Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
05
Lời tôi vừa dứt, không khí trong phòng khách lập đóng băng.
Trên mặt Chu Văn Đào hiện rõ vẻ không tin nổi.
Có lẽ anh ta chưa từng nghĩ…
sẽ có người dám từ chối “ân huệ” của anh ta ngay mặt.
Hơn nữa, còn là kiểu dứt khoát, không cho phép bàn cãi.
“ dâu, đừng có được nước làm tới.”
anh ta lạnh xuống.
“Tôi cho đường lui rồi, còn muốn làm mọi chuyện xấu mặt đến mức này sao?”
Chu Chính Đức lập phụ họa.
“Đúng đấy! Văn Đào cho cô tiền là coi trọng cô!”
“Cô còn tưởng mình là thá gì nữa?”
“Tôi nói cho cô biết, hôm nay có Văn Đào ở đây, tôi xem cô đuổi chúng tôi kiểu gì!”
Cả nhà họ đồng lòng đứng về một phía.
Giống như tôi mới là kẻ vô lý, tham lam, không biết điều.
Chu Văn Bác đứng cạnh tôi, đến run người.
Nhưng anh ta không giỏi cãi nhau.
Chỉ có lặp lại:
“Ba mẹ không đối xử với Tiểu Tịnh như … như là quá đáng rồi…”
Tôi khẽ kéo áo anh ta.
Ra hiệu không cần nói nữa.
Tôi quay sang Chu Văn Đào.
“Anh sự nghĩ… tôi làm là tiền?”
Chu Văn Đào cười khẩy.
“Không phải sao?”
“Ngoài tiền ra, còn có gì?”
“Được.”
Tôi gật đầu.
“Nếu người đều cho rằng… tôi là tiền.”
“ hôm nay, chúng ta tính cho rõ ràng.”
Tôi quay người vào phòng làm việc.
Mở két sắt.
Lấy ra một tập hồ sơ dày,
hơn chục cuốn ghi chép.
Mang tất cả ra phòng khách.
Đặt xuống bàn.
“Bịch.”
Âm thanh nặng nề vang .
Cả ba người họ đều sững lại.
Tôi mở cuốn đầu tiên.
“Mười năm , ba mẹ dọn đến đây.”
“Căn nhà này 180m², giá khu trung tâm thời điểm đó ít nhất 5.000 tệ/tháng.”
“15 năm, 180 tháng.”
“Tiền nhà: 900.000 tệ.”
Sắc mặt Chu Chính Đức lập thay đổi.
“Cô… cô nói linh tinh gì! Làm gì có chuyện tính tiền nhà với cha mẹ!”
“Đúng.”
Tôi nhìn ta, mỉm cười.
“ thì không tính.”
“Nhưng tôi là dâu — người ngoài.”
“Người ngoài ở nhà tôi… không cần trả tiền sao?”
Tôi lật sang trang tiếp theo.
“Mỗi tháng tiền điện, nước, gas, phí quản lý, mạng, điện thoại… trung bình 1.200 tệ.”
“180 tháng: 216.000 tệ.”
Tôi cầm cuốn khác.
“Tiền ăn.”
“ rau, gạo, dầu, trái cây.”
“Ba cao huyết áp, mẹ tiểu đường.”
“Mỗi tuần ít nhất hai lần hải sản.”
“Chu Văn Đào mỗi lần đến đều đòi ăn Phật nhảy tường.”
“15 năm: 530.000 tệ.”
Tôi đẩy về phía họ.
Từng ghi rõ ràng, không thiếu một đồng.
Mặt Lưu Ngọc Mai trắng bệch.
Tôi tiếp tục.
“Tiền quần áo, đồ dùng, thực phẩm chức năng, ghế massage…”
“Tổng: 360.000 tệ.”
“Tiền viện phí.”
“Ba hai lần nhập viện, mẹ một lần phẫu thuật.”
“ người chăm sóc, thuốc nhập khẩu…”
“Tổng: 280.000 tệ.”
Cuối , tôi mở tập hồ sơ.
“Còn Chu Văn Đào.”
Tôi nhìn anh ta.
mắt anh ta bắt đầu né tránh.
