Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Cuối cùng, bà tự mình đập đầu vào thân cây, ch//ết ngay tại chỗ.
Ta còn chưa kịp khóc, đã bị thẩm nương bên đẩy mạnh một cái.
Bà bảo ta mau chạy.
Không chạy… bị đ//ánh ch//ết.
Ta ngã lăn, chạy xin ăn, lần mò suốt dọc đường, cuối cùng cũng tìm được đến Ngu gia ở thượng kinh.
May mắn thay, Tô di nương chịu ta, Ngu gia cũng đồng ý giữ ta lại.
Đêm hôm ấy, ta mơ thân, nước mắt bất giác thấm ướt cả gối.
Trong cơn mơ mơ màng màng, dường như Tô di nương ngồi bên giường, ánh mắt đầy thương xót, nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta.
“Không sợ, không sợ, đứa nhỏ đáng thương.”
Bà nói, lặng lẽ lau nước mắt của chính mình.
“Hài t//ử của Tô Ngũ Nương, cũng là nữ nhi của Tô Lục Nương ta. Sau , ta thay nàng tiếp tục làm thân của ngươi.”
Sáng hôm sau, ta hỏi lại, bà lại tránh ánh mắt, không chịu thừa .
Chỉ nói ta bị bóng đè, sinh ra ảo giác mà thôi.
…
Tuy phu nhân lão phu nhân đã nói rõ, Ngu phủ không có lệ dùng tiểu đồng làm ,
Tô di nương vẫn bảo ta sang hầu hạ đại tiểu thư.
Ở nhờ dưới mái hiên người khác, phải biết thân biết phận.
đại tiểu thư đến học đường, ta có thể xách túi, chạy việc vặt cho nàng.
Nếu đầu óc lanh lợi một chút, biết đâu còn học lỏm được vài chữ.
Ta chỉnh lại y phục cho ngay ngắn, tìm đại tiểu thư.
, Tô di nương còn dặn dò rằng, đại tiểu thư tính tình không tệ, chỉ là có phần ngạo.
Cô nương nhà quyền quý, khó tránh khỏi mang vài phần thanh .
Dù sao ta cũng không phải xuất thân sang, nếu đại tiểu thư tỏ vẻ ta, chỉ cần nhẫn nhịn, đừng khiến chủ t//ử không vui là được.
Ta liên tục gật đầu đáp ứng.
Trên đường tới học đường, trong lòng ta không ngừng suy nghĩ….vị đại tiểu thư khiến Tô di nương phải dặn dò cẩn thận như vậy, rốt cuộc là người nghiêm nghị đến mức nào?
Rõ ràng lão phu nhân phu nhân rất ôn hòa, đại tiểu thư hẳn cũng không đến nỗi khó gần.
Nghĩ như vậy, ta rất nhanh đã tới học đường của Ngu phủ.
Một đám công t//ử tiểu thư đang vây quanh một cô nương dáng người ráo, tựa như muôn sao vây quanh trăng sáng, cười trò chuyện.
Ta bước nhanh lên , cúi người hành lễ.
“Đại tiểu thư an hảo.”
Đại tiểu thư xoay người lại.
Dung mạo nàng thanh nhã, cử chỉ đoan trang, quả thực giống như tiên t//ử hạ phàm.
“Ngươi là?”
“Hừ! Chẳng phải thân thích của Tô di nương tới phủ ăn bám đó sao?”
Một cô nương mặc váy xanh nước biếc đứng bên , rực rỡ tươi tắn, hừ lạnh một tiếng.
Mặt ta lập tức đỏ bừng.
“ Dung, không được vô lễ.”
Đại tiểu thư Ngu Ninh nhàn nhạt liếc nàng ta một cái, quay sang ta.
“Tô di nương vốn là người giữ quy củ…”
Nàng trầm ngâm một lát, có lẽ ra ta còn nhỏ, lại gầy gò quá mức.
Ta cúi đầu đứng giữa đám công t//ử tiểu thư y phục lộng lẫy, càng trở nên lạc lõng.
Nàng khẽ nhíu mày, đưa tay xoa nhẹ đầu ta:
“Ngươi tên gì?”
Ta rụt rè đáp:
“Ta tên Tô Huỳnh.”
thân qua đời, ta đã đổi sang họ Tô, theo họ của bà.
