Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

CHƯƠNG 4

Anh lướt ánh nhạt nhòa qua Lộc Minh, “Hơn nữa hôm nay nhân vật chính là hai người, tôi Khanh Khanh sẽ không giật spotlight đâu.”

Nhìn dáng vẻ tình chàng ý thiếp của Trần Dục tôi, khóe liếc Lộc Minh Uyển lập tức tối sầm lại, trong lòng tôi chợt hả hê vô .

Khai tiệc vừa ăn được vài miếng, Lộc Minh đã bưng ly rượu đi tới.

Đôi dán c.h.ặ.t vào tôi: “Khanh Khanh, trước đây là anh không tốt, anh kính em một ly, chúc em tìm được người tốt hơn.”

Tôi vênh đắc ý: “Không cần anh chúc, tôi tìm được rồi. Sao , đẹp trai hơn anh chứ gì?”

Lộc Minh nghe tôi nói xong, vẻ ghen tức sắp tràn cả ra ngoài.

“Khanh Khanh, em vẫn thích nói đùa xưa. Chúng ta chẳng chia tay sao? Em đã có người yêu rồi à?”

Tôi mỉa mai đáp: “Chúng ta chia tay gần một tháng rồi, vả lại, chẳng anh cũng kết rồi sao?”

Tôi vừa định nâng ly lên uống, Trần Dục đã đi trước một bước cầm lấy ly nước hoa quả của tôi đưa tới: “Dạ dày cô ấy không tốt, tôi uống thay.”

“Anh Lộc, tân vui vẻ.”

Lộc Minh hai tiếng “Anh Lộc” của anh làm cho nghẹn họng, đành hậm hực quay người bỏ đi.

Bàn bên cạnh, mấy người bạn cũ bắt đầu xì xào to nhỏ, tôi nghe có người bảo “người đàn ông đi Miêu Khanh Khanh khí chất mạnh mẽ quá”.

Tôi không nhịn được lén véo đùi Trần Dục một cái: “Khá lắm Thiếu tá, diễn xuất đỉnh .”

Anh cúi đầu bóc tôm cho tôi, khóe miệng cong lên: “Đối phó với tình địch thì không cần diễn.”

Đang nói , Uyển mặc váy cưới đi tới kính rượu.

Lúc tà váy quét qua ghế của tôi, cô ta “vô tình” hất vang đỏ lên chiếc váy trắng của tôi.

“Ôi trời ơi xin lỗi Khanh Khanh nhé!” Cô ta giả vờ rút khăn giấy ra, “Đều tại tôi hậu đậu quá.”

Tôi chưa kịp nổi đóa, Trần Dục đã rút khăn ướt tới, nửa ngồi nửa quỳ giúp tôi lau chân váy.

Anh lau rất chậm, ngón tay chạm vào đầu gối tôi bỗng khựng lại, nơi chính là vết sẹo do lần ngã hồi cấp ba để lại.

Khi ngước lên, ánh anh lạnh băng.

“Cô , kính rượu thì cứ kính rượu, lê váy cưới chui xuống gầm ghế người ta làm gì, sợ mọi người không nhìn ra cô đang nóng lòng trèo cao à?”

Xung quanh liên tục vang lên tiếng hít hà, Uyển đỏ lựng lên gan lợn: “Anh ăn nói kiểu gì thế!”

“Tôi ăn nói xưa nay luôn thẳng thắn.”

Trần Dục đứng dậy, lấy từ trong túi xách ra một chiếc túi gấp gọn đưa cho tôi, “Vào vệ sinh thay nhé? Anh đã nhờ người mang một chiếc váy dự đến rồi.”

Lúc tôi phát hiện anh thế mà lại mang theo cả túi dự khẩn cấp.

Bên trong không chỉ có váy, mà có kem chống nắng, urgo, thậm chí có cả một thỏi son hiệu tôi hay dùng.

Lúc vào vệ sinh thay váy, tôi nghe bên ngoài Uyển đang cãi nhau với Lộc Minh.

“Anh nhìn xem cô ta dắt ai đến? Cố ý đến phá đám chứ gì!”

“Em bớt nói vài câu đi!” Lộc Minh hạ , “Gã nhìn là biết không dễ chọc vào đâu…”

Tôi soi gương chỉnh lại cổ chiếc váy , bỗng màn kịch vừa nực cười vừa đáng thương.

Lúc đi ra vừa vặn đụng Lộc Minh đang định vào vệ sinh nam để bình tĩnh lại, nhìn tôi anh ta sáng rực lên.

“Khanh Khanh, chúng ta có nói đàng hoàng được không? Anh biết em vẫn yêu anh, nếu không em đã chẳng dẫn một người đàn ông đến để chọc tức anh.”

“Lộc Minh,” Tôi thở dài, “Anh nhìn cho rõ đi, anh kết rồi, người đứng bên cạnh anh đáng lẽ là ai.”

Trần Dục không biết từ lúc đã đứng phía tôi, tay cầm chiếc áo khoác vest khoác lên vai tôi.

Anh không thèm nhìn Lộc Minh, chỉ cúi đầu hỏi tôi:

“Có lạnh không? về trước không?”

Trong khoảnh khắc ấy, tôi đột nhiên buông bỏ hoàn toàn, tôi nhón chân nhẹ lên má Trần Dục một cái.

nói không lớn nhưng đủ để Lộc Minh nghe :

“Không lạnh, kịch hay chưa xem hết cơ mà.”