“Tốt nghiệp không đi làm: tôi đưa 100.000 tệ khởi nghiệp.”
“Thất bại, trả nợ: 200.000 tệ.”
“ đồ cho bạn gái: 50.000 tệ.”
“Kết hôn, tiền đặt cọc nhà: 500.000 tệ.”
“ lặt vặt khác…”
“Tổng cộng: 1.150.000 tệ.”
tôi đều đều.
Nhưng từng câu… như búa nện.
Cả phòng khách im phăng phắc.
Tôi khép lại tất cả sách.
Đặt mặt họ.
“Tiền nhà: 900.000 tệ.”
“Chi phí sinh hoạt: 216.000 tệ.”
“Tiền ăn: 530.000 tệ.”
“ sắm: 360.000 tệ.”
“Thuốc men: 280.000 tệ.”
“Cho Chu Văn Đào: 1.150.000 tệ.”
Tôi ngẩng đầu.
mắt dừng lại trên Chu Chính Đức.
“Ba.”
“15 năm qua, cả nhà người tiêu của tôi tổng cộng 3.436.000 tệ.”
“Trong di chúc, số tiền để lại cho Chu Văn Đào… là 1.723.000 tệ.”
Tôi khẽ cười.
“Ba nói xem…”
“ nợ này… tính thế nào?”
06
3.436.000 tệ.
số ấy như một tảng đá khổng lồ,
đè nặng tim người trong phòng khách.
Môi Chu Chính Đức tím tái.
ta chỉ vào tôi,
ngón run như chiếc lá cuối thu.
“Cô… cô…”
ta lắp bắp hồi lâu,
vẫn không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Kinh ngạc.
Phẫn nộ.
Và… cả một chút hoảng loạn không giấu nổi.
Uy nghi của một “gia chủ” mà ta luôn tự hào…
trong khoảnh khắc này, những số lạnh lùng kia đập nát hoàn toàn.
Lưu Ngọc Mai thì ngã phịch xuống sofa.
mắt đờ đẫn, miệng lẩm bẩm.
“Không nào… sao lại nhiều như …”
“Chúng ta không tiêu của cô nhiều tiền thế… cô đang vu khống…”
bà ta yếu ớt,
đến chính bà ta không tin nổi.
Phản ứng dữ dội nhất là Chu Văn Đào.
Anh ta như mèo giẫm đuôi, bật dậy ngay lập .
“Cô vu khống!”
“Tôi lấy của cô lúc nào hơn 1.000.000 tệ!”
“Đây đều là giả! Làm giả hết!”
Anh ta lao tới, định giật lấy những bản ghi chuyển .
Tôi không động.
Chu Văn Bác lại .
Chắn ngay mặt tôi.
Anh ta đẩy mạnh Chu Văn Đào.
Lực lớn đến mức anh ta lùi lại mấy .
“Đủ rồi!”
Mắt Chu Văn Bác đỏ đến đáng sợ.
Anh ta nhìn em trai mình, nhìn bố mẹ mình.
Trong nói… là nỗi đau và thất vọng chưa từng có.
“Những cuốn đó đều là .”
“Từng một, đều là .”
“Văn Đào, 500.000 tệ tiền nhà của cậu… là tôi và Tiểu Tịnh đi chuyển cho cậu.”
“Cậu thất bại, 200.000 tệ đó… là Tiểu Tịnh bán trang sức mẹ cô ấy để lại.”
“Ba, lúc ba nằm viện, Tiểu Tịnh ở bên ba 7 ngày 7 đêm, không rời nửa .”
“Mẹ, sau khi mổ xong, mẹ muốn ăn cá quê… Tiểu Tịnh lái xe 300km đi về.”
“15 năm rồi.”
“ người ăn của cô ấy, ở của cô ấy, tiêu của cô ấy.”
“Xem tất cả là chuyện đương nhiên.”
“ người từng tự hỏi… có xứng đáng với cô ấy không?”
Mỗi câu nói của Chu Văn Bác…
đều như một cú đấm nặng nề.
Đập thẳng vào mặt ba người nhà họ Chu.
Không ai nói được gì.
