Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/1qaRp3j2WQ

Gối ngủ Mochi băng lạnh EMA 50x70cm, ruột gối nằm lông vũ Microfiber vỏ băng lạnh siêu mát

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

04

Trong cơn mê man, ta dường như ngửi thấy mùi thịt.

Thịt cóc?

thịt chim?

Không đúng.

Ta bật phắt ngẩng đầu.

Là mỹ tuyệt hảo nơi nhân gian…

Thịt !

Một chậu thịt thơm đến khiến khóc đang sống sờ sờ đặt mặt ta.

Ta cảm động đến sắp rơi nước mắt.

Cuộc sống xa hoa trụy lạc này cuối cùng đến lượt ta hưởng rồi.

Liên tiếp .

Mỗi một chậu thịt .

Ta ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn.

Sống còn sung sướng hơn cả thần tiên.

Đến thứ tư, quản gia chạy tới nói Vương gia triệu kiến ta.

khi , ta còn đặc biệt bò thùng sáp, đánh bóng bản thân đến sáng loáng.

Bò mất nửa canh giờ.

thư phòng, ta nhìn thấy Vương gia ngồi sau án thư.

Ngài thật đẹp quá .

.

Ta e thẹn bò về phía ngài.

Ngài nghe thấy động tĩnh, nhìn ta thật lâu.

“Sao bò mà trông yểu điệu thướt tha thế?”

Còn phải nói.

Sáp bôi nhiều quá, bò một bước trượt bước mà.

05

Ta lại mất thêm thời gian một nén nhang mới bò đến dưới án thư ngài, rồi quấn lên đùi, chậm rãi bò lên eo.

Chao ôi.

Đôi chân dài thon mạnh này.

Vòng eo săn chắc hữu lực này.

Tấm lưng rộng cường tráng này.

Bản tính loài vốn là như thế.

Ăn no mặc ấm rồi lại nghĩ đến chuyện kia.

Ta chui cổ áo ngài, bị túm lấy đuôi.

“Ra đây.”

Không ra không ra.

Ta xem thử cơ ngực có không cơ.

“Ra! Đây!”

Giọng điệu ngài có chút nghiến răng nghiến lợi.

Ta không tình nguyện bò ra.

Lỡ chọc ngài tức giận rồi không còn thịt ăn nữa thì sao.

Ta cuộn mình trên vai ngài.

“Xì xì.”

Ta thè lưỡi .

Bàn tay ngài đặt lên đầu ta, theo thói quen nhẹ nhàng vuốt ve.

mới vuốt một cái, ngài cạn lời nhìn bàn tay mình.

Nguy rồi.

Sáp còn chưa khô hẳn, ngài chà mất một lớp rồi.

Ta lập tức toát mồ hôi lạnh.

May thay, quản gia bước bẩm báo:

“Vương gia, ngài có dùng bữa không ạ?”

Vương gia tiếp tục vuốt ta.

“Mang cả điểm tâm nó lên đây.”

Điểm tâm?

Ta còn có điểm tâm riêng nữa sao?

Thật mong chờ quá.

Là chim bồ câu non da giòn à?

thịt cóc hầm thanh đạm?

Hoặc cá diếc kho đỏ?

Ta kích động đến liên tục vẫy đuôi.

06

Chẳng bao lâu sau, từng món ăn sắc hương đủ đầy bày lên bàn.

Nào là thịt kho, cá hấp, hầm nấm, vịt chiên giòn…

nhìn thôi nước ta chảy dài dặm.

thứ đặt mặt ta lại có…

Một đĩa khổ qua.

Không phải chứ.

Ta ngẩng đầu nhìn Vương gia.

Lại cúi xuống nhìn đĩa khổ qua.

Như vậy có đúng không?

Vương gia cười đầy thâm ý.

“Đến cả món khổ qua không nhận ra sao?”

Ta: @#¥%*&!

Con bạch kia rốt cuộc có phải đứng đắn không vậy?

Nhà ai có thịt không ăn lại ăn khổ qua chứ?

Là sống sung sướng quá rồi nên quyết phải tìm chút đắng để nếm sao?

Vương gia ăn toàn sơn hào hải , còn cố đâm thêm một nhát tim ta.

“Chẳng phải ăn khổ qua sao? Bảo là thanh nhiệt hạ hỏa.”

“Sao vậy? Không nữa à?”

.

Ta .

Ta cứng đầu liếm thử một .

Trời đánh thánh vật.

Còn đắng hơn cả mật ta.

Vương gia đang nhìn ta chăm chú.

Nếu không ăn, chẳng phải ngài sẽ phát hiện có điều bất thường sao?

Không sao không sao.

mai ăn bù năm con .

Ta khó nhọc nuốt xuống một khổ qua.

Ọe.

07

Suốt cả đêm.

Đến cả lưỡi ta ngập trong đắng.

Mỗi lần ta cực khổ ăn xong một khổ qua, Vương gia lại gắp thêm một khác cho ta.

“Trời nóng, hỏa khí nặng lắm.”

“Ăn nhiều một chút cho hạ hỏa.”

Ăn hết quả khổ qua, ta đắng đến mắt đầy sao trời.

Ăn xong rồi, Vương gia vẫn chưa chịu buông tha.

khi ngủ mỗi đêm, định phải sữa dê.”

“Mấy bỏ nhà không , chắc hẳn rất thèm rồi.”

mặt ta là một bát sữa dê còn bốc khói nghi ngút.

Ta trầm mặc.

Thịt dê ta .

Sữa dê là thứ gì vậy?

Với lại, loài chúng ta đẻ trứng.

từng thấy con vật đẻ trứng nào sữa chưa?

Có thể có chút thường thức không!

Vương gia múc cho ta một đĩa nhỏ.

Ta đành bò tới liếm thử.

tạm .

cần bỏ qua mùi gây gây kia thì chẳng khác gì nước lã.

Ta còn tưởng một đĩa là đủ.

Ai ngờ phải hết cả bát .

là để ta chết chìm trong đó luôn .

Khó khăn lắm mới xong.

Bụng ta căng đến không cuộn lại nổi, có thể nằm duỗi thẳng trên bàn.

Vương gia tâm trạng rất tốt, quyết không chịu buông tha ta.

Ngài bắt ta cùng nghe nhạc.

Lại còn ta nói cảm nhận sau khi nghe.

Một đám mỹ nhân ngồi đó.

Đàn tranh, nhị hồ, tỳ bà cùng tấu lên.

thì rất .

là hơi ồn.

Đột nhiên.

Bụng ta ùng ục một tiếng.

Một luồng khí lao thẳng tới lối ra.

Ta cố nhịn.

hoàn toàn không nhịn nổi.

Bụp…

Tiếng động cực vang vọng khắp căn phòng, khiến tất cả mọi người giật mình.

Tiếng nhạc đột ngột dừng lại.

Mọi người nhìn nhau.

Có người ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

“Sấm đánh à?”

Vương gia đang nhắm mắt dưỡng thần mở mắt ra, liếc ta một cái.

Sau đó giơ tay lên.

“Tiếp tục.”

Các mỹ nhân tiếp tục đàn hát.

lượng khí trong bụng ta càng nhiều.

Thật sự không nhịn nổi nữa.

Đúng lúc khúc nhạc lên đến cao trào.

Một âm thanh cực kỳ lạc quẻ vang lên.

Bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp bụp…

Tất cả mọi người đều quay sang nhìn ta.

Ta xấu hổ chết.

ta đây…

Mất sạch hình tượng rồi.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.