Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/903cML9qGL

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

03

“Nếu lần này Dao Dao vẫn không nộp bài tập, cậu sẽ trượt môn.”

“Thành tích của tốt, thỉnh thoảng không nộp một lần cũng không , nhiều nhất chỉ trừ điểm quá trình thôi, không có gì đáng ngại.”

Tô Dao cũng đỏ hoe mắt nhìn tôi.

“Xin lỗi bạn Lâm, vốn dĩ mình không muốn vậy , anh Chu nhất quyết ghi tên mình vào.”

“Sau mình giữa bạn học nhau thì nên giúp đỡ lẫn nhau, chắc bạn sẽ không để bụng , đúng không?”

Từ đến cuối tôi chỉ cắn môi, không nói lời nào.

Bọn họ không , nếu trừ điểm quá trình thì tôi sẽ không nhận được học bổng.

là tiền sinh hoạt của tôi cho học kỳ sau.

Vốn dĩ tôi chậm hiểu hơn người .

Muốn giành được học bổng, tôi phải bỏ nhiều nỗ lực hơn.

Chỉ để mẹ không phải vay mượn, cầu xin người .

Chỉ cần đến dáng vẻ mẹ phải hạ mình trước mặt đám họ hàng.

Sống mũi tôi lại cay xè.

“Bạn học Lâm, bài tập của ?”

Thầy giáo đứng trên bục hỏi tôi.

Tôi cúi .

Rất muốn nói thầy rằng phần bài của Tô Dao là do tôi .

tôi không dám.

Tôi sợ nếu nói , mẹ sẽ không giữ nổi công giúp nữa.

Đúng lúc tôi chuẩn chấp nhận số phận, rằng kỳ nghỉ đông sẽ ngủ ít một chút để thêm một công nữa.

Ngoài cửa bỗng vang tiếng mở cửa.

Tạ Diễm sải bước vào lớp.

Anh mặc áo khoác leo núi, trên môi nở nụ cười hờ hững.

“Xin lỗi thầy, đến muộn.”

Ngay sau anh lấy một túi đựng tài liệu.

“Đây là bài tập của và Lâm Tuệ.”

Ngay tức, cả lớp vang những tiếng xì xào kinh ngạc.

Ai cũng Tạ Diễm chưa bao giờ người .

Bài tập cũng luôn tự mình hoàn thành.

Không ngờ lần này lại ghi thêm tên tôi.

Tô Dao là người tiên đứng dậy chất vấn.

“Không đúng , Tạ Diễm.”

“Trước đây có nghe nói hai người nhau ? Mình cậu muốn giúp bạn học, cũng không nên dùng cách này.”

Người đàn ông nhướng mày.

“Vậy trước cũng có ai nói cậu và bạn học .”

“Có thật hay không, bục giới thiệu nội dung cốt lõi của bài là ngay. Hay là bạn học Tô trước, giảng cho bọn mình nghe phần của cậu ?”

Sắc mặt Tô Dao tức xanh mét.

Cuối cùng không thể phản bác được, chỉ đành đỏ hoe mắt ngồi xuống.

Phía sau có bạn học nhỏ giọng bàn tán.

“Hoa khôi hơi quá đáng đấy, cướp bài tập của người ta, không cho người giúp.”

“Cậu ? Trước đây hoa khôi từng đưa thư tình cho Tạ Diễm, từ chối thẳng thừng, đương nhiên không vui khi thấy cậu giúp người .”

Tôi chưa kịp phản ứng thì Tạ Diễm đến trước mặt tôi.

Anh xoa tôi.

“Được , đừng khóc nữa, mọi chuyện chẳng phải giải quyết ?”

Khóe mắt tôi càng nóng hơn.

Lúc , Tạ Diễm giống cả người đang tỏa sáng.

04

Sau giờ học, Chu bắt mỉa mai tôi.

Lúc thì hỏi tôi quen Tạ Diễm thế nào.

Lúc lại nói Tạ Diễm chỉ thấy tôi đáng thương.

Bảo tôi đừng nhiều.

Ngay cả đám anh bên cạnh cũng không nhịn được mà nghi ngờ.

“Anh , anh không phải là ghen đấy ?”

Chu tức nổi đóa.

có thể ? Anh không thích Dao Dao thì thôi, chẳng lẽ lại thích cô ?”

“Cũng đúng, anh đứng cạnh hoa khôi mới đúng là trời sinh một đôi.”

trước đây nghe nói hoa khôi thích Tạ Diễm mà.”

“Chuyện thì đơn giản, Tạ Diễm chịu giúp Lâm Tuệ, chắc chắn có chút ý . Bảo Lâm Tuệ quyến rũ cậu ta chẳng phải được ?”

“Ý hay đấy, vậy hoa khôi sẽ từ bỏ, anh cũng có thể ôm được người đẹp về.”

Cứ thế, người này nói một câu, người kia nói một câu, cuối cùng quyết định để tôi quyến rũ Tạ Diễm.

vậy, dường tôi phải cảm ơn Tạ Diễm.

Nếu không có anh , tôi cũng không có cơ hội trả hết món nợ đè nặng gia đình tôi suốt bao năm qua.

Vừa gặp mẹ, tôi chuyển tiền cho bà.

Ban mẹ lo lắng hỏi tôi.

“Tuệ Tuệ, số tiền này con lấy ở vậy?”

Tôi không muốn mẹ nhiều.

Chỉ đành nói là gặp ông bà nội, họ thấy có lỗi vì những chuyện con trai mình gây nên đưa cho tôi.

“Thật ?”

Mẹ vui mừng mặt.

Đương nhiên là giả.

Ngay cả con trai ruột họ không nhận.

Thì có thể nhận mẹ con tôi ?

những chuyện mẹ không cần .

Sau tôi bàn mẹ nghỉ giúp .

Ban mẹ hơi do dự.

Sau khi tôi sức khuyên nhủ, cuối cùng bà mới đồng ý.

“Được , vậy ngày mai mẹ sẽ nói phu nhân, tháng sau mẹ sẽ không nữa.”

Trên gương mặt mẹ hiện nụ cười mà rất lâu tôi mới được thấy.

Ai cũng nói người giúp cho nhà giàu rất tốt.

cuộc sống không có tự do, phải mặc người sai bảo vậy.

Thì ai mới thật sự thích ?

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.