Bởi … đó đều là sự .
Là sự họ cố tình quên suốt mười năm.
Hôm nay… lật tung .
Trần trụi.
Chu Văn Đào từ mặt đỏ chuyển sang trắng bệch.
Anh ta nhìn tôi.
mắt phức tạp.
Xấu hổ.
giận.
Và nhiều hơn cả… là sự sụp đổ nhận thức.
Có lẽ cuối anh ta hiểu.
Cuộc sống thoải mái của anh ta…
không phải bố mẹ anh ta giàu.
Mà là có tôi — “người ngoài” —
đang gánh thay tất cả.
Anh ta lại rút thẻ ngân hàng ra.
Lần này, không ném.
Mà đưa bằng hai .
“ dâu… số tiền này… cầm đi…”
anh ta khàn đặc.
“Tôi biết 200.000 tệ không đủ… sau này… tôi sẽ trả thêm…”
Tôi nhìn anh ta.
Rồi lắc đầu.
Tôi tới, nhẹ nhàng đẩy anh ta trở lại.
“Tôi nói rồi, tôi không cần tiền của anh.”
“Tôi lấy những thứ này ra… không phải để đòi nợ.”
Tôi dừng một chút.
Từng chữ, rõ ràng.
“Tôi chỉ muốn chứng minh một điều.”
“Tôi — Hứa Tịnh — không nợ nhà họ Chu người bất cứ thứ gì.”
“Từ hôm nay…”
“Chúng ta thanh toán sòng phẳng.”
Nói xong, tôi không nhìn họ nữa.
Tôi đi đến hai chiếc vali.
Kéo cầm .
“Ba, mẹ.”
tôi trở lại bình tĩnh, nhẹ nhàng như lúc ban đầu.
“Xe tôi gọi rồi, đang đợi dưới lầu.”
“Để tôi đưa hai người về nhà cũ.”
Lần này…
Không còn ai ngăn tôi nữa.
Chu Chính Đức như già đi mười tuổi trong chớp mắt.
ta khom lưng.
Được Lưu Ngọc Mai dìu đứng dậy.
ta nhìn tôi sâu.
Trong mắt ấy…
không còn sự ngang ngược.
Chỉ còn lại hối hận và trống rỗng.
Chu Văn Đào lặng lẽ tới.
Nhận lấy một chiếc vali từ tôi.
Cúi đầu, không nói một lời.
Chu Văn Bác xách chiếc còn lại.
Anh ta đi đến bên tôi, dừng lại.
“Tiểu Tịnh…”
Anh ta muốn nói gì đó.
Tôi lắc đầu.
“Đưa ba mẹ về đi.”
Anh ta gật đầu.
Bốn người họ… cứ thế, im lặng rời khỏi căn nhà này.
Tôi đi theo sau.
Nhìn bóng lưng họ.
Bố chồng lưng còng.
Mẹ chồng nức nở.
Em chồng thất thần.
Chồng tôi nặng nề.
Đến cửa.
Tôi dừng lại.
Không tiễn thêm.
Chu Văn Bác quay đầu nhìn tôi.
mắt đầy cầu xin.
Tôi không đáp lại.
Chỉ lặng lẽ nhìn họ vào thang máy.
Cửa thang máy từ từ khép lại.
Mọi âm thanh… cắt đứt.
Tôi xoay người.
Đóng cửa.
“Cạch.”
Cả thế giới… bỗng yên tĩnh.
Tôi dựa lưng vào cửa.
Chậm rãi trượt xuống.
Mười năm ấm ức.
Mười năm chịu đựng.
Mười năm hi sinh.
Khoảnh khắc này…
tất cả như tan biến theo cánh cửa vừa khép lại.
Căn nhà rất lớn.
rất trống.
Mười năm rồi…
lần đầu tiên yên tĩnh đến .
Đây là nhà của tôi.
Cuối …
chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi không biết tương lai sẽ ra sao.
Cuộc hôn nhân với Chu Văn Bác… còn có tiếp tục hay không.
Tôi không biết.
Tôi chỉ biết một điều.
Từ hôm nay…
tôi sẽ sống cho chính mình.