Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
6
Tôi cúi đầu, nhìn quả táo đỏ giòn ngọt bàn trà mà thèm chảy nước miếng…
“Vì quá phiền phức.”
“Nó chết rồi, trong nhà chắc chắn phải tổ chức tang lễ, ba mẹ cũng sẽ đau khổ đến mức gục ngã.”
“Chị tuy có gượng chống, nhưng chuyện công ty chắc chắn không quản nổi, Bạch thị khó khăn lắm mới vực dậy được, không lại chấn động nữa.”
“Nguyện vọng nhất đời này của em là ăn đến già, đến già, chơi đến già.”
“Tốt nhất chuyện gì cũng không cần quản, cũng không cần lo.”
“Mọi người mà đều gục ngã, sẽ giơ ô che cho em, sẽ cho em tiền để em tiếp tục nằm dài?”
“Có lẽ mọi người sẽ nghĩ em ích kỷ, cứu em trai chẳng lẽ không phải vì tình thân sao?”
Tôi “rắc” một cắn quả táo:
“Không phải.”
“Vốn dĩ cũng chẳng ở chung mấy ngày, có có bao nhiêu tình thân chứ?”
“Em chỉ lo kim chủ như chị không còn tiền cho em tiêu.”
“Cho nên mọi người cũng đừng dùng ánh mắt áy náy nhìn em.”
“Em vốn mang mệnh Thiên Sát Tinh.”
“Duyên thân bạc bẽo.”
“Mọi chuyện đều xuất phát lợi ích của bản thân.”
Nhìn tôi ba hai nhịp đã gặm hết một quả táo, chị bỗng thở dài một hơi, xoa xoa tóc tôi:
“Dù thế nào đi nữa, chị cũng thay Bạch Vũ cảm ơn em.”
Chị dậy đi xử lý chuyện Bạch Vũ sắp trở về.
Tôi sờ sờ đỉnh đầu.
là, kiểu tóc bị rối hết rồi…
Bạch Vũ được khiêng về nhà.
Người không có gì đáng ngại, dưỡng vài ngày đã lại sinh long hoạt hổ.
khi biết chính tôi bói toán tìm được nó, nó trở cái đuôi nhỏ sau lưng tôi.
Ngày nào cũng đi theo sau mông tôi:
“Chị hai, chị sự biết xem bói à, chị có phải thần tiên chuyển thế không?”
“Em biết rồi, chị chính là mệnh cách thần tiên trong tiểu thuyết, chuyên xuống trần phổ độ chúng sinh không?”
“ em còn nghĩ chị là nữ phụ ác độc tâm lý biến thái, là do em hẹp hòi chỉ nhìn thấy mấy chuyện tình cảm nhỏ nhặt.”
“Bây em hiểu rồi, chị thực ra là nữ chính tu tiên bằng cách bói toán để thăng cấp không?”
Cái miệng Bạch Vũ chưa từng ngừng lại, lải nhải liên hồi như súng máy.
Tôi muốn yên tĩnh xem “Trấn Trấn” một chút cũng bị nó phiền phát bực.
“Tôi muốn ăn bánh nướng giòn ở , mau đi mua đi.”
Thằng em vừa lệnh liền tới, không nói hai lời vội vàng dậy mặc áo.
Vừa đi vừa nói:
“Chị, sao chị ăn khỏe vậy, nữ chính nhà lại tham ăn như chị.”
“Nhưng chị ngày nào cũng ăn ăn ăn, sao em lại thấy chị gầy đi nhiều vậy?”
“Cằm cũng nhọn ra rồi.”
“Không được.”
“Em là người hầu trung nhất của chị.”
“Đợi em mua bánh nướng xong, còn mang thêm vịt quay cho chị, bồi bổ cho chị.”
Nó vừa lải nhải vừa nói sẽ mua thêm trà sữa cho tôi.
Nó vừa đi khỏi, căn phòng yên tĩnh lại.
Căn phòng trống trải, chỉ còn vọng chiếc tivi.
Nhìn chiếc gương cao mặt, tôi bóp bóp bụng mình.
