Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tiếng giày gót nện cộp cộp. Phương Tuyết Vi xách túi bước ra, nhìn thấy tôi đứng ngay cửa thì hơi khựng lại, Sau đó hất vai định đi thẳng.
Tôi cố nén giận: “Không xin lỗi sao? Lịch sự hoặc liêm sỉ, cô nên có ít một .”
Phương Tuyết Vi quay ngoắt lại, gương mặt tinh xảo tràn đầy khinh miệt: “Liêm sỉ? Tôi không biết là mới thật sự không có liêm sỉ.” “Cô dựa vào gì mà giành được vụ Hoàn Vũ? Không nhờ quan hệ sao?” “Cô—”
Một tiếng hừ vang lên sau lưng. Phương Tuyết Vi lập quay lại, ánh mắt sáng rỡ: “Anh Thanh Hoài!”
“ luật mà thiếu chuyên nghiệp à? Còn dám gọi tên khách hàng giữa hành lang?”
Diệp Thanh Hoài dẫn một nhóm người bước cuối hành lang tới, sắc mặt lùng như sương giá. Mặt Phương Tuyết Vi tái mét ngay lập .
“Người phụ trách pháp lý Hoàn Vũ là tôi tự chọn.” Ánh mắt anh buốt như băng, quét qua cả nhóm người tán lúc nãy khiến nấy co rúm. “Hoàn Vũ chỉ cần người giỏi . Tỷ lệ thắng kiện và tỷ lệ kết thúc hồ sơ của luật Tề luôn đứng đầu Hằng Đức. Tôi không có lý do gì để chọn người khác.”
“Còn chuyện mấy người nói cô ấy dựa vào quan hệ—” Ngay khoảnh khắc đó, cổ tay tôi bị nắm , cả người bất ngờ bị kéo vào lòng anh.
Diệp Thanh Hoài ôm chặt tôi, ánh mắt ngạo quét cả phòng: “Cô ấy là có quan hệ.” “Tôi chính là mối quan hệ đó. có ý kiến?”
14
có ý kiến? Anh ta trưng ra gương mặt kiểu Lương Gia Huy, mà dám lên tiếng. Tất cả nhân viên Hoàn Vũ im bặt như tờ, đến tôi cũng bị khí thế của anh ấy dọa sững.
Lúc Phương Tuyết Vi lại mở miệng, tôi thật lòng nể phục chị ta. Ừm, chắc là nhờ can đảm của Lương Tịnh Như ban tặng.
“Cô đừng có đắc ý, cô với thân phận của mình mà có thể gả vào nhà họ Diệp sao?” Ánh mắt đầy ghen của cô ta dừng lại nơi tay chúng tôi đang nắm chặt.
Không được, tôi muốn rút lại lời khen rồi. Có giỏi thì quay qua mà hét với anh trai thân thiết của cô ấy đi, Chĩa vào tôi — người dễ ăn hiếp — thì hay ho gì?
Nhưng còn kịp ra phản đòn thế nào, Thì nghe thấy nói lùng dứt khoát của Diệp Thanh Hoài cắt ngang: “Chúng tôi kết hôn được 4 năm rồi.”
Lúc đó tôi chỉ muốn nhổ đầu mình ra. Phương Tuyết Vi kinh ngạc đến líu cả lưỡi: “Anh… anh Thanh Hoài, anh đùa không?” Diệp Thanh Hoài thậm chí còn lười nhìn cô ta: “Muốn xem giấy kết hôn không?”
Cuối cùng, cô ta cũng im lặng. Cả đám người xung quanh như bị sét đánh trúng. Tên thủ phạm gây náo loạn thì lại nhàn nhã buông tôi ra, chỉnh lại áo sơ mi.
Tôi xấp tài liệu che mặt, tính tranh thủ chuồn khi mọi người còn kịp phản ứng. Không ngờ lại bị kéo lại lần : “Tề Duyệt, chiều nhớ về nhà nhận sofa giường.”
