Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

17

Lúc từ kho chứa củi về, ta bắt gặp Vọng Nguyệt đứng dưới mái hiên.

Để mặc ánh trăng phủ người mình.

“Mềm lòng à?” Hắn lười biếng hỏi.

“Không.”

tình đau đớn thay mình, ai không cảm động cho nổi.”

“Ngươi nghĩ nhiều, Bây giờ ta muốn báo thù.”

Ta không nói dối.

Trước kế hoạch công, ta không muốn quan tâm đến chuyện yêu đương.

Nguyệt Phượng thay đau thay ta, cũng là hắn tự nguyện.

Nhưng Vọng Nguyệt không tin, cố chấp hỏi ta: “Rốt cuộc hắn có gì tốt?”

Ta ngáp một cái, thản nhiên đáp: “Hắn nói có làm tiểu thiếp.”

Vọng Nguyệt tỏ vẻ không tin nổi.

Ai nghe Đạo Tôn nói câu này cũng có biểu cảm như thôi.

“Hắn điên rồi à?!”

“Ta cũng .”

“Nhưng đúng là hắn làm tiểu thiếp.”

“?????”

Ý gì cha?

Ta cảm cái tên này cũng bắt đầu ăn nói lung tung rồi.

Đang định vào phòng nghỉ ngơi, Vọng Nguyệt bỗng hỏi ta: “Lời ngươi nói hôm tính đúng không?”

“Lời nào?”

“Lấy thân báo đáp.”

“…….”

Chuyện gì đã xảy ra cả hai tên này ?

Ta dối lòng đáp lại: “Tính.”

“Được.”

Vọng Nguyệt không ta nữa, có vẻ như nảy ra ý tưởng gì .

Ba ngày sau, Yêu giới đột nhiên rối loạn.

Ma Tôn Vọng Nguyệt bất ngờ xông vào cung của Yêu Vương, vung tay gi ết ch cả bốn hộ pháp của .

Kế hoạch của ta bị buộc phải tiến hành trước thời hạn.

18

Vọng Nguyệt, ta nói này, cảm ơn cả lò nhà ngươi nhé.

Ban đầu kế hoạch là bảy ngày sau mới gi Yêu vương.

Bị buộc phải đẩy hôm nay.

Tướng lĩnh dưới trướng Yêu vương phần lớn đều ra ngoài điều tra vụ “phá hoại đường phố” hôm trước, giờ là lúc lực lượng bảo vệ cung thưa thớt nhất.

Nhưng ta không ngờ là, Nguyệt Phượng cũng đi theo.

Hắn và Vọng Nguyệt, hai người nhẹ nhàng ch é m yêu như ch é m miếng đậu phụ .

là hai tên này ch é m hơn thua nhau.

Vọng Nguyệt nói mười lăm.

Nguyệt Phượng cũng không lép vế hô mười sáu.

Yêu Vương không hiểu mình đắc tội hai vị đại lão này từ lúc nào, dám trốn chính run lẩy bẩy.

Ta lập tức lao về hướng chính .

Trên đường đi, ta bắt gặp vô số chiếc lồng sắt.

Bên trong nhốt đủ loại nữ yêu xinh đẹp.

Họ giống như một đám thú cưng, phải rời khỏi gia đình, mất đi tự do, bị ép trở .

Chờ đến tuổi già xuống sắc bị lột da làm thảm lót chân.

Hoặc đưa vào nồi làm thức ăn.

Lửa giận bốc cuồn cuộn trong lòng ta…

Năm , quạ đen cũng phải số phận như .

Bởi vì đôi của chúng ta có phát ra thứ ánh sáng màu xanh tím vô cùng đặc biệt, từ nhỏ ta đã bị cầm tù, bị nhổ từng cái lông để làm quạt.

của ta lúc nào cũng trong hoàn cảnh m á u me đầm đìa.

Không có ngày nào không phải đau đớn, không phải gào giọng khóc lóc.

Cũng vì năng lực dựng giấc mơ đặc thù người nhà của ta bị chúng bắt đi phục vụ cho đám yêu cấp cao.

Cho đến cạn kiệt linh lực ch đi.

Các đứng phản kháng ,lại bị đàn áp tàn khốc dã man.

Giống như quạ đen, Yêu giới cũng có vô số chủng khác lâm vào cảnh diệt vong.

Ta đá văng cửa chính , giang rộng đôi khổng lồ.

Trong nháy mắt, lông vũ đen tuyền che ngập trời, khiến bộ cung chìm trong bóng tối.

“Yêu vương, bà đến lấy cái mạng chó của ngươi!”

19

Bên người Yêu vương còn hộ vệ.

Ta một mình đánh lại tất cả bọn chúng.

Ta biết bản thân rất mạnh.

Trước bị xóa sổ hoàn , các đã truyền lại tất cả tu vi cho ta.

Dùng bộ khả năng để giúp ta trốn thoát, đi tìm cách chữa trị đôi của mình.

Mỗi ngày trôi qua, không một ngày nào là ta dám thả lỏng.

Đối phó bọn chúng, còn dư dả.

Chẳng mấy chốc, cung đã tràn ngập x á c ch của thủ vệ.

Ta bóp cổ Yêu vương, sự hoảng sợ trong mắt .