Hình như là gầy đi một chút…
Khoảng thời gian này có nói là quãng thời gian thoải mái nhất của tôi kể khi xuống núi.
Mỗi ngày ngoài ăn uống ra còn được tặng thêm một người hầu riêng.
Tôi đi đâu Bạch Vũ cũng theo .
Có lúc tìm được nhà hàng nổi mạng, Bạch Vũ dẫn tôi đi ăn.
Nhân viên phục vụ muốn cắt bò bít tết cho tôi, nó còn không chịu:
“ biết phục vụ chị tôi thế nào không?”
“ biết cái miệng nhỏ của chị tôi hợp với miếng bít tết cỡ nào không?”
“Tôi mới là người hầu trung nhất của chị hai.”
“ không xứng phục vụ chị tôi.”
Nhìn gương mặt nhân viên dần dần xanh mét, tôi lặng lẽ đưa cho hai nghìn tiền tip, coi như bù tổn thất tinh thần.
Bạch Vũ vừa giúp tôi cắt bít tết vừa dặn dò:
“Chị hai, sau này nếu chị lấy chồng nhất định phải mang em theo.”
“Em chính là của hồi môn của chị.”
“Thằng tóc vàng tương lai biết chị uống nước bao nhiêu độ không?”
“Biết chị thích mùi sữa tắm gì không?”
Tôi tự mình cảm nhận nước thịt bò nổ tung trong miệng, thuận miệng nói:
“Nhưng tôi thi đại học được 705 điểm, nhập học là phải đi Thanh Hoa rồi, cậu 205 điểm thì theo tôi lên Kinh thế nào?”
Bạch Vũ đang hứng khởi sững người.
Cái nĩa “cạch” một rơi xuống đĩa.
“Chị định lén đi Kinh sau lưng em?”
“Chị không dẫn em đi Kinh?”
Mặt nó đầy vẻ bị tổn thương, như bị tôi bỏ rơi.
“Thế sao , 205 điểm của cậu, Kinh có trường nào nhận cậu?”
Bạch Vũ cứng đờ toàn thân, “rầm” một bật dậy:
“Chị, em đi tìm gia sư học một kèm một ngay bây , em sẽ thi lại một năm.”
“Năm sau em nhất định phải đến Kinh hầu hạ chị, không được phép cản em.”
nó vốn hấp tấp như vậy, một khắc cũng không chờ nổi.
Nó lao ra cửa, quét chiếc đạp chia sẻ rồi phóng thẳng về nhà.
Tại sao không bắt taxi?
Bởi vì nó cố chấp đi thám hiểm vùng hoang vu, Bạch Vy đã cắt tiền tiêu vặt của nó nửa năm.
Khoảng thời gian này mua đồ ăn đồ uống cho tôi, quỹ riêng của nó sớm cạn sạch.
Đừng nói taxi, ngay cả tiền thuê đạp còn phải nhờ bạn trả hộ.
Tôi thong thả trong nhà hàng thưởng thức miếng bít tết thượng hạng mềm non.
Sau lại gọi thêm một phần nấm truffle đen và cua hoàng đế.
Vừa chuẩn bị ăn tiếp, bỗng nhiên cảm thấy tim khẽ giật.
Một dự cảm xấu lan lưng lên ngực.
Tôi bấm đốt ngón tay thử.
Quả nhiên xảy ra chuyện rồi…
7
Tôi còn chưa về đến nhà thì điện thoại của ba đã gọi tới.
Chị cả Bạch Vy mất tích.
đường tan về nhà, chị vô cớ biến mất trong bãi đỗ .
Cảnh sát đã lục soát bãi đỗ kiểu “trải thảm”, nhưng vẫn không thấy tung tích.
Tôi vội vã chạy về nhà, lúc điện thoại của bọn bắt cóc gọi tới.
Âm thanh được biến đổi qua thiết bị đổi giọng:
“Nếu muốn con đàn bà Bạch Vy bình an, hãy chuyển tài khoản này ba trăm triệu đô la Mỹ.”