Sofa… giường. định chọn lúc này mà nhắc sao? Tôi nghiến răng quay đầu lại, cố dùng hết sức bình sinh để nặn ra một nụ cười méo mó: “Được.”
15
Tôi lẽ ra biết — chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở một sofa giường. Tôi đứng nhìn đống máy rửa chén, máy sấy, điều hòa và cả bồn cầu cứ thế được chuyển vào như nước chảy. Tận mắt chứng kiến cảm giác chủ quyền từng chút bị xâm phạm.
Tên kẻ xâm lăng mặt dày kia lúc này đang đứng trước sofa trị giá bằng nửa năm lương của tôi, chê lên chê xuống: “Màu này đậm trong ảnh một chút, hay là đổi sang màu nâu nhạt nhé?”
Tôi kiên chối: “Không cần, thế này là được rồi.” Diệp Thanh Hoài tiếc nuối lắc đầu, vẫn cố thuyết phục: “Anh vẫn thấy màu nâu nhạt hợp , hợp với giấy dán tường .”
Trời ơi, Anh thấy đẹp thì có ích gì! Tôi nghiến răng nhắc lại lần : “Tổng giám đốc Diệp, đây là nhà tôi.”
“Hửm?” Diệp Thanh Hoài nhướng mày nhìn tôi, có vẻ hơi bối rối. Tôi nhắm mắt lại, định một lần nói rõ ràng:
“Tổng giám đốc Diệp, với tư cách là học cũ, tôi thật sự biết ơn anh vì giúp đỡ tôi suốt thời gian qua. Hôm đó anh nói chuyện kết hôn trước mọi người cũng chỉ vì bảo vệ tôi, Nhưng tôi , để ly hôn suôn sẻ vào năm sau, chúng ta nên giữ khoảng cách định, tránh để người khác hiểu nhầm thêm .”
Căn phòng nhỏ có phần chật chội, không khí như bị đóng băng. Tôi cảm thấy khó thở. Một lúc sau, Diệp Thanh Hoài khẽ cười : “ học cũ? Hóa ra trong mắt em, anh chỉ là học cũ?”
“Em vì sao anh lại đồng ý kết hôn lúc đó, không chịu ly hôn là vì gì? Vì gì mà gọi là ảnh hưởng giá cổ phiếu sao?”
Tôi không nói nên lời. Anh ấy bất ngờ tiến lại gần, thân thể nóng rực ép sát tôi vào tường. Mùi hương quen thuộc lập bao trùm tôi. Tôi hoảng hốt cúi đầu.
“Tề Duyệt, nhìn anh.” Anh kiên nâng cằm tôi lên: “Nhìn vào mắt anh và nói xem, suốt thời gian qua, Anh trong mắt em… thật sự chỉ là học thôi sao?”
Chiếc cằm anh siết chặt, đôi mắt đen sâu phản chiếu ánh chiều tà, Như có ngọn lửa đang âm ỉ cháy bên trong. Chúng tôi đứng gần đến mức hơi thở hòa quyện.
Nhưng anh đứng trong ánh sáng, rực rỡ và chói lóa, Còn tôi bị bóng của anh che phủ, mờ nhạt và nhỏ bé.
“, chỉ là học.” Tôi nghẹn ngào đẩy ra từng chữ.
Ánh sáng trong mắt Diệp Thanh Hoài lập tắt ngấm. Anh như con thú bị thương, buông tay khỏi tôi, bước lùi lại loạng choạng. “Được, Tề Duyệt… tốt lắm.”
16
Diệp Thanh Hoài bỏ đi rất dứt khoát.
Căn phòng nãy còn đầy ắp đồ đạc bỗng trở nên trống rỗng.
Tôi vùi mình vào chiếc sofa, bỗng thấy mệt mỏi đến cùng cực.
Tề Duyệt, mày là kẻ hèn nhát.
Tôi tự nói với bản thân.
Mày thật sự không cảm nhận được tình cảm của anh ấy sao?
Sao có thể không chứ,Sự bảo vệ kiên ấy, sự thiên vị trắng trợn ấy.