“Được , nay ngươi theo bên ta, làm thư đồng .”
Đại tiểu thư nói.
Ta vui mừng ngẩng đầu, liên tục tạ ơn.
Trong lòng thầm nghĩ, lời Tô di nương nói có lẽ không toàn đúng, đại tiểu thư chẳng hề ngạo, trái lại còn rất dễ gần.
Nàng hiểu rõ nỗi bất an khó xử của kẻ “thân thích đến nương nhờ nhà quyền quý” như ta.
Còn ta, làm tất cả cũng chỉ vì muốn được ở lại lâu dài nơi .
Đại tiểu thư… quả là người tốt.
…
“Đại tỷ lại để một con đầu quê mùa chẳng biết gì làm thư đồng! Đợi nó gây họa khiến đại tỷ phân tâm, kỳ khảo sau hạng nhất là của ta!”
Nhị tiểu thư Ngu Dung ngẩng cằm, dẫn một đám người tức giận bỏ .
Đại bên đại tiểu thư lén nói ta: “Nhị tiểu thư đại tiểu thư của chúng ta tuổi xấp xỉ, chuyện gì cũng thích tranh đại tiểu thư. lần nào cũng là đại tiểu thư thắng! Nhị tiểu thư mãi không phục…”
Nàng tên Thu Di, nhỏ đã theo hầu đại tiểu thư.
việc hầu hạ đại tiểu thư, việc vặt khác nàng chẳng cần đụng tay.
Da thịt trắng mịn, còn sánh được tiểu thư nhà thường dân.
“Ta cảnh cáo ngươi, ở bên đại tiểu thư, không biết có thể học, chớ tự cho mình thông minh mà gây họa. Nếu vì ngươi mà đại tiểu thư thua nhị tiểu thư, ta không tha đâu…” Thu Di hầm hầm mặt dặn dò.
Ta rụt rè đáp vâng.
Chớp mắt nàng, khiến nàng mất tự nhiên ho khan một tiếng:
“ ngươi mới vào phủ chẳng hiểu gì, chắc cũng chưa từng chữ. hôm nay ta ngươi mặt chữ , để không kéo chân đại tiểu thư.”
Nàng nói đại tiểu thư tên Ngu Ninh, là đích nữ do phu nhân sinh ra.
Nhị tiểu thư Ngu Dung, di nương của nàng ta cũng khá được sủng ái.
Phu nhân còn sinh hai nhi t.ử, đại công t.ử nhị công t.ử ở thư viện, ít về phủ.
là những tiểu công t.ử tiền đồ rộng mở.
ra còn vài công t.ử, tiểu thư thứ xuất, phu nhân đối đãi như nhau.
Ở Ngu phủ, chỉ cần an phận thủ thường, không sinh dị tâm, thì có thể sống yên ổn.
…
Trở về, ta kéo Tô di nương ríu rít kể.
Nói làm hạ nhân ở Ngu phủ tốt, được ăn no mặc ấm còn có cơ hội học chữ.
Tô di nương cười bảo ta chưa việc đời.
“ nhà quyền quý còn hơn tiểu thư nhà thường dân. Biết chữ là điều cơ bản, nếu không biết chữ, theo tiểu thư ra làm mất thể diện của phủ.”
Ta Tô di nương lấy tỳ bà ra, ôm trong lòng, dùng khăn mềm lau kỹ.
“Di nương muốn ta gảy sao?” Ta hỏi.
Trong mắt bà thoáng nét hoài niệm, miệng lại trách yêu:
“Không biết ngươi học thứ làm gì? Theo đại tiểu thư học cầm kỳ thư họa đứng đắn chẳng phải tốt hơn sao?”
Ta nói: “Ta chỉ muốn học nhạc thân nhớ cả đời. Sau nếu có dịp, còn có thể về mộ bà gảy cho bà nghe.”
Mắt Tô di nương đỏ lên.
Bà khẽ lau khóe mắt: “ là chịu thua ngươi.”
Bà ôm tỳ bà, bàn tay trắng mịn khẽ gảy dây.
Tiếng tỳ bà trầm thấp chuyển chảy ra.
Ta nghe mà nhớ tới xưa thân ôm ta, giọng khàn khẽ hát .
Nếu giọng bà không hỏng, hòa cùng hẳn hay biết bao.
dứt, mặt ta đã đẫm lệ.