Lộc Minh hết trắng rồi xanh, hết xanh lại tím, cuối loạng choạng bỏ đi.

Trần Dục nhìn chằm chằm vào chỗ tôi , tai đỏ ửng sắp rỉ m.á.u, giơ tay bóp nhẹ má tôi: “Gan to rồi nhỉ?”

“Học từ Thiếu tá đấy.” Tôi cười khoác tay anh, “Đi thôi, không ăn nhanh là tôm hùm đất cay xé lưỡi giành hết bây giờ.”

đường về, Trần Dục bỗng lên tiếng: “Đừng vì tên cặn bã mà đau lòng nữa.”

Tôi ngẩn người, bật cười: “Qua rồi, đều không quan trọng nữa.”

“Lần gặp mấy thế , không cần phí lời với bọn họ.” Anh nghiêm túc nói, “Có anh ở đây.”

Tim tôi, lại bắt đầu đập loạn nhịp một cách khó hiểu.

**7.**

Trần Dục dự đám cưới xong, hôm quay lại đơn vị, tôi đặc biệt xin nghỉ để ra ga tàu cao tốc tiễn anh.

Trần Dục đứng bên cửa sổ xe vẫy tay với tôi: “Đợi anh về.”

Vài phút , anh nhắn lại một tin:[Anh không ở bên em mỗi , nhưng có cho em 100% sự chung thủy trách nhiệm.]

Thời gian đầu vào đơn vị, Trần Dục cũng chia sẻ thú vị với tôi.

Chẳng hạn có cậu lính trẻ hành quân mệt quá vào nhầm ký túc xá, hoặc đám lính bàn nhau cách tán gái trong . Kết quả nghe lời xúi giục của bạn , cô gái kia bảo với cậu ta là, hay anh lên mạng bỏ tiền mua khóa học tán gái đi, tôi xem tin nhắn của anh cũng trầm cảm luôn. Đôi khi là hình ảnh ăn lúc đêm khuya, anh chụp cho tôi xem cảnh đám lính tranh giành miếng thịt kho tàu cuối .

Cho đến thứ bảy, khung chat đột nhiên dừng lại ở câu: [Đêm nay có nhiệm vụ, em ngủ sớm đi].

Ban đầu tôi tưởng là do quy định bảo mật, cho đến thứ mười lăm, Tô Viện Viện cầm điện thoại lao vào .

màn hình là tin tức nhận của đài địa phương:

“Khu vực biên giới bất ngờ xảy ra sạt lở đất, các chiến sĩ khẩn cấp cứu hộ, hai người thương nặng.”

Trong bản tin không nhắc đến tên, nhưng ngón tay tôi run rẩy khi lướt qua dòng chữ “hai người thương nặng”.

Tôi gọi điện cho anh, tắt máy. Nhắn Wechat, cũng không có bất kỳ hồi âm .

Tô Viện Viện tìm cho tôi số điện thoại công khai của đơn vị, người trực ban trả lời với rất lịch sự.

“Xin lỗi cô, trong thời gian làm nhiệm vụ không nối máy.”

“Vậy Trần Dục thì sao? Thiếu tá Trần Dục có trong đội ngũ không?” Tôi hét lên qua ống nghe, nước rơi lã chã xuống bàn phím.

“Mong cô kiên nhẫn chờ thông báo.”

Chờ đợi.

Tên Wechat của anh là Chờ Đợi, hóa ra hai chữ nhai trong miệng lại đắng chát đến thế.

Nhạc chuông điện thoại chợt vang lên, là một số lạ, địa chỉ hiển thị ở thành phố bên cạnh.

Tôi ngập ngừng bắt máy, trong ống nghe vang lên một nữ hiền từ: “Xin hỏi có cô Miêu Khanh Khanh không? Bác là mẹ của Trần Dục.”

có tiện qua đây một chuyến không? Bác bố Trần Dục có nói với .”

Điện thoại của tôi “xoạch” một tiếng rơi xuống đất.

**8.**

họ Trần nằm trong khu tập kiểu cũ, tường rào phủ kín dây leo.

Mẹ Trần rót cho tôi cốc trà hoa cúc, chiếc cốc thủy tinh in dòng chữ “Phục vụ nhân dân” đã phai màu.

“Hai bác mất liên lạc với Trần Dục lâu rồi,” Bà nhét vào tay tôi miếng bánh đậu xanh, “Bác bác trai bàn nhau, gọi qua ngồi chơi một lúc.”

Bố Trần ngồi chiếc ghế mây đối diện, mặc bộ quân phục cũ đã giặt đến phai màu, ngón tay miết nhẹ đầu gối.

“Thằng nhóc Trần Dục bướng lắm, hai bác luôn nói với , nhưng nó cứ ngăn cản, không cho hai bác kể.”

Mẹ Trần bỗng thở dài, đứng dậy lấy từ trong tủ ra một chiếc hộp sắt: “Cô gái à, xem cái đi.”

Bên trong hộp là một xấp giấy viết thư dày cộp.

“Đây là?” Tôi cầm lấy tờ giấy, đầu ngón tay run rẩy.

“Thư tuyệt mệnh.” bố Trần rất trầm.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.