Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
“Hắn tính sau khi đưa vào phủ sẽ bồi đắp dần, dù gì cũng không chán ghét hắn nên vẫn còn hy vọng.”
“Thế rồi chuyện nực cười này xảy ra.”
“Hắn sắp xếp A Cam cạnh , xui chủ động để hắn thừa cơ trục lợi.”
Ta: “…”
“Đến cuối cùng hai người đi săn, đã chung một đêm nhưng kết quả cũng chả ra sao.”
“Đúng là bùn nhão không trát nổi tường. Đến A Cam còn không muốn giúp nữa, thế mà hắn còn mặt mũi mà quay sang trách ta.”
Cơn chấn động này quá sức dội, ta bần thần nửa ngày chưa thể hồi hồn.
Chưa hết, phần chấn động hơn còn sau, chỉ thấy Giang Lâm vung áo: “Còn lại các tự nói rõ đi, lão tử không dây dưa nữa!”
Nói rồi y đi .
A Cam chạy có quỷ đuổi theo sau: “Giang công tử chờ với, ta nghĩ ta nên mời công tử ăn khuya.”
Thế là bọn họ đều đi cả rồi, trong vườn chỉ còn lại ta và , dưới ánh trăng dịu dàng, hương hoa nồng nàn ta lại dám hít thở mạnh.
8
Ta ngửa nhìn trời, cúi nhìn đất.
Ta xoay người, chàng ngoảnh mặt.
Trong một thoáng, ta lại thành một đôi… hợp nhau đến quái gở.
Ta bảo: “Tướng quân, chàng không có điều gì muốn nói với ta sao?”
Chàng im lặng, chỉ có đôi gò má là ửng hồng.
Ta tiến một bước: “Giang công tử bảo chàng… để đến ta, có thật chăng?”
“Phải.” Chàng trả lời rất kiên quyết, không hề do dự.
“Từ bao giờ vậy?”
Chàng đưa vén lọn tóc mái trán, nhẹ giọng: “Nàng có thấy chỗ này hơi lạ không?”
Ta dõi mắt nhìn theo, chàng cúi , ta nghiêng trái nghiêng phải, nhưng ngoài một vầng trán trơn láng thì ta đâu thấy gì khác.
“Á… Ý Tướng quân muốn nói là ta luôn được khắc sâu trong chàng ấy hả?”
Ta bừng tỉnh.
Khóe môi chàng khẽ giật giật, gắng gượng tiến sát ta một chút: “ đây có một vết sẹo, là do nàng đánh.”
Thế ư…
Ngày xưa khi đang xảy ra tranh, ta đã cứu vô số người, nhưng duy nhất ta ra đến mức khiến ai mang sẹo thì e chỉ có một .
Ta ngẫm nghĩ chốc lát, rồi hoảng hốt: “Hóa ra chàng là tên hai mặt kia!”
Chuyện xảy ra khi ta mười hai .
Hôm ấy, đường đi đào rau dại, ta trông thấy một binh sĩ mặc giáp địch mặt mũi mơ hồ, hấp hối kêu rên: “Cứu ta với!”
Chà chà, ta cần nghĩ mà vung ngay một nhát cuốc, vừa đánh vừa mắng: “Đồ khốn, dám bắt nạt quân Viêm quốc ta, ta giết !”
Rồi ta sắp tiễn hắn đi, hắn lại mở miệng thều thào: “Ta… đâu phải địch, ta là binh sĩ Viêm quốc.”
Viêm quốc mà mặc giáp địch, đồ phản quốc bán !
Ta nghĩ ngợi mà gõ một cuốc lên trán hắn, rồi cắm chạy .
Vì nghĩ hắn cũng là đồng bào nên ta không nỡ hạ sát.
Thì ra trong phiên bản của tướng quân là: thân chàng vùi trong quân địch, khó khăn lắm mới cởi được bộ giáp địch để trốn chạy, nhưng chỉ còn nửa mạng mà nằm thoi thóp giữa đường.
