Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

11

Kết thúc học kỳ đầu năm hai, hai bên gia đình bắt đầu giục giã chuyện đăng ký kết hôn.

Mọi thứ diễn ra rất nhanh.

Chiều hôm đó, vừa bàn bạc xong, Thịnh Dương vội vàng đeo nhẫn cầu hôn cho tôi.

Tôi còn chưa kịp chối, bị anh kéo làm thủ tục kết hôn.

Bước ra khỏi Cục dân chính, anh nắm tay tôi chụp lia lịa cả đống ảnh ngay trước cửa.

Hôm , anh đăng ít nhất cũng phải mười story.

Tự mãn mức khiến người ta phải phát ngấy.

đường về, miệng cứ ngân nga hát không ngừng.

Lễ cưới được ấn định vào mùng năm Tết.

một ngày lo toan đủ thứ, tôi về liền đổ người xuống ghế sofa.

Thịnh Dương ngồi cạnh, thi thoảng bóp bóp cho tôi.

Dần dần, người phía bắt đầu không yên phận.

Ghé sát tai tôi, giọng nói nhẹ lông vũ:

.”

Tôi mắt lim dim, lười nhác đáp lại:

“Ừ?”

Anh cúi xuống hôn lên mặt tôi một cái.

“Nào, dậy rửa mặt .”

Tôi lắc đầu:

“Không muốn… để em nằm tí nữa…”

Anh bật cười khe khẽ.

“Cần anh giúp không?”

“Hả?”

“Thay đồ, tắm rửa.”

Dây buộc ở bị anh gỡ ra.

Bàn tay ấm áp đặt lên trần của tôi, vuốt ve đang nâng niu một báu vật.

mấy chốc, anh ôm eo tôi, lật người tôi lại, rồi bế thẳng vào tắm.

Dòng nước ấm áp dần bao trùm lấy tôi.

Buồn cũng theo đó tan biến sạch .

Thịnh Dương ngồi bên bồn tắm, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt lại bình thường chút nào.

Tôi hoảng hốt rụt người lại.

“Anh ra ngoài được không, em tự tắm được .”

Anh khẽ nhướn mày, cười xấu xa:

“Chậc, à, lúc cần thì gọi, lúc không cần thì đuổi. Em dùng người linh hoạt thật đấy.”

Nói rồi, anh đứng thẳng dậy, tốn cởi cà vạt, áo sơ mi đen và quần tây.

Tôi trợn tròn mắt:

“Anh… anh làm gì vậy?!”

Không đáp, anh nhấc chân bước vào bồn.

Nước ào ào tràn ra.

Thịnh Dương kéo tôi vào lòng:

“Tắm chung !”

Không qua bao lâu, tắm đầy hơi nước mờ mịt, cả người tôi nóng hầm hập.

Tựa vào vai Thịnh Dương, thở hổn hển, tôi mệt mức tay không còn sức, khẽ đẩy anh:

“Không tắm nữa…”

Thịnh Dương bế tôi ra khỏi tắm, mặc đồ , chậm rãi sấy tóc cho tôi.

cả một hồi “vật lộn” trong tắm, giờ chỉ cần nằm xuống tôi thể ngay.

Anh dọn dẹp lại chiến trường xong xuôi, bước ra tôi ôm chăn say giường.

Anh nghiến răng, bất lực lật chăn ra ôm tôi dậy, hôn mấy cái liền lên má tôi.

Tôi rên rỉ, yếu ớt đẩy anh:

“Gì thế… em mệt, muốn .”

Tay anh lại bắt đầu không đàng hoàng, luồn vào trong áo :

, còn chưa động hoa chúc ~”

phải vừa rồi…”

Anh cười, không đáp.

Tôi anh lại sắp giở trò, liền hốt hoảng bò khỏi người anh.

Anh cũng giận, chỉ tốn mở ngăn tủ đầu giường.

Mấy cái hộp nhỏ được vứt bừa lên nệm.

