Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thiếu niên nọ vô cảm, tiếp tục rảo bước.
Ta hỏi Đại Ngưu, vì sao tai mất, bảo mũi tên bay tới, đẩy ra, vậy là đứt tai.
ta mới “ ” trong lời chính là thiếu niên ấy.
Mẫu thân xưa nay tính toán như thần, lần lầm.
Vị thiếu niên kia không phải kẻ ăn chơi vô dụng, nhiều chính chàng cầm quân ngoài biên ải.
Từ đó , chàng không còn cười như thiếu thời, mỗi lần thắng trận trở cũng giữ bộ mặt lạnh tanh.
Đại Lương chìm trong chiến hỏa suốt nhiều .
ta theo phụ thân Quân Cơ Doanh chế cung nỏ, tiếp xúc số triều thần, mới chàng tên .
Mãi ta mười bảy, rốt cục chiến trận mới yên.
lần chàng không đứng dậy trở , ngồi trên xe lăn.
Ta lặng lẽ nhìn chàng từ xa, chàng giữ gương mặt vô cùng lãnh đạm.
ấy, ta đang dự tính lôi gã phu mặt dày bám theo ta, đẩy xuống hố phân.
Đúng bắt gặp chàng, ta liền sững .
Ánh mắt ta đã dõi theo chàng , chàng không hề hay .
tới khi thánh chỉ tứ truyền nhà, ta còn nghĩ hoàng đế không chịu nổi việc ta bị từ ba lần, nào ngờ là ban ta và chàng.
Ta còn chưa kịp mừng lâu, mọi đã đồn rằng ta không xứng với chàng, sự chỉ để sỉ nhục chàng.
Ta chẳng thấy vậy chút nào.
Chàng tựa bụi cỏ dẻo dai, ta như bông hoa dại đùa vui.
Ta và chàng vốn sinh ra để thuộc nhau.
tiệc cưới, ta chỉ dùng hai mũi tên bắn hoa để chặn miệng kẻ dèm pha, sang , cả đám bàn tán rằng ta thẳng thắn gan dạ.
Thật ra đâu phải ta không sợ, ta sợ bóng tối kia .
khi thành thân với , chàng luôn tỏ ra lạnh lùng, lắm lời như ta cũng thành câm nín, không ngờ kia chàng đợi ta.
đó, ta vui như mở cờ, bèn làm bộ diễn trò giả vờ hoảng sợ, nhân cơ hội nhào lòng chàng.
Rồi chàng bắt đầu đón ta, khiến phủ Tướng quân vốn treo đèn lồng đìu hiu, bỗng sáng hẳn lên.
chưa lâu, hoàng đế liền triệu ta cung, cứ lải nhải như mấy mụ già góc phố, hết câu câu khác, câu nào cũng dính .
May chịu nói, ta mới đã trải qua những gì.
Chiều ấy, tâm trạng nặng trĩu, ta trở , suốt ba làm mấy chục bài vị, mừng mừng tủi tủi định báo chàng hay.
Không ngờ trông thấy bộ dạng chàng chật vật, thoi thóp, tuyệt vọng thế.
Ta dốc hết sức đâm sầm cửa, xông , ngăn chàng tự vẫn.
Ta hiểu tại sao chàng khổ sở, tốt như chàng, sao thể kết thúc bi thảm như vậy.
Ta thể lần qua lần khác kéo chàng , khi chàng chịu ở bên ta.
Như chính chàng lần bảy lượt lo đường lui ta.
Chàng luôn nghĩ ta sẽ rời xa, nên sớm thu xếp tương lai ta, phòng chàng mất đi, ta thể làm điều mình yêu thích.
chàng – ngọn cỏ ít nói quên rằng, xưa nay chúng ta đều bước chung lối, vai tựa vai, đỡ nâng lẫn nhau, lìa cách thế nào được.
Bởi trong những tháng chàng chẳng hay , ta và chàng đã lần xa rồi gặp .
-Hoàn-