Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

DALLA Đầm dây xòe cổ vuông (D04+D44)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
13
Từ nhỏ tôi đã biết nghèo là một chuyện đáng sợ.
Không thể có bất cứ thứ gì sự thuộc mình.
Quần áo là nhặt của người khác bỏ đi.
Chú chó cũng .
là một ngày mưa âm u.
Tôi cứu một chú chó nhỏ thoi thóp trong thùng rác.
khi mang không đồng ý , nhưng cuối cùng vẫn không thắng được tôi.
Để nó béo mập.
Tôi thường nhặt xương và thức thừa của học.
Bị người khác nhìn thấy liền tán.
“Con bé cũng không sợ bị người ta cười.”
Tôi nghĩ, không sợ đâu.
Tôi bảy tuổi đã có thể sống một con chó , chắc chắn có tiền đồ!
Con chó cũng cố gắng, đến tròn vo.
Tôi cứ thế nó suốt một năm.
đến một ngày tôi tan học , hiếm khi không thấy nó cửa đón mình.
bị tôi hỏi đến phát phiền .
“Lúc chị họ con tới thấy nó thích nên bế thành phố .”
Tôi sốt ruột đến rơi nước mắt.
“Nó là con , có thể tùy tiện đem người ta!”
quát tôi.
“Chị họ con gả tốt, con chó theo nó còn sướng hơn theo con!”
“Hơn nữa con lấy lòng chị họ thì ? Biết đâu chị ấy vui nghĩ đến mình có lợi gì ! Đừng có không chuyện!”
Nhưng tôi vẫn thấy không yên tâm.
Ngày hôm liền trộm năm đồng của đi xe buýt đến chị họ.
Hơn mười năm trôi qua tôi vẫn thường nhớ đến cảnh tượng .
Cả chị họ ngồi quanh , vui vẻ cơm.
Trên là một nồi thịt đang bốc hơi.
Tôi nghe giọng mình run run.
“Các người… đang cái gì ?”
là lần đầu tiên trong đời tôi nổi giận.
Tôi lật tung , cắn rách tay chị họ.
khi tôi chạy tới liền đánh tôi gần chết ngay trước mặt chị họ.
Tôi nhìn bà cúi đầu khúm núm xin lỗi gia chị họ.
Miệng lẩm bẩm xin lỗi.
“Trẻ con không chuyện, chỉ là con chó thôi, có thể bằng người thân.”
Chị họ đầy vẻ khinh bỉ.
“Đợi khi nào nó có số mệnh gả vào hào môn, chắc chuyện hơn, tôi một chút.”
Lúc tôi sự tò mò.
Có phải gả người giàu thì trở thành kẻ ngu như chị họ không.
Nhưng tôi sự gả vào hào môn.
Trong lòng vẫn chỉ có một suy nghĩ.
Chị họ… sự còn không bằng súc sinh.
Ngày vết thương lành , tôi đào một cái hố chôn xương của nó.
Gió tháng năm mang theo chút lạnh.
“Nghe mèo chó thay lớp da quay bên chủ.”
“Nhất định phải quay nhé.”
“ khi tôi có tiền, nhất định cậu một lần tốt.”
Cỏ đuôi chó khẽ lay động.
14
Đêm giao thừa nhỏ.
khi một lần nữa mây mưa vừa dứt.
dựa đầu giường, nhẹ nhàng cuốn một lọn tóc của tôi.
Quấn quanh đầu ngón tay buông , buông quấn.
Anh bè của anh muốn gặp tôi.
Tôi mệt đến mức gần như không mở nổi mắt.
“Nhưng bè của anh bình thường đều đã gặp em mà.”
nghiêm túc .
“Lần không giống.”
…
bè của đều là người tốt.
Chỉ là tối nay có vài ánh mắt cứ lén lút nhìn tôi đánh giá.
Giống như phát hiện đại lục .
đến khi giữa chừng có một người kéo anh sang một bên, khó hỏi.
“Anh , chẳng phải anh đưa vợ cưới tới ?”
cười phủi tàn thuốc.
“Đúng .”
“ anh đưa Trần Dư Đóa tới, cô ấy không phải là học sinh nghèo anh tài trợ ?”
không gì.
Người ngẩn hai ba giây, đột nhiên nổ tung.
“Đệch!”
“Anh , từ khi nào anh biến thành súc sinh !!”