Anh quỳ một gối giường, cúi người kéo cổ chân tôi, lôi tôi trở lại.

Tôi nằm rũ rượi gối, ngước mắt Thịnh Dương vẫn đang cười vui vẻ.

“Đồ xấu xa!”

Anh cúi đầu, hôn nhẹ lên tôi, vỗ nhẹ lên vai tôi rồi nhét một cái hộp nhỏ vào tay tôi:

, lần này em chủ động , được không?”

Sáng hôm , tôi tỉnh dậy trong phụ.

Người sạch , thơm tho, nhưng eo mỏi rã rời.

Tôi chống lết vào vệ sinh, liền Thịnh Dương trần trụi nửa người, đang cúi người giặt… nội y của tôi.

bộ dạng đầy tận hưởng của anh, tôi nheo mắt lại, lạnh giọng:

“Em anh mưu tính với em lâu rồi.”

Thịnh Dương ngẩng đầu lên, nhướn mày, khóe môi cong cong:

, thông minh đấy.”

12 (Phiên ngoại)

Nguyễn hai cô con .

Cô lớn rực rỡ công phượng.

Cô út lại mềm mại thỏ con, dễ thương không chịu nổi.

Gặp ai cũng lễ phép gọi một tiếng: “Chào anh!”, “Chào chị!”

một lần, Nguyễn dẫn cô em trượt tuyết.

Nguyễn tính tình nóng nảy, em không trượt, dạy hai ba câu mất kiên nhẫn.

Cuối cùng gọi em ra ghế ngồi đợi.

Đám người chơi hăng quá, mấy chốc quên bẵng mất một người đang chờ.

nhỏ ngồi co ro ghế, không khóc không la, chỉ hít hít mũi đỏ lên vì lạnh, lặng lẽ chờ chị nhớ ra mình.

cô bé đáng thương vậy, tôi không nhịn được vươn tay ra:

“Muốn trượt không? Anh dạy cho.”

ngơ ngác tôi, rụt rè lắc đầu.

Tôi bật cười:

“Anh đâu ăn thịt em đâu?”

Cô bé mím môi, ngập ngừng một lúc rồi cũng đưa tay cho tôi.

Thật ra cô học nhanh lắm, bao lâu đứng vững được ván.

Cô vỗ tay reo lên, ánh mắt long lanh tôi:

“Anh ơi, em trượt được rồi nè!”

Tôi đưa tay xoa đầu cô, mỉm cười khen:

“Giỏi lắm.”

Cô bé ngẩn người, rồi má đỏ lựng bị nhuộm thuốc màu.

Một cô dễ xấu hổ thế này, không này rơi vào tay ai nữa đây.

Về , khi ông nội nhắc việc liên hôn với Nguyễn, trong đầu tôi lập tức hiện lên hình ảnh thỏ con .

Nguyễn dây dưa với Bùi Lẫm nhiều năm, Nguyễn thì ngầm mặc định người liên hôn Nguyễn .

Nhưng tôi tính chị nóng pháo nổ, chắc chắn không đời nào chịu gả cho tôi.

Thế nên, tôi vui vẻ đồng ý chuyện hôn sự.

Quả nhiên —

Nguyễn bỏ trốn khỏi lễ đính hôn.

Hôm đó, tôi cố ý ở lại, xem Nguyễn đẩy ai ra thay thế.

Ai ngờ… cô bé lại chủ động tìm tôi.

Nắm vạt áo tôi, lí nhí hỏi:

“Em cũng Nguyễn.

Cho em làm vị hôn thê của anh được không?”

Tôi vào đôi mắt ươn ướt , tim đập thình thịch muốn vỡ tung.

Về

Nguyễn mắng tôi đồ khốn, hỏi phải tôi nhòm ngó em cô trước.

Tôi cười, gật đầu:

“Cuối cùng thì cũng bị phát hiện rồi.”

(Toàn văn hoàn)

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn