Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Chu Văn Bác.”
Tôi nhìn anh ta.
Bình tĩnh.
“Anh có từng nghĩ không?”
“Thứ tôi cần… chưa bao giờ là tiền, hay nhà.”
“Thứ tôi cần…”
“chỉ là một người chồng… có thể đứng về phía tôi khi tôi bị tổn thương.”
“Chỉ là một người đàn ông… có thể bảo vệ tôi khi tôi bị ức hiếp.”
“Chứ không phải một người… chỉ biết bảo tôi ‘nhịn một chút’, ‘nhường một chút’.”
“Mười lăm năm.”
“Anh chưa từng làm được một lần.”
“Cho nên…”
“chúng ta không thể lại nữa.”
Tôi lưng.
Bước vào cầu thang.
Sau lưng…
là tiếng khóc bị kìm nén của anh ta.
Tôi không đầu.
Tôi biết.
Có những vết nứt…
một khi đã xuất hiện,
sẽ không bao giờ lành lại.
Giống như một tấm gương đã vỡ.
Dù có ghép lại…
cũng chỉ còn vết rạn.
12
Cuộc gặp với Chu Văn Bác… giống như một viên đá ném xuống mặt hồ.
Mặt nước nhanh chóng lại.
Nhưng những gợn sóng bên … mãi chưa tan.
Tối hôm đó, tôi mất ngủ.
Mười lăm năm hôn nhân…
như một cuốn phim trắng đen, cứ lặp đi lặp lại trong đầu.
Có ngọt ngào.
Có cãi vã.
Có ấm áp.
Cũng có tổn thương.
Tôi buộc phải thừa nhận…
trái tim mình vẫn còn đau.
Nhưng không phải vì còn yêu.
Mà là vì tiếc nuối…
mười lăm năm thanh xuân đã trôi qua.
Tôi lấy bảng vẽ ra.
ánh trăng ngoài cửa ,
tôi bắt đầu vẽ.
Tôi vẽ một người phụ nữ… bị trói buộc bởi vô số xiềng xích.
Khuôn mặt cô ấy không biểu cảm.
Ánh mắt trống rỗng, tê liệt.
Nhưng phía sau cô ấy… có một khung cửa nhỏ.
Bên ngoài là bầu trời đầy sao.
Một tia sáng… chiếu xuống chân cô.
Tôi không biết mình vẽ bao lâu.
Khi xong… trời đã sáng mờ.
Nhìn bức , tôi thở ra một hơi dài.
Giống như tất cả cảm xúc tiêu cực…
đã được đổ hết vào đó.
Tôi thấy nhẹ hơn rất nhiều.
Thứ hai, tôi đến công ty thiết theo lịch hẹn.
Công ty không lớn…
nhưng không khí rất , rất năng động.
Người phỏng vấn tôi… là người sáng lập.
Một người phụ nữ hơn tôi không nhiều tuổi.
Gọi là chị Lâm.
Chị ấy xem rất kỹ portfolio của tôi.
Chúng tôi nói chuyện khá lâu…
về thiết , về ý tưởng.
Tôi có chút căng thẳng…
nhưng vẫn cố gắng diễn đạt hết suy nghĩ của mình.
Cuối cùng, chị Lâm nhìn tôi, mỉm cười.
“Cơ của em rất tốt, ý tưởng cũng có cảm giác riêng.”
“Nhưng của em… thiếu một thứ.”
Tôi hơi sững lại.
“Thiếu gì ạ?”
“Thiếu linh hồn.”
Chị nói thẳng.
“Kỹ thuật của em gần như hoàn hảo. Nhưng cảm xúc lại quá nặng nề, quá áp lực.”
“Chị không thấy được yêu với cuộc sống… hay cảm nhận về cái đẹp.”
“Chị cảm nhận được… em đang mang trong mình rất nhiều câu chuyện.”
“Chị có thể cho em một cơ hội.”
“Một tháng.”
“Trong một tháng đó, em hãy thay đổi trạng thái của mình.”
“Một tháng sau, chị muốn thấy một tác phẩm mới.”
“Một tác phẩm… khiến chị nhìn thấy ánh sáng trong mắt em.”
Rời tòa nhà.
Ánh nắng có chút chói.
Những lời của chị Lâm…
giống như ra một cánh cửa trong lòng tôi.
Đúng vậy.
Tôi đã bị mắc kẹt trong quá khứ quá lâu.
Quên mất… còn có một tương lai phía trước.
Tôi không về nhà ngay.
Mà đi đến ngân hàng.
Kiểm tra tài khoản.
Trong đó… có thêm một khoản tiền lớn.
Chu Văn Đào đã chuyển.
1.150.000 tệ.
Không thiếu một đồng.
Nhìn dãy số đó…
tôi không thấy vui.
Ngược lại… như một dấu ấn nặng nề.
Nhắc tôi về quá khứ.
Tôi không muốn dính dáng gì nữa…
dù là cảm hay tiền bạc.
Tôi tìm đến một luật sư.
Nói suy nghĩ của mình.
Tôi muốn ly hôn với Chu Văn Bác.
Và… trả lại số tiền này.
