Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1LeBENinoN

Combo 1 Hũ Tẩy Da Chết Cơ Thể Cà Phê Đắk Lắk Cocoon 200ml + Túi Refill Tẩy Da Chết Cà Phê 200ml

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

Lòng tôi nhói đau.

Giá con không già đi.

Có lẽ vì tôi lớn.

Sau bữa đó, cậu dường bớt gắt gỏng hơn.

Cậu thỉnh thoảng đến đón tôi cổng trường, dắt tôi đi ngon.

Có lúc mang đồ vặt tới.

Dù lời cậu nói vẫn thô ráp nhưng tôi quen .

nhận giấy báo trúng tuyển đại học, tôi dùng tiền làm thêm mời cậu đi .

Cậu uống say, đôi mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nói: “Mẹ vô lương tâm lắm, tao vì ta có thể làm bất cứ điều gì, kể cả chết.

Vậy chỉ vì tao không có tiền ta tổn thương tao hết lần này đến lần khác.”

ta chưa từng nghĩ tao đau lòng ? Tao con , buồn chứ.”

“Sau khi ta ly hôn với ba , tao hèn hạ cầu ta.”

“Tao không có tiền nhưng tao có thể kiếm, nhưng ta nói gì?”

ta nói: ‘Tôi vốn chẳng thích anh, đừng bám tôi nữa.’”

“Tao hận ta, hận ta, hận ta…”

Cậu khóc mưa.

Tôi cầm chai rượu trong cậu, nghẹn ngào nói: “Cậu ơi… mẹ con không xứng với cậu, bà ấy không xứng.”

Cậu quá , mẹ tôi không có phúc phận ấy.

17

Tôi học ngành y đa khoa.

Nghỉ hè về , tôi lên mộ ngoại, nói rất nhiều chuyện với bà.

Những điều tôi thấy ngoài thế giới kia.

Những phong cảnh quê tôi không bao giờ có.

nghiệp đại học, tôi vào làm tại một bệnh viện.

Tôi đón cậu về sống cùng.

Cậu sức khỏe không , mắc nhiều bệnh mãn tính.

Có cậu bên cạnh, tôi mới yên tâm.

Cậu không chịu ngồi yên tự đi việc làm bảo vệ.

Cậu nói buồn lắm, đi làm trò chuyện, thời gian trôi nhanh hơn.

Việc nhẹ, cậu lại thích tôi không phản đối.

Năm thứ ba đi làm, tôi mua thành phố.

Cậu đưa tôi hai mươi ngàn.

Tôi không nhận, cậu nổi giận, bỏ đi, không chịu cơm.

Tôi đành cầm lặng lẽ gửi vào sổ tiết kiệm.

Sau này tôi kết hôn, chồng tôi đồng nghiệp, một đứa trẻ lớn lên trong gia đình đơn thân, anh rất kính trọng cậu.

đó tan làm, mẹ bất ngờ chặn tôi trên đường.

Bà ta già đi rất nhiều, quần áo tả tơi.

Tôi định giả vờ không quen nhưng bà ta túm tôi.

“Tiểu Anh, mẹ đến tìm con … bây giờ mẹ chỉ con thôi, con sẽ không bỏ mẹ , đúng không?”

Tôi gỡ bà ta ra khỏi cánh mình, bình thản nói: “ lỗi, tôi có hai già , không chỗ để bà nữa.”

“Không , không … mẹ ghế sofa được… không, ngoài công được…”

Cảnh tượng này quen thuộc.

Năm xưa, khi mẹ nói Ngụy không có phòng tôi , tôi níu áo mẹ, cầu : “Con có thể sofa… không, con có thể công.”

Mẹ hất tôi ra, bực dọc: “ công toàn hoa của Ngụy, mẹ nói , không có chỗ con , con không hiểu chuyện vậy.”

18

Sau này, mẹ bị con Ngụy đuổi ra khỏi .

Họ đi làm, lập gia đình đón Ngụy đi.

Căn thành phố bán .

Mẹ không nơi nào để đi, bà ta tìm kiếm khắp nơi, cuối cùng lần ra tôi.

Ánh mắt mẹ nhìn tôi y hệt năm xưa tôi nhìn bà ta.

lỗi, công đầy hoa, không có chỗ .”

Ánh mắt mẹ lập tức trở lạnh lẽo.

“Tao mẹ , không có tao thì làm gì có ngày nay.

thế lúc trước tao vứt chó .”

Nhìn vẻ mặt tức tối của bà ta, tôi cười khổ.

nay của tôi do ngoại và cậu dìu dắt .

Muốn nói ai vô ơn thì bà không bằng tôi đâu.”

con khốn, dám nói vậy với tao, tao đánh chết !”

Tôi túm bà ta, lạnh lùng nói: “Đừng làm ầm lên.

nay tâm trạng tôi , mau đi đi.

Nếu bà dai dẳng nữa thì tôi sẽ chọn bà một viện dưỡng lão nhất và để cả thế giới ai mới gột rửa thanh danh cậu tôi.”

Cuối cùng mẹ sợ thật.

Không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa.

Tôi bảo cậu nghỉ việc, về trông cháu giúp tôi.

Mỗi ngày tan làm, cậu đều bế con đứng chờ tôi trước cổng khu chung cư.

Giống hệt năm nào, ngoại từng đợi tôi tan học trở về.

Hết

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn