Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 5

09

Hôm đến lớp, tôi vừa mở điện thoại bài đăng trên vòng bạn bè của Mộng Dao.

“Người thật sự quan tâm bạn, biết bạn chưa ăn sáng sẽ lập tức xuất hiện dưới ký túc xá của bạn.”

Ảnh kèm là Lục Chu đứng dưới ký túc xá của ấy, trên tay cầm bữa sáng.

Bên dưới đều là lời chúc phúc.

Tôi cũng tiện tay bấm thích.

Không có ý gì khác.

Người khác khai yêu đương tôi cũng sẽ bấm thích.

Chỉ là phép lịch sự trong giao .

Đang định lướt .

Bên tai bỗng vang giọng nói.

“Buồn à?”

Tôi ngẩng đầu , là Tạ Diễm.

“Buồn chuyện gì?”

“Chẳng phải em thích Lục Chu ?”

Nói xong, anh thuận thế ngồi xuống cạnh tôi, vẻ mặt có chút khinh thường.

tôi , em xinh đẹp thế này, mắt nhìn người tệ vậy?”

Nói xong thỉnh thoảng nhìn tôi cái.

Dáng vẻ rõ ràng là muốn chê tôi.

sợ tôi giận.

Trông vừa ngốc vừa buồn cười.

“Ai nói tôi thích Lục Chu?”

Tạ Diễm sững người.

“Lục Chu chứ ai, cậu ấy luôn nói với mọi người rằng em cứ đi cậu ấy vì thích cậu ấy.”

Tôi cạn lời.

Liền kể cho anh nghe chuyện mẹ tôi là người giúp việc của nhà họ Lục.

Cũng lý do suốt năm qua tôi luôn đi Lục Chu.

Ánh nắng ngoài cửa sổ chiếu người Tạ Diễm.

Tôi có cảm nhận rõ ánh sáng trong mắt anh càng nhiều hơn.

Cuối anh che mặt cười thành tiếng.

“Anh vậy?”

Tôi khó hiểu, khẽ chọc vào cánh tay anh.

Tạ Diễm lắc đầu.

“Không có gì.”

“Tự ngốc nên muốn khóc .”

Khóc ?

rõ ràng anh đang cười mà.

Tôi chỉ có an ủi anh.

“Không đâu, tôi cũng thường xuyên bị chính làm cho ngốc đến phát khóc.”

“Quen rồi sẽ ổn .”

10

đó, tôi bắt đầu có ý thức tránh xa Lục Chu.

Tạ Diễm nói với tôi.

Người có đối tượng thì phải giữ khoảng cách với người khác giới.

dù tôi có cố gắng đến đâu, tôi vẫn thường xuyên gặp anh ấy và Mộng Dao.

Có lúc là bọn họ cử chỉ thân mật đi ngang qua tôi.

Có lúc là Lục Chu không có tiết đến lớp đưa đồ cho Mộng Dao.

mỗi lần chỉ cần nhìn tôi ở Tạ Diễm.

Sắc mặt Lục Chu sẽ trở nên rất âm trầm.

Tôi sợ anh ấy phát bệnh.

Chỉ có cố gắng cách anh ấy xa chút, rồi xa chút nữa…

Kỳ nghỉ Quốc khánh, Lục Chu và Mộng Dao ra ngoài du lịch.

Để kiếm tiền.

Tôi chọn đến cửa hàng tiện lợi làm .

nào Tạ Diễm cũng đến.

mua đồ xong, anh sẽ ngồi ở khu ăn uống nhìn tôi cười.

Từ biết tôi không thích Lục Chu.

Anh luôn thích nhìn tôi cười vậy.

Ban đầu ông chủ không vui lắm.

Nói ông ấy hơn ba mươi tuổi rồi vẫn chưa có người yêu.

Không muốn cảm nhận mùi chua lòm của tình yêu tuổi trẻ.

chẳng bao lâu , ông ấy chỉ hận không để Tạ Diễm nào cũng đến.

Bởi vì mỗi lần anh đến.

Sẽ thu hút rất nhiều nữ khách đi ngang qua.

Mùi chua lòm bỗng không chua nữa.

Biến thành mùi tiền thơm phức.

gái gan dạ cũng sẽ đến xin WeChat của Tạ Diễm.

lần nào anh cũng chỉ tay về phía tôi.

“Xin lỗi, WeChat của tôi ở chỗ ấy, ấy đồng ý thì tôi mới .”

Các gái cũng không cảm bị xúc phạm.

Chỉ hiểu ý mà nhìn chúng tôi cười.

Dáng vẻ vừa chèo CP vậy.

11

Vì việc kinh doanh quá tốt.

Ông chủ trực cho tôi nghỉ có lương.

ra khỏi cửa hàng tiện lợi.

Tôi nhận tin nhắn WeChat Mộng Dao gửi cho tôi.

Là ảnh ấy và Lục Chu đi viên trí.

“Tuệ Tuệ, nghe anh Chu nói cậu vẫn luôn rất muốn đến viên trí chơi.”

“Đáng tiếc cậu chỉ là con gái của giúp việc nhà anh Chu, không có cơ hội đi bọn , vậy chụp vài tấm cho cậu xem nhé?”

“Cậu không đến , xem ảnh cũng nhau .”

Đây là lần thứ sáu Mộng Dao gửi tin nhắn cho tôi trong kỳ nghỉ Quốc khánh này.

Tôi không trả lời.

Trực chụp màn hình đăng tài khoản tự truyền thông của .

Nuôi thú cưng điện tử.

Hiện tại tài khoản tích lũy mấy nghìn người dõi.

nào cũng giục tôi cập nhật phát ngôn sấm sét của Mộng Dao.

Tạ Diễm cũng nhìn bài cập nhật của tôi, khẽ cười lạnh tiếng.

viên trí thì có gì ghê gớm, chúng ta cũng có đi.”

Nói xong, anh trực đặt vé máy bay.

Đến tôi phản ứng , anh đặt xong cả vé vào cổng.

Bọn Lục Chu ở Cảng Thành, Tạ Diễm liền đặt chỗ ở Thượng Hải gần chúng tôi.

“Tôi không đi, đắt quá.”

Đuôi mày Lục Chu khẽ nhướng .

, chỉ là hủy vé phải mất phí xử lý đấy.”

Lúc này tôi mới biết, người đàn ông này thế mà đặt vé hạng thương gia.

Cuối trước mức phí hủy vé cao ngất, tôi vẫn Tạ Diễm máy bay.

Từng có lúc tôi tưởng lớn đến mức không thích viên trí nữa.

thật sự đứng trước cổng viên trí.

Tôi mới biết.

thứ, dù trưởng thành rồi vẫn sẽ rất thích.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.