Luật sư là một người đàn ông trung niên, rất chuyên nghiệp.
Nghe xong, ông gật đầu.
“Cô Hứa, tôi hiểu.”
“Nếu bên kia đồng ý, có thể ly hôn thuận — nhanh nhất.”
“Nếu không, có thể khởi kiện.”
“Với trạng hiện tại, khả năng tòa chấp nhận là rất cao.”
“Về số tiền… cô có quyền nhận hoặc trả lại.”
“Nếu muốn trả, chúng tôi sẽ hỗ trợ xử lý theo pháp luật.”
Tôi gần như không do dự.
“Tôi chọn ly hôn theo kiện.”
“Tôi không muốn gặp riêng anh ta nữa.”
“Còn số tiền đó… nhờ ông xử lý giúp tôi trả lại.”
“Tôi không muốn còn nợ họ cứ thứ gì.”
Luật sư nhìn tôi.
Ánh mắt có chút tán thưởng.
“Tôi hiểu. Tôi sẽ chuẩn bị hồ sơ sớm nhất.”
Rời văn phòng luật.
Tôi ngẩng đầu nhìn trời.
Bầu trời xanh đến lạ.
Mọi thứ phía sau…
đang rời tôi một cách dứt khoát.
Những ký ức đau đớn…
cũng đang dần lùi xa.
Còn tôi…
đang bước về phía một tương lai hoàn mới.
Tôi lấy điện thoại.
Nhắn cho chị Lâm.
“Chị Lâm, cảm ơn chị.”
“Một tháng sau, em sẽ mang đến một câu trả lời xứng đáng.”
Tôi cất điện thoại.
Hít một hơi sâu.
Không khí hôm …
có mùi của nắng.
Cũng có mùi của tự do.
13
Một tháng.
Không dài… cũng không ngắn.
Những lời của chị Lâm… như một hạt giống,
lặng lẽ bén rễ trong lòng tôi.
Linh hồn.
Ánh sáng.
Hai thứ nghe vừa trừu tượng… vừa nặng nề.
Tôi tự nhốt mình trong phòng ở nhà bố mẹ.
Trước mặt là vẽ mới tinh.
Trong tay là cây bút quen thuộc.
Tôi cố vẽ những thứ tươi sáng.
Mùa xuân.
Hoa.
Ánh nắng.
Nhưng dù cố đến đâu…
nét vẽ của tôi vẫn vô thức mang theo một lớp nền u ám.
Hoa hướng dương tôi vẽ… cúi đầu, như đang chịu tang.
Bầu trời tôi vẽ… mây dày nặng nề, như sắp sụp xuống.
Nụ cười tôi vẽ… cong lên, nhưng đôi mắt lại không có ánh sáng.
Cây bút của tôi…
hơn cả trái tim tôi.
Nó nói với tôi rằng…
có những vết thương,
không thể chỉ dùng ý chí mà xóa đi.
Mười lăm năm…
đã ăn sâu vào tận xương tủy.
Tôi bắt đầu nên bực bội, lo lắng.
vẽ bị tôi vò nát,
ném đầy sàn.
Tôi giống như một con ruồi bị nhốt trong chai.
Nhìn thấy ánh sáng…
nhưng không tìm được lối ra.
Mẹ nhận ra tôi không ổn.
Bà không hỏi gì.
Chỉ một buổi chiều, gõ cửa.
“Tiểu Tịnh, đừng vẽ nữa.”
Bà bưng vào một bát chè nấm tuyết.
“Xuống đi dạo với mẹ một chút.”
Tôi không từ chối.
Tôi cũng cần một lối thoát.
Khu vườn trong khu nhà rất rộng.
Chiều xuống, người ta ra ngoài rất đông.
Có những cặp vợ chồng đẩy xe em bé.
Có những đôi vợ chồng già dìu nhau từng bước.
Có những đứa chạy nhảy, cười giòn tan.
Mẹ nắm tay tôi.
Đi rất chậm.
Bà kể chuyện linh tinh.
Nhà này, nhà kia.
Chuyện học hành, chuyện cưới xin.
Những điều vụn vặt…
trước đây tôi chưa từng để tâm.
Tôi lặng lẽ nghe.
Gió chiều thổi qua.
Mang theo mùi cỏ.
Tôi nhìn thấy… một cặp vợ chồng già ngồi trên ghế.
Ông cụ đang tỉ mỉ bóc một quả quýt.
Rất chậm.
Rất cẩn thận.
Như đang nâng niu một thứ quý .
Bóc xong, ông đưa múi đầu tiên… cho bà cụ.
Bà cười.
Nếp nhăn trên mặt giãn ra.
Như một đóa hoa nở.
Khoảnh khắc đó…
trong lòng tôi… khẽ rung lên.
Rất nhẹ.
Nhưng rất .
Tôi bỗng hiểu.
Cái gọi là “ánh sáng”, “linh hồn”…
tôi tìm kiếm bấy lâu.
Không ở đâu xa.
Không nằm trong những thứ to lớn.
Nó nằm trong những điều rất nhỏ.
Trong vị ngọt của một múi quýt.
Trong tiếng cười của một đứa .