Mày thản nhiên hưởng thụ tất cả, rồi tự lừa mình đó chỉ là tình bình thường.
Tề Duyệt, mày không chỉ yếu đuối mà còn ích kỷ.
Không đủ can đảm đứng về phía anh ấy, nhưng lại không buông nổi chút ấm áp hiếm hoi này.
Tôi mở mắt nhìn lớp giấy dán tường màu kem, sàn gỗ xương cá, và góc ban công còn trống.
Đó là chỗ để dành ổ của con chó.
Căn nhà này… suýt chút giống như một mái ấm.
17
Sau hôm đó, công việc của tôi vẫn như thường, chỉ là thái độ của mọi người trở nên kính nể .
Tôi từng có một giây đến chuyện rút khỏi dự án này, nhưng chỉ một giây thôi.
Bởi vì với tôi, cơ hội này quá quý giá.
Xã hội này thật nực cười,
Chỉ cần mang danh “bà Diệp”, dù có là một con chó, cũng có thể ngồi vào vị trí này.
Nhưng bây không lúc để nói đến sĩ diện.
Tôi tự nhủ, khi cơ hội đến, đừng lý do làm gì,
Trước tiên hãy nắm chặt nó .
Vấn đề duy là, tôi vẫn thường xuyên chạm mặt Diệp Thanh Hoài.
Ở hành lang, trong nhà ăn, trong văn phòng vắng người.
Dù tôi cố né tránh, vẫn không thể tránh được những lần ánh mắt giao nhau.
Mỗi lần như , anh đều là người đầu tiên bình thản dời mắt đi.
Dường như đây chính là trạng thái hoàn hảo mà tôi mong muốn.
Nhưng vì sao, tim tôi lại có cảm giác trống rỗng?
Cũng may tôi nhanh chóng tìm được cách chữa trị:
Lao đầu vào công việc điên cuồng.
Sau mấy ngày ăn ngủ thất thường, cuối cùng tôi cũng hoàn thành bản rà soát hợp đồng lớn vào chiều muộn.
Tôi thở phào một hơi thật dài.
đứng dậy thì trước mắt tối sầm lại, tôi ngã gục xuống.
Không biết bao lâu trôi qua,
Bên tai lờ mờ vang lên một nói quen thuộc, trầm thấp và khẽ khàng.
Tôi sức cựa quậy.
Bên dưới là cảm giác mềm mại của sofa, tôi cố mở mắt ra.
Đây là văn phòng tổng giám đốc.
Trước cửa sổ sát đất khổng lồ, Diệp Thanh Hoài quay người bỏ điện thoại xuống, bước nhanh tới:
“Đỡ ?”
Chân mày anh nhíu chặt, đôi mắt đen sâu không thấy đáy.
Tôi vẫn hơi choáng, khẽ gật đầu.
Đường nét cứng rắn của anh cuối cùng cũng dịu lại, khoanh tay đứng một bên:
“Bác sĩ nói em bị hạ đường huyết, Hoàn Vũ không em ăn cơm à?”
Tôi không trả lời.
Trên trà trước mặt, bát cháo trắng thơm lừng hấp dẫn.
Cơn đói bắt đầu hiện hữu rõ rệt.
Tôi ngập ngừng nhìn Diệp Thanh Hoài, anh quay mặt đi không biểu cảm.
Tôi cắn môi, lảo đảo vươn người với bát cháo.
“Chết tiệt.”
Một tiếng chửi khẽ bật ra.
Chẳng mấy chốc, một cánh tay dài kéo tôi lại.
Diệp Thanh Hoài vòng tay ôm tôi vào lòng, từng thìa cháo mềm ấm được đưa tới môi.
Nhưng tôi lại chẳng cảm nhận được mùi vị gì cả.
Qua lớp áo sơ mi mỏng manh, tôi cảm nhận rõ rệt lồng ngực ấm áp của anh,
Và nhịp tim mạnh mẽ ấy.
Tim tôi cũng bắt đầu đập nhanh .