“Tôi chỉ cho các người hai ngày, thiếu một phút tôi sẽ cắt một miếng thịt người Bạch Vy.”
là tài khoản ở nước ngoài khu vực Đông Nam Á, hoàn toàn không tra được nguồn.
Mẹ sốt ruột đi vòng quanh, vây bên cạnh tôi:
“Văn Văn, con mau thử xem bắt cóc nó, chị con đang ở đâu?”
Ba ôm lấy thân mẹ đang lảo đảo:
“ vậy Văn Văn, chị con thương con nhất, mau thử đi.”
Bạch Vũ hai mắt đầy sùng bái:
“Chị, có chị là phúc của em, em không sợ gì cả, chỉ cần chị ở thì chị cả chắc chắn không sao.”
Nhìn ánh mắt khát vọng của cả nhà, tôi khẽ nói:
“Kẻ bắt cóc con đã ra rồi, là Tiêu Thuần.”
Sau khi Tiêu thị phá sản, Tiêu Thuần tay trắng còn gánh khoản nợ khổng lồ.
Hắn lang thang ngoài đường kẻ ăn xin.
Nhìn Bạch thị đang phát triển rực rỡ, hắn sinh lòng oán hận, thay tên đổi dạng bảo vệ trong bãi của Bạch thị.
Hắn rình rập mấy ngày, khi phát hiện Bạch Vy đi một mình thì dùng thuốc mê chị ngất đi, nhét chở rác rồi lén chở đi.
Vì vậy cảnh sát điều tra mấy ngày vẫn không tìm được tung tích của Bạch Vy.
Tôi nhìn ánh mắt lo lắng của cả nhà, nhanh chóng bấm ngón tay toán.
Ra rồi!
“Mọi người đi về phía nam tìm tòa nhà bỏ hoang, chị ở tầng mười bốn, cùng hai chuyên gia tháo bom, có bom hẹn , lúc tháo bom thì cắt sợi dây màu đỏ.”
Ba mẹ vừa vậy liền vội vàng chạy đến cục cảnh sát.
Chỉ có Bạch Vũ nhíu mày nhìn tôi một cái:
“Chị, sao sắc mặt chị trắng bệch vậy, trán toàn mồ hôi.”
Tôi cố nén vị tanh nơi cổ họng nói:
“Chắc là đói thôi.”
Bạch Vũ vỗ đùi một cái:
“Chuyện nhỏ, em đi bảo dì nấu cho chị bát mì ngay.”
Bạch Vũ vừa đi, tôi kiệt sức, ngã phịch xuống sofa.
Nửa sau, chị tóc rối bù được ba mẹ dìu về nhà.
Ba giơ ngón cái với tôi:
“Con gái ba giỏi , quả nhiên dây đỏ là .”
mắt tôi tối sầm, cố gắng mở mí mắt:
“Tiêu Thuần đâu, chết chưa?”
Mẹ dứt khoát nói:
“Hắn hoảng loạn bỏ chạy thì trượt chân, tầng mười bốn rơi xuống chết tại chỗ.”
Lúc này Bạch Vũ cũng bưng bát mì ra:
“Chị, chị có phải bị hạ đường huyết không, sao môi trắng vậy?”
“Mau ăn mì đi…”
Lời của Bạch Vũ giống như luồng gió trống rỗng thổi vù vù bên tôi.
Tôi cố gắng rõ nó nói gì, nhưng thế nào cũng không được.
Nhìn ánh mắt hoảng loạn của ba mẹ và chị, ý thức của tôi chìm bóng tối…
Trong cơn mơ mơ hồ hồ, tôi thấy giọng sư phụ giận:
“Lúc các người chê nó mang mệnh Thiên Sát Tinh, ném nó đạo quán suốt mười tám năm.”
“Bây vừa trở về đã muốn lấy mạng nó sao.”
Ba không hiểu gì:
“Chúng tôi thương nó còn không kịp, sao lại muốn lấy mạng nó?”
Sư phụ giận đến nghiến răng:
“ thế này rồi mà sao không có chút đầu óc nào?”
“Xem bói là phải tiêu hao tinh huyết của con người, khoảng thời gian này Bạch Văn đã chắn cho các người bao nhiêu họa?”