Trong bàn tay ấm áp của mẹ đang nắm lấy tôi.
Tôi từng nghĩ…
mười lăm năm hôn nhân… đã dập tắt ánh sáng trong tôi.
Nhưng hóa ra…
ánh sáng chưa từng biến mất.
Chỉ là… tôi đã quên mất nó.
Trên đường về, tôi nói với mẹ:
“Con muốn đi xa một chút.”
“Một mình, đến một nơi không quen.”
Mẹ hơi ngờ.
Rồi mỉm cười.
“Đi đi.”
“Ở nhà đã có ba mẹ.”
“Đừng lo gì cả.”
“Đi mà nhìn thế … rồi tìm lại chính mình.”
Tôi không chọn nơi du lịch nổi tiếng.
Mà đến một làng chài nhỏ ở miền Nam.
Nơi gần như không có khách du lịch.
Chỉ có tiếng sóng.
Và những con người giản dị.
Tôi thuê một căn nhà gỗ nhỏ nhìn ra biển.
Mỗi ngày…
không làm gì cả.
Chỉ mang bảng vẽ ra bãi cát.
Ngồi đó.
Ngắm bình minh.
Ngắm hoàng hôn.
Ngắm thủy triều lên xuống.
Tôi vẽ những đứa đi bắt ốc,
làn da sẫm màu, mồ hôi lấp lánh.
Tôi vẽ người già đan lưới,
đôi tay chai sạn nhưng linh hoạt.
Tôi vẽ thuyền đánh cá về,
trên cột buồm có một con hải âu đậu.
Tôi vẽ ngọn hải đăng trong đêm,
ánh sáng cô độc… nhưng dẫn đường cho người khác.
Bút của tôi… không còn nặng nề nữa.
Màu sắc… cũng không còn u ám.
Tôi bắt đầu nhìn thấy…
gió.
ánh sáng.
và sống.
Một buổi sáng.
Tôi hoàn bức cuối cùng.
Tên là “Hải đăng”.
Ở giữa là một ngọn hải đăng cũ, đứng trên mỏm đá.
Ánh sáng không rực rỡ.
Nhưng vững vàng… và ấm áp.
Phía …
là một con thuyền nhỏ.
Đang chậm rãi… hướng về phía ánh sáng.
Tôi biết.
Con thuyền đó… chính là tôi.
Tôi đã tìm thấy hướng đi.
Tôi chụp lại trong tháng đó.
Sắp xếp một portfolio mới.
Rồi gửi cho chị Lâm.
Tiêu đề mail…
chỉ có hai chữ.
“Hồi sinh.”
14
Ngày thứ hai sau khi tôi về nhà bố mẹ, luật sư gọi đến.
“Cô Hứa, hồ sơ ly hôn của cô đã được tòa chính thức thụ lý.”
“ triệu tập và sao đơn kiện hôm chắc đã được gửi đến tay Chu Văn Bác.”
“Tiếp theo chỉ cần chờ lịch phiên.”
“Vâng, cảm ơn anh.”
Tôi cúp máy.
Trong lòng… bình thản đến lạ.
Ngày này… sớm muộn cũng sẽ đến.
Tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Tôi tưởng, sau khi nhận triệu tập, Chu Văn Bác sẽ lại phát điên.
Sẽ tiếp tục tìm tôi, níu kéo tôi.
Nhưng không.
Ba ngày liền… thế của tôi tĩnh đến đáng sợ.
Không điện thoại.
Không tin nhắn.
Không xuất hiện.
Anh ta… như biến mất cuộc đời tôi.
lặng thường đó…
lại khiến tôi có chút an.
Đến chiều ngày thứ tư.
Một số lạ gọi vào điện thoại mẹ tôi.
Là Chu Văn Đào.
Giọng anh ta gấp gáp, mệt mỏi.
“Dì ơi… con là Văn Đào.”
“Dì có thể… cho Hứa Tịnh nghe máy không?”
“Anh con… xảy ra chuyện rồi.”
Mẹ nhìn tôi.
Bật loa ngoài.
“Có chuyện gì?”
Giọng tôi lạnh.
Không cảm xúc.
Đầu dây bên kia… im một nhịp.
Rồi anh ta nói tiếp.
“Anh con… hôm nhận triệu tập, đã uống rất nhiều rượu.”
“Đêm đó xuất huyết dạ dày, phải cấp cứu.”
“Hiện giờ vẫn đang nằm viện.”
“Bác sĩ nói… trạng không tốt.”
“Chủ yếu là… anh ấy không có ý chí sống.”
“Không chịu ăn, cũng không phối hợp điều trị.”
“Cô… Hứa Tịnh, con biết nhà con có lỗi với cô.”
“Con không dám mong cô tha thứ.”
“Nhưng anh con… rất yêu cô.”
“Mấy hôm hôn mê, anh ấy cứ gọi tên cô.”
“Con xin cô… đến bệnh viện một chuyến được không?”
“Chỉ cần nhìn anh ấy một lần, nói một câu cũng được.”
“Bác sĩ nói… ý chí sống rất quan trọng.”
“Bây giờ… có lẽ chỉ có cô mới cứu được anh ấy.”