Ta cầu xin Tô di nương ta.
Bà vẫn còn do dự.
Bà nói những bà học là thứ nhạc phường hát xướng, chẳng hợp lễ giáo, tuyệt đối không thể để phu nhân lão phu nhân hay biết.
Chỉ có thể mỗi tối đóng cửa ta nửa canh giờ.
Chỉ vậy thôi, ta đã thỏa mãn.
đó, ban ngày ta theo bên đại tiểu thư chạy việc vặt, lo lo sau.
Sau giờ học, Thu Di tranh thủ ta biết vài chữ.
Ta đầu óc chậm chạp, một chữ cũng phải biết rất lâu.
Thu Di tức đến muốn gõ đầu ta.
Đại tiểu thư ngồi bên , mỉm cười chúng ta đấu khẩu.
Trong tay luôn cầm một quyển sách, dường như chẳng hề bị ảnh hưởng.
Kỳ thi ở thư viện, đại tiểu thư không dự đoán lại thắng nhị tiểu thư.
Nhị tiểu thư tức đến giậm chân, chạy tới viện đại tiểu thư buông lời, nói lần sau nhất định thắng.
Nàng ta tuy hay cãi cọ đại tiểu thư, cũng chỉ là miệng.
Lâu dần ta cũng quen.
Ta còn gặp mấy vị công t.ử trong phủ, ai nấy sáng sủa hiền hòa.
Có lúc ta nghĩ, nếu năm xưa thân sự theo Tô di nương tới Thượng Kinh, gặp được người Ngu gia, có lẽ bà đã sống tốt hơn.
…
Ta theo Tô di nương học đàn suốt ba năm.
Đến một ngày, bà đặt cây tỳ bà xuống, nói rằng đã không còn gì có thể ta nữa.
“Ta học toàn là mấy hát rong đầu đường xó chợ, chẳng bài bản gì đâu, cũng khó được đem ra biểu diễn chốn trang trọng. Nếu ngươi muốn luyện cho tốt, vẫn phải theo học một vị cầm sư cho đàng hoàng.”
Nghe nói trong Ngu phủ cũng có tàng trữ nhạc phổ, thư phòng là nơi trọng địa, không phải hạng tiểu như chúng ta có thể đặt chân vào.
Ta có phần chán nản, lén lút bắt đầu dành dụm bạc, định tìm mua vài quyển nhạc phổ về tự học.
Một hôm vì chuyện ấy mà thất thần, Thu Di đột ngột vỗ ta một cái.
“Tiểu A Huỳnh, ngươi làm gì đấy, ngẩn người ra làm gì?”
Ta lắc đầu bảo không có gì.
Thu Di hớn hở kéo ta dậy: “Hoài An quận vương tới , chúng ta cùng thay đại tiểu thư xem thử.”
Hoài An quận vương là vị hôn phu của đại tiểu thư, hai người đã định thân mấy năm.
Chỉ vì quận vương để tang thân, thủ hiếu ba năm, nên hôn sự kéo dài đến nay mới chính thức tới cửa cầu thân.
Chúng ta lén trốn sau bình phong hồi lâu.
Thu Di ghé tai ta ríu rít.
Nàng nói vị cô gia tương lai khí chất rồng phượng, xuất thân vương phủ, có phong địa riêng, được hoàng đế tín nhiệm, tiền đồ vô lượng.
Ta lại chỉ im lặng.
Vì người nam t.ử bên kia bình phong, tuy dung mạo tuấn mỹ, ngọc quan cẩm bào, lời nói ôn hòa.
ánh mắt hắn lướt qua khe bình phong, sống lưng ta chợt lạnh.
Dưới đáy mắt mang ý cười ấy, dường như luôn ẩn một tầng âm u.
Ta cảm hắn có phần không xứng đại tiểu thư.
“Các ngươi to gan !”
Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng quát, làm ta Thu Di giật mình.
Nhị tiểu thư chống nạnh, khí thế hùng hổ chỉ vào chúng ta:
“Ta nói phụ thân, hai do đại tỷ dỗ không biết lễ nghĩa, lén nghe lén , để phụ thân trừng phạt đại tỷ.”
Thu Di vội kéo ta cúi đầu cầu xin, nói hết lời phải trái mới khiến nhị tiểu thư tha cho.
Chúng ta không dám nán lại, vội vã chạy về viện.