Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Tôi từ nhỏ đã chậm chạp hơn .
Suốt những năm tháng lớn lên, việc tôi làm nhiều nhất chính là lẽo đẽo theo sau Lục Chu.
Sau , anh đem thích hoa khôi của trường, hoa khôi lại chỉ đến đại ca trường.
thế, Lục Chu liền tôi đi theo đuổi Tạ Diễm.
“Lần làm tập nhóm trước, cậu ta nhất quyết chỉ chịu chung nhóm với cậu. Chắc gu của cậu ta cũng lạ lắm, thích mấy ngốc.”
“Chỉ cần cậu đồng , tôi sẽ trả hết khoản nợ của nhà cậu.”
Những tôi chẳng hiểu bao nhiêu, hai chữ “trả nợ” nghe rất rõ.
Đôi tôi lập sáng rực, vội vàng đầu.
Sau , Lục Chu kéo tôi sang một góc, gân xanh trên trán nổi lên .
“Tôi cậu đi quyến rũ cậu ta, chứ có cậu cậu ta đâu?”
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Không à?
đại ca trường đã nói rõ rồi, muốn quyến rũ anh ấy mỗi ngày anh ấy, đến khi anh ấy hài mới .
01
Trong phòng riêng, Lục Chu và đám bạn anh ấy vẫn đang trêu chọc, tôi đi quyến rũ Tạ Diễm.
đầu tôi không hiểu.
Cho đến khi Lục Chu nói anh ấy sẽ nhà tôi trả nợ.
tôi lập sáng bừng lên.
“Thật sao?”
“Em đồng , chỉ cần anh nhà em trả nợ, em làm gì em cũng đồng .”
mẹ sẽ không cần vất vả làm việc mỗi ngày nữa.
Bắt gặp ánh đầy vui mừng của tôi, Lục Chu sững .
Anh ấy biết tôi nghiêm túc.
Lập im lặng.
“Anh lại định nuốt nữa sao?”
Tôi có hơi thất vọng.
Dù sao Lục Chu nuốt cũng đâu chỉ một hai lần.
Trước đây, sắp khai giảng.
Anh ấy nói chỉ cần tôi anh ấy làm xong tập nghỉ hè.
Anh ấy sẽ dẫn tôi đi công viên giải trí.
Sau tôi thức đêm làm xong, ngày nào cũng mong ngóng.
Cuối cùng thứ tôi đợi lại là đăng trên vòng bạn bè của anh ấy khi đi chơi với bạn học .
Anh ấy còn nói ai lại dẫn theo một đứa ngốc đi chơi chứ.
Lần đi trại hè.
Anh ấy nói chỉ cần tôi chăm sóc tốt con thằn lằn của anh ấy.
Anh ấy sẽ mua cho tôi loại sô-cô-la ngon nhất ở nước ngoài.
Tôi ham ăn.
Bị con thằn lằn cắn mấy lần.
mà ngày nào tôi cũng kiên trì cho nó ăn.
khi Lục Chu trở về lại nói anh ấy quên mất rồi.
lần sau sẽ mua cho tôi.
Sau chẳng còn lần sau nữa.
thế lần tôi cũng không ôm hy vọng gì nhiều.
Sau khi bắt gặp ánh đầy ẩn của những .
Lục Chu vẫn cứng miệng:
“Ai nói anh nuốt ? Chỉ cần em chịu làm, anh nhất định sẽ đưa.”
“Nói miệng không có bằng chứng, chuyển khoản trước đi.”
Ăn một lần khôn hơn một chút.
Bị lừa nhiều lần .
Tôi cũng giữ lại chút đảm cho mình chứ.
Mặt Lục Chu càng đen hơn, nhìn tôi nhìn một đứa ngốc.
Cuối cùng hết cách, chỉ đành chuyển tiền cho tôi.
“Hài chưa?”
Nhìn tin nhắn báo tiền đã vào tài khoản, tôi vui vẻ đầu.
“Anh yên tâm, em nhất định sẽ quyến rũ Tạ Diễm thật tốt.”
Nói xong, tôi chuẩn bị rời đi.
