Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

“Mỗi sáng ta đều dậy sớm giúp chàng chải đầu mặc áo, chàng vẽ mày điểm son cho ta…”

“Nếu thật sự được như vậy thì tốt biết bao.”

Chính ta cũng suýt buồn nôn vì những lời nói dối do mình bịa ra.

Đáng tiếc, chỉ có Như Ý bị ta lừa.

Mắt nàng đỏ hoe ôm lấy ta, than thở không ngớt.

Còn A Tiêu hiểu sao lại khẽ nhướng mày, điềm nhiên đứng nhìn.

Dường như y đã nhìn thấu tỏ tài diễn kém cỏi của ta, nhưng lại cố ý không vạch trần.

Ta vội nép sau ống tay áo, giả vờ tang thương tột độ che đậy sự chột dạ.

5

Trời chập tối, sau rời tiệm phấn son, ta chú ý thấy một chỗ mới khai trương Phong .

Trước nghe người ở biệt trang kháo nhau rằng, các tiểu quan trong Phong đều vô cùng tuấn tú, lại mang thân thế đáng thương.

Chỉ cần ngươi chi tiền thì họ sẵn sàng ca hát nhảy múa, gì cũng chiều.

Từ nhỏ đến lớn ta mấy được ra ngoài nhất thời nổi lòng hiếu kỳ.

Vả lại, biết đâu ở trong lại có hội hợp tác tiệm phấn son của ta, há vẹn cả đôi đường ư?

Ta quyết định tại chỗ, nhưng A Tiêu và Như Ý vẫn theo sát ta khó mà đi thẳng vào .

Ta bèn khe khẽ ho một tiếng:

“Hai người cứ về phủ trước đi, ta đến thăm Thẩm lang.”

Mộ y phục của Thẩm Tiêu Hành được chôn gần mọi người đến dâng hương.

Ta mượn cớ đánh lạc hướng họ, đội mũ che rồi ung dung vào Phong .

Sau vào trong, ta liền tiểu quan nổi danh nhất do bà chủ đề cử.

Quả nhiên, gương người này xinh đẹp yếu ớt, đáng thương không hề lời đồn.

Lại còn mang số phận éo le.

Nghe đâu hắn bị chính phụ thân ruột bán vào .

Ta ngẫm lại, bản thân mình cũng gì.

Bị nuôi ở biệt trang mười mấy năm, đột nhiên bị về phủ, rồi bắt thay tỷ tỷ gả cho người mình không thích, còn bị bán hay sao?

Chỉ là ta may mắn , vừa vào cửa đã “tiễn” được phu quân.

Hai kẻ đồng bệnh tương liên liền ôm nhau khóc rấm rứt.

Nói đến xúc động, ta hào phóng hứa sẽ chuộc thân cho tiểu quan, còn vớ lấy bình rượu trên bàn rồi tợp vài ngụm cho thấm giọng.

Mấy chén rượu trôi xuống, cả lẫn người ta đều nóng ran.

Trong mắt, bóng tiểu quan từ một hóa thành hai, dần dần mờ nhòe đi.

Bây giờ ta chỉ tìm chỗ mát lạnh dán thể cho dịu đi.

Không rõ bao lâu sau, ta nghe ầm một tiếng như sét đánh ngang tai.

Dường như ta nghe thấy tiếng tiểu quan thét gào thê thảm.

Còn có cả giọng A Tiêu nghiến răng kêu tên ta:

“Từ Oanh Oanh! Ngươi giỏi lắm!”

Ta mông lung mở mắt, chỉ thấy A Tiêu ở gần trước như xông bắt lấy ta.

Ta khịt mũi khinh thường, lại bị y tóm mắt cá chân kéo tuột vào vòng tay mình.

Giữa lúc trời đất chao đảo, ta bị A Tiêu vác lưng.

Nhưng ta vẫn chịu yên,miệng không ngừng kêu nóng, tay bấu vào tai y hòng hạ nhiệt.

A Tiêu buồn đáp lại.

Ta đành ôm sát tấm lưng , ghé môi sát tai y:

“Ta không về Thẩm phủ.”

Ta chau mày, rên rỉ ấm ức:

“Tuy chỗ cho ta rất nhiều rất nhiều bạc, nhưng đêm ta cũng gặp ác mộng ngủ trong , sợ một ngày bệ hạ đột nhiên hạ chỉ bắt ta tuẫn táng…”

“Ta còn sợ Thẩm Tiêu Hành hóa thành quỷ trở về tìm ta.”

“Cầu xin ngươi đừng đưa ta về.”

A Tiêu sững người, song chân không hề khựng lại.

“Ta rất nóng.”

Hai tay ta dần dần vòng qua cổ y.

Dòng khí mát lạnh này khiến ta không kìm được mà xoay người dán vào.

Ta ngước , giọng run run mang theo chút quyến rũ bất thường, khe khẽ nài nỉ:

“A Tiêu, ta khó chịu, ngươi hôn ta được không?”

Lần này, chân y dừng hẳn.

6

Ta dường bị như lạc giữa sa mạc khô cằn, còn A Tiêu chính là mạch suối duy nhất ở .

Y không đáp lời, chỉ cõng ta tiến nhanh .

Hình như ta nghe tiếng Như Ý kêu thất thanh, còn có giọng A Tiêu ẩn nhẫn trầm thấp, dặn dò nàng:

“Nếu giữ mạng nàng thì chớ đem sắp xảy ra nói ra ngoài.”