“Ăn xong thì về nghỉ ngơi đi.”
anh vang lên trầm thấp lồng ngực, tôi quay đầu lại, đối diện với yết hầu đang chuyển động của anh.
Nếu bây … mà hôn lên đó…
Anh cúi mắt nhìn tôi, lùng, cắt ngang dòng suy hỗn độn của tôi:
“Ăn bữa đi, Hoàn Vũ không cần người ốm yếu.”
18
Hôm sau, tôi quay lại văn phòng luật để báo cáo công việc.
Ngay khoảnh khắc bước vào văn phòng, tôi biết mấy chuyện lùm xùm trước đó còn quay về trước cả tôi.
Sếp thân thiện đưa tôi một tách trà: “Cuối năm sẽ trống một vị trí luật cấp, cố lên nhé.”
Lời rõ rành rành khiến tim tôi đập thình thịch, suýt chút va một người.
“Đi đứng cẩn thận đấy, dù có bám được cành cũng đừng để ngã đau.”
Phương Tuyết Vi mỉm cười, nhưng lời nói thì đầy ác ý.
Mấy ánh mắt tò mò lén lút nhìn về phía tôi.
“Tôi không hiểu ý cô là gì?”
Cô ta vuốt tóc, thản nhiên nói: “Không có gì đâu, chỉ là lòng tốt nhắc nhở thôi mà.”
Tôi đang định hỏi tiếp thì bên cạnh chợt vang lên tiếng xôn xao: “ gì thế kia?”
Tôi nhìn theo ánh mắt của mọi người, cả người như bị sét đánh.
Trên màn hình máy tính, tiêu đề to đùng như muốn đập vào mắt tôi: [Tin chấn động! Vợ giấu kín của Tổng tài Hoàn Vũ từng là gái rót rượu!]
Kèm theo là một bức ảnh mờ, ánh đèn mờ ảo, một người đàn ông say và một cô gái gầy gò.
Khuôn mặt cô gái bị tóc che nên không rõ nét,
Nhưng mỗi sáng tôi đều thấy gương mặt đó trong gương.
“Tề Duyệt, có nhầm gì không ?” Một đồng nghiệp rụt rè hỏi.
Tôi ngẩng đầu khỏi màn hình, ánh mắt chạm thẳng vào nụ cười nhếch mép của Phương Tuyết Vi.
“Là cô làm không?”
Cô ta nhướng mày: “Cô nói gì ? Rót rượu nhiều quá nên hỏng não rồi à?”
Ngay sau đó, sếp tôi cau mày bước vào: “Tề Duyệt, có phóng viên gọi tới muốn phỏng vấn, chuyện này là sao đây?”
Tôi siết chặt nắm tay, cố giữ bình tĩnh: “Đây là vấn đề cá nhân của tôi, tôi sẽ giải sớm có thể.”
“Vấn đề cá nhân á?” Phương Tuyết Vi cười mỉa, “Lần này không chỉ Hằng Đức mà cả Hoàn Vũ cũng bị bẽ mặt rồi.”
“Luật Phương, làm ơn cẩn thận lời nói!”
nói trầm thấp vang lên đầy cảnh cáo.
Diệp Thanh Hoài xuất hiện trước cửa, mang theo khí .
Dưới ánh mắt sửng sốt của mọi người, anh sải bước tiến vào, lập nắm chặt tay tôi.
“Chủ tịch Diệp—”
Cằm anh siết lại, ánh mắt sắc như dao: “Làm ơn thông báo với toàn bộ các bên truyền thông rằng tin này là bịa đặt. Tập đoàn Hoàn Vũ cũng sẽ đồng thời ra thông cáo chính thức.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, trong lòng dâng lên trăm mối tạp niệm, định nói gì đó.
tay anh siết tay tôi mạnh một chút.
Tôi rùng mình toàn thân.
Ngũ quan anh sắc nét như tượng, ánh mắt kiên định không gì lay chuyển.