Khi gặp ta, chàng ngỡ được tia sáng cứu rỗi, nhưng ai ngờ lại đẩy rơi xuống vực sâu.
Vài nhát cuốc của ta suýt lấy mạng chàng, may mà có thuộc hạ đến kịp, không thì cỏ mộ chắc đã mọc cao.
Nếu vậy thì chàng phải hận ta mới đúng, sao lại nảy sinh tình ý?
Ta nghĩ nát óc vẫn hiểu nổi.
Chàng tiếp tục nói về một chuyện khác:
Khi có một thôn nữ thường xuyên đưa lương thảo cho binh sĩ thương.
Dù nàng chỉ mười mấy , dáng người gầy guộc nhưng gương mặt cũng bướng bỉnh.
Dẫu chỉ có một cái bánh cũng bẻ nửa chia cho binh sĩ.
Khi ấy, khắp nơi đều loạn lạc, người người sơ tán, duy chỉ nàng cứ đeo bám quân đội trường.
từng thua trận, đang ý chí xuống dốc thì gặp lại nàng trong quân, thấy nàng phân phát cháo bí đỏ cho người thương, lại còn nói đủ điều động viên, cuối cùng nắm chặt họ: “ ta nhất định sẽ thắng!”
Nói là “nhất định sẽ thắng,” chứ không phải “nhất định phải thắng.”
Tướng quân chợt bừng tỉnh, nỗi muộn phiền trong lòng vơi dần, chàng lấy lại quyết .
Sau , chàng cho người đi điều tra mới biết được năm nàng mười , giặc đến làng cướp bóc, giết phụ thân, bắt mẫu thân, từ nàng phải sống trong cảnh côi cút.
sự nổ ra, muôn vàn kẻ nhà phải dắt díu tha hương, nàng thì vẫn bám trụ, bất kể tranh đẩy nàng rời xa nơi ấy thì nàng cũng lén quay lại.
Ai vì cớ gì, nàng nói nàng muốn tận mắt chứng kiến cảnh thắng lợi.
Nữ tử ấy chính là ta.
Sau khi chấm dứt tranh, ta cũng nghĩ rời đi nhưng lại bất ngờ được tờ thiếp cầu thân từ tướng quân.
“Vậy, bấy nhiêu năm qua, chàng vẫn âm thầm thương nhớ ta sao?”
Ta khái, thấy mình gây ra tội ác to lớn.
Chàng đáp: “Coi vậy.”
Ta lại : “Giang Lâm nói ta từng hẹn chung thân, thế là chuyện gì?”
Mặt Tướng quân. thoắt trầm hẳn, chàng uất ức mím môi, một hồi nữa mới kể một đoạn.
9
Năm ta mười lăm từng rơi xuống và được tướng quân cứu.
Khi ta ôm chặt chàng không buông, miệng rối rít bảo sao cũng được, muốn ta báo ơn thế cũng được.
Chàng ta cưới chàng được không, ta gật ngay tắp lự.
Chàng vui mừng khôn xiết, dặn ta cứ chờ mấy năm, đợi đến khi dẹp yên giặc giã sẽ rước ta về.
Ai ngờ chàng vừa quay lưng đi, ta liền sốt nặng mà đem chuyện ấy quên sạch.
Sau này chàng có về doanh trại gặp ta một , ấy ta đang bận băng bó cho người khác, chàng ngập ngừng đứng cạnh lâu ơi là lâu nhưng ta chỉ chào qua loa.
Lòng chàng nặng trĩu, ta cũng hoàn toàn không ra chàng.
Chàng lại cho người han, xác rằng ta còn nhớ gì, kết quả, vị đại tướng quân này từ nhỏ mẹ, sống giữa đám nam nhân, hơn hai mươi mà chưa từng nắm cô nương bắt … sợ nữ nhân.
Dẫu vẫn nhớ đến ta nhưng chàng không dám tiến .