“Mau chuẩn bị một thùng nước đá!”

Như Ý sợ hãi làm theo, rồi đứng canh ngoài cửa.

A Tiêu khóa phòng từ trong.

“Nàng phải nhìn cho rõ ta là ai.”

“Ngươi là A Tiêu.”

Cả người dán vào tấm lưng rắn chắc của A Tiêu, toàn thân ta như được nhiệt.

Nhưng ngọn lửa thiêu đốt trong thể vẫn cháy ngùn ngụt, nó tựa hồ nhắc nhở ta cần nhiều thế.

Dựa vào những biểu hiện kỳ lạ này, ta đoán mình trúng phải loại dược mê tình thường xuất hiện trong thoại bản.

Trước kia chỉ nghe đồn Phong dùng thứ dược khuấy động phong tình.

Không ngờ lại mạnh mẽ đến thế.

A Tiêu giữ bàn tay đang làm loạn của ta:

“Hãy nghe ta nói.”

“Dược nàng trúng dược là ‘Bán Nhật Hoan’, dược khó tìm.”

“Nếu mặc kệ không lo, nhẹ thì thân thể tàn phế, nặng thì nguy hiểm đến tính mạng.”

“Thân phận ta và nàng biệt, ta không thể dùng cách độc cho nàng.”

“Chỉ có thể tạm dùng biện pháp phụ trợ giúp nàng qua cơn nguy kịch.”

“Nàng hãy suy nghĩ kỹ, nghe cho rõ.”

Ta lập tức vòng tay ôm y, lấy hành động làm câu trả lời.

Người đang ôm lấy ta hẳn đã hiểu ý.

Liền , A Tiêu gỡ bỏ ngoại bào của ta xuống đến thắt lưng, chỉ chừa lại chiếc yếm che thân.

sau gì bao tình tiết nóng bỏng trong thoại bản.

Tuy từng ăn thịt heo, nhưng xem heo chạy thì cũng rõ.

Ta vui mừng ngửa , chờ được A Tiêu hôn môi.

Thế nhưng nụ hôn chờ đợi mãi hề đến.

Cánh tay lực lưỡng của A Tiêu nâng bổng ta không chút ôn nhu.

“Này, đã nói dược đâu rồi?”

Lời phản kháng của ta trở vô dụng.

“Sao ngươi không hôn ta mà xách ta làm gì?”

Giây tiếp theo, ta gì con heo bị tống vào nồi, bị A Tiêu nhẫn tâm nhấc bổng, dúi thẳng xuống bồn gỗ.

7

Phương pháp của A Tiêu tuy thô bạo nhưng vô cùng hiệu quả.

Độc tính trên người ta nhanh chóng được trừ.

ta cho A Tiêu vào lại, y đã chỉnh trang gọn gàng.

Ta ngồi ngắn trên ghế, hơi ngẩng cao cằm ra hiệu y mở chiếc rương kế .

trong toàn là vàng.

“Ý của phu nhân là gì?”

là phần thưởng cho ngươi.”

Ta ung dung đến y, chậm rãi nói rõ ý định:

“Hôm nay ngươi làm tốt lắm.”

“Ngươi yên tâm, này ngoài ngươi, ta và Như Ý sẽ không có ai biết được.”

Ta ngỡ rằng kế hoạch đã rất hoàn hảo, nhiêu vàng bạc cũng đủ dỗ dành A Tiêu.

Thế nhưng y vẫn đứng yên không nhận lấy, cười lạnh:

“Phu nhân luôn miệng nói mình vì thương nhớ tướng quân, thế nhưng hôm nọ lại lừa ta và Như Ý, lấy tướng quân ra làm cớ, một mình đến Phong mới trúng dược.”

“Trong những lời phu nhân nói, có câu là thật không?

“Phu nhân làm vậy không thấy hổ thẹn tướng quân đã mất ư?”

8

A Tiêu dường như đang rất giận.

Bình thường y vốn ít bộc lộ cảm xúc, giờ từng lời lại ngập tràn nộ khí, giống như ta đã gây tội trạng gì kinh khủng Thẩm Tiêu Hành.

Ta nghĩ mãi không thông.

Y đâu phải Thẩm Tiêu Hành, cớ gì lại kích động như thế?

Ta cũng hơi bực mình:

“Đường đường là tân nương, ta tự thấy mình đã hết lòng làm tròn bổn phận, lo liệu xong hậu sự cho Thẩm Tiêu Hành, cũng sắp xếp ổn thỏa cho Thẩm phủ.”

nữa, ta vào Phong cũng là tìm hội làm ăn, ta tiểu quan cũng không hề xảy ra gì… Vậy ta có lỗi gì Thẩm Tiêu Hành?”

A Tiêu đột ngột ngắt lời:

“Nếu chỉ kiếm hội làm ăn thì vì sao người không mang ta theo cùng?”

“May mà ta quay lại giữa chừng mới phát hiện gã tiểu quan kia đang giở trò. Lúc ta vào phòng, hắn đã định tháo đai áo của phu nhân.”

“Hiện giờ, xương cốt Thẩm tướng quân còn lạnh, nguyên nhân tử trận vẫn tỏ tường. Phu nhân không lo kẻ thù tìm đến, cũng quan tâm an nguy của chính mình ư?”

Lông mày lúc này cau trên khuôn tuấn tú .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.