“Tôi và vợ tôi sẽ chính thức khởi kiện, đồng thời truy cứu trách nhiệm pháp lý với những người tung tin đồn sai sự thật.”
19
Trong văn phòng trống trải,
Diệp Thanh Hoài quay lưng về phía tôi, đứng trước cửa sổ kính lớn.
“Anh không nên nói như .”
Tôi nghe thấy mình khô khốc và khàn đặc: “Tấm ảnh đó là thật, sau khi tốt nghiệp em là từng làm ở quán bar.”
Bóng lưng lớn ấy không có phản ứng gì.
Tôi cố nói tiếp: “Chuyện đến nước này rồi, ngày mai chúng ta ly hôn. Sau đó anh đăng thông báo mới nói rằng anh không hề biết chuyện này, như có thể giảm thiểu thiệt hại…”
Diệp Thanh Hoài đột ngột quay lại, cơn giận mãnh liệt gần như nhấn chìm tôi: “Tề Duyệt, em có thể đừng lúc nào cũng tự được không?!”
Tôi cắn môi, móng tay đâm sâu vào lòng tay.
Anh bước nhanh về phía tôi, đôi tay ấm áp đặt lên vai tôi.
anh khẽ khàng, kìm nén mà đau lòng: “Anh biết em rất mạnh mẽ.”
“Nhưng em có thể, thỉnh thoảng, thử dựa vào anh một lần được không?”
“Anh cố rất lâu, chỉ để một ngày nào đó có thể em một chỗ để dựa vào.”
Toàn thân tôi chấn động.
Một người tự mình bước đi chật vật suốt ngần ấy năm,
“Sự dựa dẫm” là một điều xa xỉ mà nửa đời đầu tôi từng có.
Cảm giác như có một sức mạnh nào đó đang gõ nhịp vào trái tim tôi,
dịu dàng lại kiên định.
Ngẩng đầu lên lần , nước mắt làm mờ cả đôi mắt tôi.
Trên khuôn mặt Diệp Thanh Hoài hiện lên một nụ cười mừng rỡ từng thấy.
Anh thở phào nhẹ nhõm, ôm tôi thật chặt, thật sâu vào lòng mình.
20
Tôi nhanh chóng trấn tĩnh lại, lại sự chuyên nghiệp của một luật .
Thu thập bằng chứng, viết đơn kiện, khởi tố tội phỉ báng.
Đồng thời, tôi không còn chối sự giúp đỡ của Diệp Thanh Hoài, cùng anh truy tìm các manh mối khác.
Hôm ấy, tôi bên ngoài trở về thì nhận được cuộc gọi của sếp.
Tôi tưởng sếp gọi đến là vì chuyện không hay, ngờ ông ấy lại đưa tôi vài liên hệ có thể biết chuyện.
Tôi hơi chần chừ, hỏi ông ấy vì sao lại giúp tôi.
Ông ấy bật cười ở đầu dây bên kia: “Dĩ nhiên là vì tôi tin vào bà Diệp rồi.”
Khoảnh khắc đó tôi có chút hụt hẫng, nhưng rồi cũng nhanh chóng chấp nhận.
Con người sống ở đời, chuyện thế tình vốn là bình thường.
“Nhưng,” ngờ ông ấy lại nói tiếp, “Tôi càng tin vào luật Tề Duyệt, người không bao chịu thua – cô định sẽ thắng.”
Tôi ngẩn người.
“Giải xong vụ này, vị trí luật cấp vẫn là của cô.”
Ông ấy dừng lại một chút, nói thêm: “Không liên quan gì đến việc cô có là vợ Diệp tổng hay không.”
Cuộc gọi của sếp như một liều thuốc trợ tim.
Tôi bao cảm thấy bản thân mạnh mẽ đến .
Ký ức xưa cũ hiện về theo những ngày bôn ba không ngừng.
Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi từng làm việc một văn phòng luật nhỏ.
Nhưng vẫn không đủ để trả hết khoản nợ viện phí khổng lồ.
Bất đắc dĩ, tôi bắt đầu làm phục vụ tại quán bar.