Anh ta nói rất nhiều.
Từng câu… như đâm thẳng vào chỗ mềm nhất của tôi.
nghĩa.
Đạo lý.
Sinh mạng.
Họ lại một lần nữa…
đẩy tôi lên bàn cân đạo đức.
Nếu tôi không đi…
tôi sẽ là người vô , máu lạnh.
Nếu tôi đi…
mọi quyết tâm trước đó… có thể tan vỡ.
Một cái bẫy… được đặt riêng cho tôi.
Phòng khách lặng như chết.
Mẹ nhìn tôi.
Chờ tôi quyết định.
kể tôi chọn gì… bà cũng sẽ đứng về phía tôi.
Tôi im lặng rất lâu.
Đến khi bên kia, Chu Văn Đào nghẹn giọng gọi:
“Hứa Tịnh…?”
Tôi miệng.
“Chu Văn Đào.”
Giọng tôi bình tĩnh.
Sâu như mặt hồ không đáy.
“Thứ nhất, tôi không còn là chị dâu của anh. Gọi tôi là Hứa Tịnh.”
“Thứ hai, Chu Văn Bác là người trưởng .”
“Anh ta uống rượu, tự hủy hoại thân… đó là lựa chọn của anh ta.”
“Hậu quả… anh ta tự chịu.”
“Thứ ba, chăm sóc anh ta… là trách nhiệm của gia đình các người.”
“Không phải của tôi.”
“Mười lăm năm trước, khi tôi gả cho anh ta… anh ta khỏe mạnh, bình thường.”
“Bây giờ, tôi trả lại anh ta… nguyên vẹn cho nhà các người.”
“Chúng ta… đã không còn liên quan.”
“Cứu người là việc của bác sĩ.”
“Đừng dùng đạo đức để ép tôi.”
“Nhà họ Chu các người… là người không có tư cách nhất để nói đến đạo đức.”
Nói xong.
Tôi lấy điện thoại từ tay mẹ.
Cúp máy.
Tắt nguồn.
Thế … lập tức tĩnh.
Mẹ nhìn tôi.
Trong mắt vừa đau lòng… vừa tự hào.
Bà đưa tay xoa đầu tôi.
“Tiểu Tịnh… con lớn rồi.”
Tôi tựa vào vai mẹ.
Mắt hơi nóng.
Đúng vậy.
Tôi lớn rồi.
Mười lăm năm…
bao nhiêu vấp ngã, bao nhiêu nước mắt.
Cuối cùng…
tôi học được cách từ chối.
Cách bảo vệ chính mình.
Cách đặt thân… lên vị trí đầu tiên.
Đêm đó, tôi mơ.
Tôi lại về căn nhà cũ.
Ngột ngạt.
Bốn người họ đều ở đó.
Chu Văn Bác.
Chu Chính Đức.
Ngọc Mai.
Chu Văn Đào.
Họ vây quanh tôi.
Chỉ trích.
Chửi mắng.
Nói tôi độc ác.
Nói tôi nhẫn tâm.
Tôi bị dồn vào góc.
Không còn đường lùi.
Ngay lúc tôi sắp nghẹt thở…
bức tường sau lưng tôi… nứt ra.
Một tia sáng ấm áp… chiếu vào.
Tôi lại.
Là ngọn hải đăng… trong bức của tôi.
Nó đứng đó.
Lặng lẽ.
Soi sáng con đường phía trước.
Tôi không lại.
Không nghe những tiếng chửi rủa phía sau.
Tôi bước về phía ánh sáng.
Không do dự.
Khoảnh khắc tôi bước qua…
cả thế … bỗng rộng .
15
Ngay khi tôi nghĩ… nhà họ Chu sẽ im lặng một thời gian sau khi bị từ chối,
thì một chuyện còn kịch tính hơn xảy ra.
Sáng hôm sau, luật sư gọi cho tôi.
Giọng ông ấy có chút khó tin.
“Cô Hứa, phía Chu Văn Bác chủ động liên hệ.”
“Anh ta… đồng ý ly hôn.”
“Hơn nữa, anh ta từ bỏ quyền phân chia tài sản chung.”
“Nhà, xe, tiền… đều để lại cho cô.”
“Chỉ có một yêu cầu… là muốn gặp cô một lần để ký thỏa thuận.”
Tin này khiến tôi có chút ngờ.
Tôi đã nghĩ… sẽ là một cuộc giằng co dài.
Không ngờ… lại kết thúc theo cách này.
Là vì lần xuất huyết đó…
hay vì những lời tôi nói…
Tôi không biết.
Và cũng không muốn biết nữa.
“Tôi đồng ý.”
Tôi nói với luật sư.
“Thời gian, địa điểm… để anh ta quyết định.”
Tôi cũng muốn…
cho đoạn đời mười lăm năm này một dấu chấm tròn trịa.
Chúng tôi hẹn nhau ở một quán cà phê tĩnh.
Là nơi… lần đầu tiên tôi và anh ta hẹn hò.
Tôi đến sớm.
Chọn chỗ ngồi cửa .
Mười lăm năm trôi qua…
quán gần như không thay đổi.