“Tha cho ta một mạng, ngươi muốn gì ta cũng cho ngươi! Bảo vật, tu vi, mỹ ,…”

“Nghe hay đấy.” Ta mỉm cười.

Nụ cười này khiến Yêu vương ngây người trong chốc lát.

“Trước ta từng nuôi một con quạ đen trông rất giống ngươi, là mỹ hiếm tam giới. Ta đã dùng lông của nàng ta làm quạt…”

“Thì ra Vương thượng nhớ ta.”

Lão Yêu vương sửng sốt: “Là ngươi? Không, không nào là ngươi được! Nàng ta đã bị ta bẻ gãy , không giống ngươi…”

Lời còn chưa dứt, hắn đã ánh sáng của phượng hoàng chảy xuôi trên của ta.

“Lông… của Phượng Hoàng…” hoàn luống cuống, “Đừng, đừng, ta sai rồi, ngươi bình tĩnh, có gì từ từ nói…”

còn nghĩ, mình còn cơ hội có cứu vãn.

Đầu ngón tay ta siết lại, rốt cuộc cũng không mở mồm được nữa.

lúc chưa ch hẳn, ta dùng tay thọc thẳng vào bụng , lôi Yêu Đan ra, bóp nát.

Yêu đan hóa linh lực, bị ta hấp thu bộ.

Xong xuôi thì lúc Nguyệt Phượng và Vọng Nguyệt chạy đến.

Ta giẫm th i th ể Yêu vương, ngồi ngai vàng cao chót vót.

20

“Thì ra mục tiêu thực sự của ngươi là cái này.”

Vọng Nguyệt ta ánh mắt phức tạp: “ còn giấu cả ta nữa,”

Ta cười nói: “Nếu như ta nói ra, tôn thượng cân nhắc tình hữu nghị giữa hai chủng , từ chối bổn vương.”

“Ngươi sửa xưng hô nhanh đấy.”

“Tôn thượng là ân của bổn vương, bổn vương có lời mời ngài lại Yêu giới thêm mấy hôm, chứng kiến sự thay đổi sắp tới của Yêu giới.”

“Cung kính không bằng tuân mệnh.”

Vọng Nguyệt thoải mái lại trong cung mới.

Nguyệt Phượng cũng không đi.

Còn ta, quyết đoán hủy bỏ chế độ cũ, giải phóng bộ nô lệ.

Dập tắt mấy cuộc bạo loạn từ đám thuộc hạ cũ của lão Yêu Vương.

Đến bận bịu xong thì đã là nửa năm sau.

Lúc vội vàng trở về vương cung, ta mới biết được hai kẻ kia còn ăn vạ chưa đi, còn cải tạo lại vương cung!

Hai người họ lần lượt lắp đặt một cái truyền tống, dịch chuyển trực tiếp từ cung Ngô Đồng và Ma đến thẳng chỗ của ta.

….. là ý gì?

Ta tìm họ hỏi cho rõ.

Nhưng cả hai người đều rất kiên quyết, còn cho rằng làm thì lúc đi đi về về thuận tiện hơn.

Ta chống tay đỡ trán: “Mấy người đi đi về về làm gì hả?”

Nguyệt Phượng: “Ta là phu quân của nàng, đương nhiên đêm nào cũng phải đến bầu bạn nàng rồi.”

Vọng Nguyệt: “Nàng hứa sau ta gi đám hộ pháp xong lấy thân báo đáp rồi, ta đang đợi nàng .”

Ta:…….

Ngay sau , hai người họ nhất trí thẳng đến phía sau ta.

“Ai ?!”

nhặt ngoài đường về.”

Vương thượng xuất chinh trở về, còn mang về một cái thai… À không, một nam tử mới.

là ta suy đoán dựa trên ánh mắt tức giận của hai người bọn hắn.

Ta đơn giản người nọ có năng lực nên mời về dưới trướng làm tổng quản của Vương Cung thôi.

Sau này ta cũng không thân.

Ta không muốn thân kẻ nào hết.

Nha Linh ta không thuộc về bất kì ai cả.

Nguyệt Phượng và Vọng Nguyệt thỉnh thoảng lại dịch chuyển đến chỗ ta.

Ta khuyên can bao nhiêu lần cũng không có tác dụng, đành phải tiếp đãi cả hai như khách quý.

Thế hai tên kia lại coi chỗ này như nhà mình.

Lần nào đến cũng kéo lấy ta, cộng thêm cả vị ta nhặt về làm quản lý kia, đủ một sòng.

Nửa năm sau , Vương Cung chào đón một cái tên mới.

— “Cung Phược Nguyệt.”*

(*Nôm na là trói buộc mặt trăng lại bên mình)

Vọng Nguyệt đứng bên dưới huy người treo tấm biển .

Ta cần là được.

Chẳng biết từ lúc nào, Nguyệt Phượng đã đi đến phía sau ta.

“Phược Nguyệt.”

Đôi mắt hoàng kim của hắn khẽ lấp lánh, mỉm cười dịu dàng:

“Đô Đô, từ nay về sau nàng không cần phải trói.”

“Vi sư tự trói mình lại cho nàng.”

“Đến ch cũng không thôi.”

-Hoàn-

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn