậu ta hơi tiến lại gần tôi.

Tôi theo bản năng lùi lại một bước.

Ánh cậu ta khẽ tối .

Cậu ta không tiến thêm , giữ khoảng cách phải rồi chuyện với tôi.

Tôi trả lời qua loa vài câu.

Tâm trí thì đã bay đi đâu mất.

Triệu Mục Ngôn chọn một nhà hàng Tây.

Đi thang máy thẳng lên hơn ba mươi tầng của tòa nhà.

Không khí nhà hàng tốt, đang phát nhạc cổ điển.

ngồi , tôi nhìn quanh một vòng.

Một góc nhà hàng tụ tập khá nhiều người.

Tôi vươn cổ nhìn sang.

Triệu Mục Ngôn dường như không ý việc tôi mất tập trung, vẫn cố gắng kể chuyện chọc tôi.

Nhưng câu chuyện của cậu ta… chẳng buồn chút nào.

Tôi khá ý đám đông náo nhiệt kia.

Hình như có người đang hẹn hò.

Nghe tình hình có vẻ là một buổi cầu hôn.

Trái tim nhiều chuyện trong tôi cháy lên.

Tôi không nhịn muốn lại gần xem náo nhiệt.

Chen vào đám đông.

Đến gần nhìn một cái.

Ôi trời.

Chàng trai đẹp trai khí chất cao quý kia…

Không phải chồng tôi thì là ai?

Còn người phụ nữ đang cầu hôn phía đối diện.

Chẳng phải chính là đại mỹ Tống sao!

Tôi: Chấn động!

Tôi lập tức nhắm lại, lặng lẽ chen ra khỏi đám đông.

Cố gắng đè nén cảm xúc đang dâng lên như sóng dữ trong lòng.

Rồi quay lại chỗ Triệu Mục Ngôn.

Triệu Mục Ngôn nhìn tôi đầy nghi hoặc.

Tay tôi cầm dao nĩa run không ngừng.

Triệu Mục Ngôn nắm lấy tay tôi.

Chiếc nĩa kim loại va vào đĩa phát ra tiếng leng keng.

“Hà Ý, chị đang làm gì vậy?”

Giọng lạnh lẽo của Văn Khải vang lên.

Lưng tôi cứng lại.

Bộ dao nĩa trong tay rơi “choang” đất.

Tôi ngẩng nhìn anh ta.

Trong anh ta ẩn chứa lửa giận, nhìn chằm chằm vào tay tôi.

Cái tay đang Triệu Mục Ngôn nắm.

Tôi vội vàng giật tay ra.

Văn Khải sắc khó coi nhìn tôi.

Tôi định giải thích:

“Tôi với cậu ấy…”

Anh ta không thèm ý đến tôi.

Quay người bỏ đi.

Nếu là kia.

Kim chủ giận.

Lão nô tôi phải đi dỗ.

Tôi chắc chắn sẽ phát huy bản lĩnh dày của .

Dùng mọi cách dỗ Văn Khải nguôi giận.

Nhưng .

Tôi bỗng nhiên không muốn dỗ anh ta .

________________________________________

13

Không ngờ tôi cũng có lúc ăn không cơm.

Tôi xin lỗi Triệu Mục Ngôn, rồi đi đến quầy thanh toán.

Trả tiền xong.

Tôi nhìn qua chỗ lúc nãy Văn Khải và Tống ngồi.

viên phục vụ đang dọn cánh hoa và bóng bay.

Tôi nghĩ.

Văn Khải chắc sắp đuổi tôi đi rồi.

Nỗi buồn nghẹn lại trong tim tôi.

Gần như không chịu .

Ra khỏi cửa.

Tôi thấy Văn Khải vẫn đứng bên đường.

Anh ta đang hút thuốc.

Tôi chưa từng thấy anh ta hút thuốc.

Từ lúc đi học đến bây giờ tôi luôn anh ta đè suốt.

tôi không muốn đợi anh ta chủ động yêu cầu tôi nhường chỗ .

Tôi cố nhịn cơn đau quặn trong tim:

“Văn Khải, ta ly hôn đi.”

“Tôi nghĩ lại rồi, việc ta đăng ký kết hôn quá vội vàng. Có lẽ ta không phải người phù hợp nhất của nhau. Hay là ly hôn đi… lúc bây giờ vẫn chưa ai biết ta từng kết hôn.”

Như vậy anh ta và Tống sẽ không còn vướng bận gì .

Còn tôi cũng không cần phải trở thành kẻ vứt bỏ đáng thương.

Ít nhất vẫn giữ chút thể diện.

Anh ta cúi nhìn tôi.

Đôi mà mỗi tôi nhìn vào đều như hút vào đó.

Lúc .

Đã phủ đầy băng lạnh.

Anh ta im lặng lâu.

Hít mạnh hơi thuốc cuối cùng.

Khói từ miệng anh ta chậm rãi phả ra.

Tôi nghe anh ta :

.”

Trời đất nặng nề.

Như sắp có bão.

Chuyến lịch tiên kết hôn của tôi.

Tan vỡ trong không vui.

Cuộc hôn không ai biết của tôi.

Cũng sắp tan vỡ trong không vui.

Cơn mưa trên đảo.

Rơi còn lớn hơn ngày Y Bình đi đòi tiền.

Như đang tiếc nuối thay tôi.

vịt đã ăn tới miệng bay mất.

Cái bát cơm vàng của tôi.

Vỡ rồi.

________________________________________

14

Tôi ở phòng trọ thuê.

Pha một bát mì bò hầm ăn liền.

Trong nước nóng lên miếng “thịt bò tạo” từ gói gia vị.

Tôi thở dài.

đề nghị ly hôn.

Tôi lập tức gửi đơn từ chức Văn Khải, tàn nhẫn vứt bỏ mức lương trăm nghìn một năm của .

Văn Khải mặc tôi nghỉ việc.

Cũng không hề ra ngăn cản.

Cũng không biết lo lắng người vợ cũ như tôi.

rời khỏi anh ta có còn kiếm cơm ăn không.

Cũng chẳng chủ động sẽ bồi thường tôi chút gì.

Thật là lòng dạ sắt đá!

Tôi ăn mì lướt điện thoại.

Nếu Văn Khải ở đây.

Chắc chắn sẽ tôi.

Ăn thì ăn đàng hoàng.

Không làm hai việc cùng lúc.

Ăn ăn một lúc.

Mũi tôi bỗng cay cay.

Hốc nóng lên.

Hồi đi học.

Bố mẹ tôi đều đi làm xa.

Mỗi tôi bệnh cũng chỉ có thể tự chăm sóc .

tôi sốt hai ngày.

Sáng hôm không ăn sáng.

Đến trưa cũng không còn sức đi căng tin.

Mọi người đều đi ăn.

Chỉ có tôi nằm gục trên bàn.

Uể oải.

Văn Khải liếc tôi một cái.

Đóng quyển đề thi lại rồi tự đi ăn.

Bụng tôi kêu ùng ục.

Tôi ôm cái dạ dày đang cồn cào.

Thật sự không còn sức đứng dậy.

Không lâu .

Văn Khải bưng hộp cơm quay lại.

Mùi cà chua xào trứng, đùi gà kho và cơm trắng thơm nức.

Chui thẳng vào cái mũi hơi nghẹt của tôi.

Tôi nuốt nước bọt một cái.

Trong lòng lẩm bẩm.

Tên thật quá đáng.

Lại đem cơm vào lớp ăn tôi!

Tôi yếu ớt đổi tư thế.

Vùi vào cánh tay.

Cố gắng ngăn mùi thơm của đồ ăn tấn công.

Đột nhiên cánh tay tôi chọc chọc.

Tôi ngẩng lên.

Nhìn thấy hộp cơm đầy ắp đặt .

Tùy chỉnh
Danh sách chương