Vẫn là mùi cà phê và bánh nướng quen thuộc.
Chỉ là… con người đã khác.
Khi Chu Văn Bác bước vào…
tôi suýt không nhận ra.
Anh ta mặc đồ giản dị, gọn gàng.
Tóc cắt ngắn, râu cạo sạch.
Trông… sáng sủa hơn.
Nhưng cũng tiều tụy hơn.
Giống như vừa trải qua một cơn bệnh nặng.
Anh ta ngồi xuống đối diện tôi.
Có chút lúng túng.
“Em đến rồi.”
Giọng anh ta khàn.
“Ừ.”
Tôi gật đầu.
Nhân viên đến gọi món.
Anh ta gọi cho tôi một ly cappuccino — món tôi thích.
Còn mình… chỉ gọi nước lọc.
“Bác sĩ không cho uống cà phê nữa.”
Anh ta cười nhạt.
Chúng tôi lại rơi vào im lặng.
Hai người từng thân mật nhất…
giờ lại không biết nói gì.
Cuối cùng… anh ta lên tiếng trước.
“Xin lỗi.”
“Tôi đã nói câu này rất nhiều lần.”
“Có lẽ em đã chán nghe.”
“Nhưng tôi vẫn muốn nói.”
“Hôm đó trong bệnh viện… tôi nghĩ rất nhiều.”
“Tôi nhớ lại lúc em chăm sóc ba mẹ tôi.”
“Nhớ lúc em bán kỷ vật của mẹ em… để giúp Văn Đào.”
“Nhớ mười lăm năm em âm thầm vì cái nhà này mà chịu đựng.”
“Tôi mới nhận ra…”
“mình đã đánh mất một người tốt như thế nào.”
Mắt anh ta đỏ lên.
“Là tôi… tự tay đẩy em ra xa.”
“Tiểu Tịnh, tôi không cầu em tha thứ.”
“Tôi chỉ mong… sau này em sống tốt.”
“Sống vì chính mình.”
Anh ta lấy ra một tập .
Là thỏa thuận ly hôn… đã ký sẵn.
Đẩy về phía tôi.
“Ký đi.”
“Đây là… điều cuối cùng tôi có thể làm cho em.”
Tôi cầm bút.
Nhìn cái tên “Chu Văn Bác”.
Tay hơi run.
Nhưng cuối cùng… vẫn ký.
Viết xuống tên mình.
Hứa Tịnh.
Một nét bút cuối cùng.
Mọi thứ… kết thúc.
Tôi đứng dậy.
“Tôi đi trước.”
“Tiểu Tịnh…”
Anh ta gọi tôi.
“Anh có thể… ôm em lần cuối không?”
Giọng rất cẩn trọng.
Tôi nhìn anh ta.
Người tôi từng yêu mười lăm năm.
Cũng là người khiến tôi đau mười lăm năm.
Tôi lắc đầu.
Rồi cúi nhẹ.
“Anh Chu Văn Bác.”
“Cảm ơn anh… đã buông tha cho tôi.”
“Chúc anh… sau này bình an.”
Tôi đi.
Rời quán.
Không ngoái lại.
Bước ra ngoài…
nắng vừa đẹp.
Ấm áp… rơi xuống vai tôi.
Tôi lấy điện thoại.
Có một tin nhắn mới.
Chị Lâm.
“Chị đã xem portfolio của em.”
“Rất tốt.”
“Chị nhìn thấy ánh sáng trong em rồi.”
“Ngày mai đến công ty làm thủ tục nhận việc.”
“Vị trí giám đốc thiết … chị để dành cho em.”
Tôi bật cười.
Một nụ cười .
Nước mắt… cũng rơi xuống.
Tôi ngẩng đầu.
Bầu trời xanh trong.
Sáng như vừa được gột rửa.
Tôi biết.
Trời… cuối cùng cũng sáng rồi.
Cuộc đời của tôi…
chính thức bắt đầu lại.
Điện thoại lại reo.
Là bên thi công.
“Cô Hứa, nhà của cô đã hoàn thiện rồi.”
“Có thể dọn vào ở cứ lúc nào.”
“Vâng, tôi tới ngay.”
Tôi cúp máy.
Gọi một chiếc taxi.
Đọc địa chỉ…
nơi tôi từng rời đi.
Cũng là nơi… tôi sẽ về.
Chiếc xe lăn bánh.
Cảnh vật ngoài cửa trôi nhanh.
Những ký ức nặng nề…
cũng bị bỏ lại phía sau.
Xa dần.
Nhẹ dần.
Rồi… biến mất.
16
Chiếc xe dừng lại trước cổng khu chung cư.
Quen mà cũng lạ.
Tôi xách theo một chiếc vali nhỏ, bước xuống.
Bên trong… chỉ có vài quần áo mới,
và dụng cụ vẽ của tôi.
Ngoài ra… không còn gì nữa.
Cũng không cần nữa.
Tôi đứng lầu, ngẩng đầu lên.
Nhìn căn hộ tầng bảy.
Ánh nắng chiếu lên ô cửa kính sạch sẽ,
phản chiếu một mảng sáng chói mắt.
Tim tôi… đập nhanh hơn một chút.
Giống như một người vừa về nhà.
Cũng giống như…
một kẻ sắp bước vào một thế hoàn mới.
Tôi hít sâu một hơi.
Bước vào trong.
Thang máy đưa tôi lên tầng bảy.
Êm và ổn định.
Tôi đứng trước cánh cửa đã đóng lại rất lâu.
Lấy từ trong túi ra… một chiếc chìa khóa mới.
Chiếc chìa có hình một bông hướng dương nhỏ.
Tôi đã cố ý chọn nó.
Tôi tra chìa vào ổ.
Xoay nhẹ.
“Cạch.”
Một âm thanh rất khẽ.
Nhưng lại rất ràng.
Cánh cửa… ra.
Thứ ập vào mặt tôi…
không còn là mùi cũ kỹ quen thuộc.
Mà là mùi của ánh nắng,
mùi cỏ,
và thoang thoảng hương chanh.
Tôi đứng sững.
Không dám tin…
đây là căn nhà tôi đã sống mười lăm năm.
Những món nội thất gỗ tối màu nặng nề… biến mất.
Thay vào đó…
là phong cách gỗ sáng, tối giản.
Tường sơn màu kem ấm.
Sàn lát gạch xám nhạt, sạch và mịn.
Ở giữa phòng khách…
không còn chiếc đèn chùm nặng nề.
Mà là một chiếc đèn nghệ thuật
kết từ những chú hạc trắng.
Nhẹ nhàng.
Mơ mộng.
Cửa kính lớn trong suốt.
Ánh nắng tràn vào không cản .
Bên cửa …
là một chiếc ghế bập bênh trắng.
Trên đó đặt một chiếc gối xanh da trời mềm mại.
Tôi bước vào.
Đi chân trần.
Chạm xuống nền gạch mát lạnh.
Cảm giác… như đang bước trên mây.
Tôi nhìn thấy căn bếp.
Thiết .
Sáng và rộng.
Tủ bếp màu trắng.
Trên bàn… là dụng cụ nấu ăn mới, màu pastel.
Bên …
là một quầy bar nhỏ.
Trên đó cắm một bình hoa cúc trắng.
Tươi tắn.
Tôi bước ra ban công.
Nơi này… đã biến một khu vườn nhỏ.
Hướng dương.
Hoa hồng.
Và cả những chậu cây bé xíu xinh xinh.
Một chiếc gỗ treo chuông gió.
Gió thổi… phát ra âm thanh trong trẻo.
Cuối cùng…
tôi cửa phòng ngủ chính.
Nhưng đây… không còn là phòng ngủ.
Đây là phòng vẽ của tôi.
Là nơi dành cho giấc mơ của tôi.
Cả một bức tường… là sách trắng.
Hiện tại còn trống.
Nhưng tôi biết…
rồi sẽ đầy.
Đầy kiến thức.
Đầy ước mơ.
Ở giữa phòng…
là một vẽ lớn, chuyên nghiệp.
Bên là tủ dụng cụ đầy đủ.
Một góc khác là bàn làm việc rộng.
Ánh sáng từ cửa tràn vào.
Cả căn phòng sáng lên…
như một chiếc hộp pha lê.
Tôi bước đến trước vẽ.
Đưa tay chạm vào tấm toan mới.
Nhám nhẹ.
Rất .
Ngay khoảnh khắc đó…
nước mắt tôi trào ra.
Không phải vì buồn.
Không phải vì tủi.
Mà là vì hạnh phúc.
Vì được tái sinh.
Cuối cùng…
tôi đã có một nơi hoàn thuộc về mình.
Một nơi để đặt thân.
Và đặt cả linh hồn.
Tôi đặt vali xuống góc phòng.
Lấy bút vẽ.
Màu.
Bảng pha.
Rồi ngồi xuống.
Trước khung cửa .
Bầu trời xanh.
Mây trắng.
Tôi pha một màu xanh sáng nhất.
Trong trẻo nhất.
Rồi…
đặt nét vẽ đầu tiên.
Cho cuộc đời mới của tôi.
17
Nhịp làm việc ở công ty mới nhanh hơn tôi tưởng.
Cũng thú vị hơn tôi nghĩ rất nhiều.
Ở đây không có đấu đá, không có chuyện phân chia thứ bậc.
Mỗi người đều đắm chìm trong sáng tạo của mình.
Không khí lúc nào cũng thoang thoảng mùi cà phê,
và những “tia lửa” vô hình khi ý tưởng va chạm với nhau.
Chị Lâm dành cho tôi tin tưởng gần như tuyệt đối.
Khi thiệu tôi với cả team, chị chỉ nói một câu:
“Đây là Hứa Tịnh, giám đốc thiết của chúng ta, cũng là linh hồn của đội ngũ.”
“Từ hôm , điều các em cần học là tin tưởng hoàn vào chuyên môn và thẩm mỹ của cô ấy.”
Đồng nghiệp đều rất .
Họ nhìn tôi với ánh mắt vừa tò mò, vừa đánh ,
nhưng nhiều hơn cả là tôn trọng dành cho năng lực.
Dự án đầu tiên tôi nhận là thiết nội thất cho một khu biệt thự cao cấp.