Cuối cùng sau khi bàn bạc với cố tri Giang Lâm, lại lão tướng quân ép buộc, chàng mới sai người đến ta.
Khi ấy, chỉ cần điều kiện chàng đưa ra hà khắc chút, e rằng ta cũng bỏ lỡ nhau.
Ta gả đến phủ, chàng vì muốn vượt qua nỗi sợ mới nhờ Giang Lâm đóng giả ta, ngày ngày tiểu gác lầu thực tập “ân ái.”
Rồi để ta mau hồi tưởng lại chàng, chàng còn dẫn ta ra hồ thực hiện cú nhảy “hoàn hảo” ấy.
Tiếc thay, ta cứ mù tịt gợi lại ký ức gì khiến chàng buồn bực, xúc bùng phát.
Ta thật có lỗi!
chắc đã quyết “một một còn” mà lôi hết mọi chuyện ra nói với ta, rồi chàng tặng ta một chiếc trâm gỗ tùng.
Ta đón lấy cây trâm sáng bóng, tức khắc rơi mắt.
Khi mẫu thân ta bắt đi, bà cũng đang cài nó.
áy náy nói: “Tạ lỗi với nàng, bấy lâu ta vẫn cho người lệnh đường nhưng rốt cuộc chỉ được vật này.”
“Ta luôn muốn trao lại cho nàng nhưng không biết làm thế .”
“Bà… còn sống chăng?” Ta ngừng khóc, .
“Bà vẫn cố gắng sống tiếp. Nhưng… khi gặp ta thì…”
Chàng bỏ lửng câu, chỉ khẽ thở dài.
Ta cất trâm, dịu giọng: “Đa tạ tướng quân.”
Sau khi thương một hồi, ta theo thói quen ôm bụng mới sực nhớ ra chuyện “mang thai.”
Chàng cũng ra, bèn : “Nay nửa hoàng thành đều biết tin nàng có thai, nàng tính sao đây?”
Ta buồn thiu: “Giờ chữa cháy còn kịp không?”
Chàng sững sờ: “Chữa… chữa thế …
Nàng không… không nuôi nữa à?”
“Vốn tưởng chàng với Giang Lâm…”
Ta nói đến lại ngừng, không tiện nói tiếp.
Chàng truy vấn: “Ta với Giang Lâm làm sao?”
Ta phẩy : “Không có gì. Ý ta là, nếu chàng đã thích ta thế, mà ta cũng không chán ghét chàng…”
Nghĩ nghĩ, ta thực sự chưa bao giờ ghét chàng, đôi khi còn xen lẫn xúc khó tả.
Ta nói tiếp: “Vậy ta tạm bên nhau đi!”
Mặt chàng ủ ê: “Chỉ là không chán ghét?”
Đang nói dở thì tự dưng chàng lại đỏ mặt lộ vẻ tủi thân, đôi mắt lấp lánh làm ta chỉ nhìn mấy liền chịu không nổi.
Ta vội vàng an ủi: “Không phải thế, ta còn chút thiện .”
“Chỉ một chút…” chàng lẩm bẩm bất mãn.
“…”
Ta đen mặt, song vẫn cố dỗ: “Rất nhiều, ta rất thích chàng, khắc chàng vào tim phổi luôn.”
này chàng mới nguôi.
10
Sự thật phơi bày trăng sáng khiến trạng xem ra vui hơn hẳn, chàng ân cần chăm lo ta đủ bề.
Về phần ta, do ‘sẩy con’ nên ‘lâm bệnh’ nhà, được chàng càng quan chặt chẽ.
Ta tận hưởng tất cả sự quan , càng . thấy phu quân này thật tuyệt vời, ngàn dặm mới được một.
Trừ chuyện… động phòng.
Hiện giờ ta với chàng vẫn ngủ chung một phòng, ta nằm giường, chàng nằm dưới đất, cũng coi êm ấm.