“Lúc ta đã nói đừng xuống núi, đừng xuống núi, xuống núi sẽ giảm thọ.”
“Con bé này nhất quyết xuống núi, nói các người sẽ gặp kiếp, nó không giúp thì lương tâm bất an.”
“Ta đã nói với nó đừng cưỡng ép thay đổi mệnh cách của người khác, nếu không sẽ bị phản phệ, nó có không?”
Tôi mở mắt, giọng yếu đến mức chính mình cũng giật mình:
“Sư phụ, đừng nói nữa, con theo người về đạo quán đời nhàn vân dã hạc được chưa?”
mặt sư phụ đầy đau lòng:
“Con là đứa trẻ ta bế tay nuôi từng chút một, người khác không thương con thì ta thương.”
“Bây con đã hao tổn nhiều thọ mệnh như vậy, có qua mười chín tuổi hay không còn khó nói.”
Sư phụ giơ tay định đánh tôi, cuối cùng lại đánh mạnh lưng Bạch Vũ đang đỏ mắt.
“Vốn dĩ trận lũ núi Bạch Vũ phải chết, là nó cưỡng ép đổi mệnh cứu Bạch Vũ.”
“Bạch Vy cũng sẽ chết dưới tay Tiêu Thuần, cũng là nó cưỡng ép tiết lộ thiên cơ cứu về.”
“Nhưng ông trời công bằng, nó cho Bạch Vũ và Bạch Vy một con đường , lại chôn vùi chính số mệnh của mình.”
“Ta hối hận, ta hối hận, ta không nên đồng ý cho nó xuống núi.”
Mẹ nhìn gương mặt tái nhợt yếu ớt của tôi, cuối cùng không nhịn được bật khóc.
Bạch Vũ ở bên cạnh không tin nhìn tôi, nhào tới nắm lấy tay tôi.
Nhưng phát hiện bàn tay vốn mũm mĩm, chỉ sau một đêm đã gầy trơ xương:
“Chị hai, sao chị một ngày đã gầy đi nhiều vậy?”
“Thịt em nuôi cho chị đâu rồi?”
Sư phụ cho tôi uống một viên Hộ Tâm Đan, khinh bỉ nhìn Bạch Vũ:
“Đã nói xem bói tiêu hao tinh huyết, ngày nào cũng giúp các người giải quyết chuyện này chuyện kia, nó sao béo lên được?”
“ khi xuống núi ta nuôi nó trắng trẻo mập mạp, sao chỉ một kỳ nghỉ hè đã bộ xương thế này?”
Chị cả Bạch Vy phía sau, muốn bước tới nhưng lại không dám, trong mắt đầy nước mắt.
Ông lão nói đến thì nghẹn lại, quay lưng lau nước mắt.
Tôi kéo tay áo ông:
“Sư phụ, đừng như vậy, sau này con ăn nhiều cơm là được mà.”
Sư phụ vẫn không chịu bỏ qua:
“Đừng tưởng ta không biết các người nghĩ gì.”
“Các người có phải nghĩ nó chỉ biết nằm dài, ngày nào cũng ăn uống, vô tâm vô phế, lại còn lười biếng không chịu động đậy?”
“Nó sự không muốn động sao?”
“Nó dùng cách để giữ lại nguyên khí của mình, để chắn họa cho các người.”
“Được rồi, bây họa đã hết, duyên thân giữa các người cũng đến chấm dứt, ta phải đưa đồ đệ của ta về đạo quán.”
Ông lão đặt tôi một cái giỏ , cõng lên lưng, giống như lúc nhỏ đưa tôi lên núi hái thuốc.
Ba lau nước mắt nói:
“Đạo trưởng, hãy để nó ở lại, ở có điều trị tốt nhất…”
“Câm miệng, nếu muốn nó thêm vài ngày thì đừng cản ta.”
Lời nói lạnh lùng như búa nện khiến gương mặt ba cứng đờ.
Bốn người họ không dám cản sư phụ nữa.
Tự động nhường ra một con đường.
Chỉ biết nhìn ông lão lưng còng cõng tôi ra khỏi biệt thự…