Khách hàng rất khó tính.
Những phương án trước đó đều bị bác bỏ.
Cả team vì thế mà có chút xuống tinh thần.
Chị Lâm giao lại dự án đó cho tôi.
Chị chỉ nói một câu:
“Tôi tin em.”
Tôi không vội vẽ ngay.
Tôi dành hai ngày để đọc thông tin về khách hàng.
Gia đình, nghề nghiệp, sở thích,
cả gu phim ảnh và âm nhạc.
Sau đó, tôi một mình đến căn biệt thự.
Một căn nhà còn trống trơn, chỉ là phần thô.
Tôi ngồi ở đó suốt một buổi chiều.
Quan sát ánh sáng thay đổi theo từng thời điểm.
Lắng nghe tiếng gió, tiếng chim.
Tôi nhắm mắt lại.
Tưởng tượng về cuộc sống sẽ diễn ra ở đây.
Người đàn ông làm việc trong phòng sách.
Người phụ nữ chăm sóc khu vườn.
Đứa chơi lego trên tấm thảm phòng khách.
Ánh nắng xuyên qua cửa kính.
Rơi xuống… ấm áp và bình.
Trong đầu tôi dần có một bức ràng.
Không phải một không gian xa xỉ lạnh lẽo.
Mà là một ngôi nhà.
Có nhiệt độ.
Có câu chuyện.
Có linh hồn.
về công ty, tôi tự nhốt mình trong phòng.
Ba ngày liền.
Tôi vẽ rất nhiều phác.
Rồi lại tự tay xé đi từng .
Đến sáng ngày thứ tư.
Khi tia nắng đầu tiên chiếu lên màn hình máy tính.
Tôi nhấn nút in.
thiết cuối cùng… hoàn .
Trong buổi thuyết trình, tôi đứng trước màn chiếu.
Nhìn xuống .
Khách hàng và ban lãnh đạo… đều rất nghiêm túc.
Tôi có chút căng thẳng.
Nhưng rất nhanh, tôi ổn định lại.
Tôi bắt đầu trình bày.
Giọng tôi không lớn.
Nhưng ràng.
Và rất chắc chắn.
Tôi không nói nhiều về vật liệu đắt tiền.
Cũng không nhấn mạnh thương hiệu.
Tôi chỉ kể cho họ nghe… một câu chuyện.
Một câu chuyện về “ngôi nhà”.
Và một câu chuyện về “ánh sáng”.
Tôi nói về cách ánh sáng di chuyển trong không gian.
Tôi nói về một bức tường trống… để con tự do vẽ lên đó.
Tôi nói về một cây ngân hạnh trong vườn,
mỗi mùa sẽ mang một màu sắc khác nhau.
Tôi nói về từng chi tiết nhỏ…
đều chứa đựng yêu với cuộc sống.
Khi tôi nói xong.
Cả phòng họp… im lặng.
Tôi thấy vị khách hàng khó tính nhất.
Mắt ông ấy… đỏ lên.
Ông đứng dậy.
Không nói gì.
Chỉ cúi đầu trước tôi.
Rồi bắt đầu vỗ tay.
Tiếng vỗ tay lan ra.
Mạnh dần.
Cả căn phòng vang lên như sấm.
Khoảnh khắc đó…
tôi đứng trên sân khấu.
Nhìn xung quanh.
Ánh mắt công nhận của mọi người…
đều hướng về tôi.
Tôi cảm thấy mình như một nguồn sáng đã ngủ quên rất lâu.
Hôm …
cuối cùng cũng được lau sạch bụi.
Và tỏa sáng lại.
Sau buổi họp, chị Lâm bước đến.
Đưa cho tôi một ly trà nóng.
Cười.
“Tôi biết mà, tôi không nhìn nhầm người.”
Tôi nhận lấy ly trà.
Nhìn chị ấy.
Cũng cười.
“Cảm ơn chị, chị Lâm.”
“Cảm ơn vì đã nhìn thấy em.” 💛
18
Cuối tuần, tôi hiếm khi cho mình nghỉ đúng nghĩa.
Không vẽ.
Không làm việc.
Tôi mặc một chiếc váy lụa màu kem mới mua.
Trang điểm nhẹ nhàng nhưng tinh tế.
Rồi đi đến một phòng triển lãm tư nhân… nơi tôi đã muốn ghé từ lâu.
Phòng nằm trong một con phố rất tĩnh.
Không đông người.
Tôi có thể thong thả đứng trước từng bức .
Ngắm.
Cảm.
Ánh nắng xuyên qua mái kính lớn, đổ xuống không gian.
Mọi thứ… vừa trong trẻo, vừa bình .
Tôi đắm mình trong thế nghệ thuật.
Cảm giác như từng tế bào… cũng được thở.
Rời đó, tôi thấy hơi đói.
Tôi tiện bước vào một nhà hàng Pháp bên .
Chọn chỗ ngồi cửa .
Gọi nửa phần gan ngỗng, một phần ốc nướng,
và một ly vang trắng.
Một mình… cũng phải có nghi thức.
Tôi luôn tự nhắc mình như vậy.