Tôi về sớm báo tin vui cho mẹ.
đẩy cửa phòng riêng ra, phía sau truyền đến giọng nói nghiến răng nghiến lợi của Lục Chu:
“Lâm Tuệ, quả nhiên em đúng là ngốc.”
Tôi không .
Từ ngày đầu tiên tôi đến nhà Lục.
Lục Chu vẫn luôn mắng tôi .
02
Mẹ tôi là việc của nhà Lục.
bố bạo hành gia đình lại còn cờ bạc.
Sau khi mẹ ly với ông ấy, chỉ có thể đưa tôi cùng đến nhà Lục.
Ban đầu còn lo phu nhân nhà Lục sẽ từ chối.
bà thấy tôi ngơ ngơ ngác ngác.
Liền đồng ngay.
Sau tôi mới biết, là cậu chủ nhỏ nhà Lục thiếu một bạn chơi cùng.
Những đến gần Lục Chu, ít nhiều đều có mục đích riêng.
Chỉ có tôi là chẳng mưu cầu gì.
Chỉ mong ăn no mặc ấm.
Ban đầu Lục Chu rất xích tôi.
Ngày nào cũng đuổi tôi đi.
Nói không muốn có một đứa ngốc cứ chạy theo sau mình.
Mẹ nói với tôi.
Nhà Lục có ơn với chúng tôi.
Dù Lục Chu có mắng tôi thế nào, tôi cũng không giận.
Cho nên mỗi lần Lục Chu mắng tôi là ngốc.
Tôi chỉ dám ôm hai bàn tay nhỏ, chu môi nhỏ giọng phản bác:
“Em không ngốc.”
Cuộc sống kéo dài đến năm tôi mười bốn tuổi.
trốn học.
Lục Chu lén tránh sự giám sát của vệ sĩ, chạy ra đường.
Đúng , một chiếc ô tô màu đỏ lao tới.
Tôi không hề do dự, lập chạy đến đẩy Lục Chu ra.
Còn bản thân bị xe hất văng.
trong đầu tôi chỉ có một nghĩ.
Không thể Lục Chu xảy ra chuyện.
Nếu không tôi và mẹ sẽ lại quay về những ngày không đủ ăn, không đủ mặc.
Khi tỉnh lại.
Tôi phát hiện mình đang nằm trên giường bệnh.
Đầu và chân đều quấn đầy băng gạc.
Bên cạnh là Lục Chu với đôi đỏ hoe.
“ ngốc , em thích anh đến sao? Đến cả mạng mình cũng không cần nữa.”
tôi vẫn nhớ mẹ dặn: không cãi Lục Chu.
Thế nên tôi chỉ đầu.
Mặt cậu thiếu niên lập đỏ bừng.
Anh ấy giận đứng bật dậy.
“Ai cho phép ngốc em thích anh? Em không thích anh.”
Tôi tiếp tục đầu.
Lục Chu nghẹn .
Anh ấy nhìn tôi rất lâu, cuối cùng thở dài:
“Thôi bỏ đi, so đo với một đứa ngốc em làm gì.”
“Muốn thích anh cứ thích đi, đừng mơ anh cũng sẽ thích em.”
Tôi ôm bát canh gà trong tay.
Tiếp tục đầu.
Trong nghĩ: Canh gà ngon thật, lát nữa chừa lại một ít cho mẹ.
Kể từ , Lục Chu đối xử với tôi ngày càng tốt hơn.
Không còn động một chút là đuổi tôi đi.
Cũng không còn mở miệng là gọi tôi là ngốc.
Đến kỳ thi đại học, tôi có thể thi đậu cùng một trường với anh ấy, anh ấy còn chủ động tôi học bổ túc.
Tốt đến mức tôi suýt quên mất, vốn dĩ anh ấy rất ghét tôi.
Cho đến hôm nay.
muốn lấy hoa khôi Tô Mộng Dao.
Anh ấy đã ghi tên mình và Tô Mộng Dao lên tập nhóm vốn dĩ là do hai chúng tôi cùng hoàn thành.