Đúng lúc tôi đang chậm rãi thưởng thức bữa ăn…
một giọng nói quen thuộc, chói tai vang lên phía sau.
“Phục vụ đâu! Làm ăn kiểu gì thế này!”
“Tổ yến của tôi sao còn chưa lên!”
“Thấy chúng tôi lớn tuổi nên khinh thường à?”
Tay tôi… khựng lại một chút.
Giọng nói này…
dù có hóa tro, tôi cũng nhận ra.
Là Ngọc Mai.
Mẹ chồng cũ của tôi.
Tôi không đầu.
Cũng không muốn đầu.
Chỉ tiếp tục cắt miếng gan ngỗng trên đĩa.
Giả như… chưa từng nghe thấy.
Nhưng có những thứ… tự tìm đến mình.
“Ồ, tôi tưởng là ai chứ.”
“Chẳng phải là cô con dâu ‘không được nhắc đến’ của nhà họ Chu sao?”
Giọng bà ta vang lên ngay bên tôi.
Vẫn chua chát như cũ.
Tôi ngẩng đầu.
Nhìn thấy bà ta.
Bà ta mặc một đồ đắt tiền.
Đeo chuỗi ngọc trai.
Xách túi hàng hiệu.
Nhìn thì hào nhoáng.
Nhưng ánh mắt… đầy mệt mỏi và u ám.
Sắc mặt vàng vọt.
Nếp nhăn sâu hơn trước.
Như già đi cả chục tuổi.
Bên là Chu Chính Đức.
Ông ta cũng già đi nhiều.
Không còn dáng vẻ uy quyền ngày trước.
Lưng còng xuống.
Tinh thần sa sút.
Nhìn thấy tôi… ánh mắt ông ta né tránh.
Tôi đặt dao nĩa xuống.
Dùng khăn lau nhẹ khóe miệng.
Rồi nhìn thẳng vào Ngọc Mai.
Nở một nụ cười lịch , hoàn hảo.
“Cô , chú Chu.”
“Từ lâu không gặp, hai người vẫn khỏe chứ?”
Cách xưng hô của tôi…
khiến bà ta lập tức nổi giận.
“Mày gọi tao là gì?”
“Đồ vô ơn! Cánh cứng rồi thì không nhận người nữa à?”
“Nhìn cái kiểu sống bây giờ của mày đi!”
“Ăn nhà hàng Tây, uống rượu ngoại, mặc đồ hiệu!”
“Tiền đó đều là của nhà họ Chu! Là của Văn Bác!”
“Mày tiêu mà không thấy xấu hổ à?”
Bà ta bắt đầu làm loạn.
Giống hệt như những gì tôi từng tưởng tượng.
Ánh mắt mọi người trong nhà hàng… đổ dồn về phía tôi.
Nếu là trước đây…
tôi đã muốn chui xuống đất.
Nhưng bây giờ…
tôi chỉ nhìn bà ta.
Như nhìn một trò diễn… không liên quan.
Đợi bà ta mắng mệt.
Thở dốc.
Tôi mới chậm rãi lên tiếng.
“Cô .”
Giọng tôi không lớn.
Nhưng ràng.
“Thứ nhất, mỗi đồng tiền tôi đang tiêu, đều do tôi tự kiếm.”
“Không liên quan gì đến nhà họ Chu.”
“Thứ hai, tôi và Chu Văn Bác đã ly hôn.”
“Về pháp lý, chúng tôi không còn quan hệ.”
“Vậy nên, xin cô đừng dùng ‘nhà họ Chu’ để nói chuyện với tôi nữa.”
Tôi dừng lại một chút.
Cầm ly vang trắng lên.
Nhẹ nhàng nâng ly.
“Thứ ba.”
“Tôi sống… rất tốt.”
“Rất tốt mỗi ngày.”
“Không cần cô phải lo.”
Nói xong, tôi không nhìn gương mặt đang méo mó vì tức giận của bà ta nữa.
Tôi nhấp một ngụm rượu.
Vị rượu thanh, nhẹ, có chút hương trái cây.
Chu Chính Đức kéo tay bà ta.
Nói nhỏ: “Thôi đi, về đi, đừng làm mất mặt nữa.”
Nhưng bà ta vẫn chưa chịu.
Vẫn muốn chửi tiếp.
Tôi không còn hứng nghe.
Tôi đứng dậy.
Lấy tiền đặt lên bàn.
Cầm túi.
Chuẩn bị rời đi.
Khi đi ngang qua họ…
tôi dừng lại.
Nhìn thẳng vào Ngọc Mai.
Nói rất ràng.
“Cô .”
“Con người… luôn phải trả cho lựa chọn của mình.”
“Năm đó, khi cô chọn ‘không nhắc đến’ tôi trong di chúc…”
“thì cô nên nghĩ đến ngày hôm .”
Nói xong.
Tôi không nhìn lại.
Bước ra nhà hàng.
Bên ngoài…
nắng vừa đẹp.
Tôi đi trên phố.
Cảm thấy nhẹ.
Rất nhẹ.
Tôi biết…
hôm …
tôi đã nói lời tạm biệt với quá khứ của mình.