Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/9AN2YjY8VN

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 8

10

Khi Đồng tới truyền tin, Hạ Chi Chu vẫn đang ở , bưng chén thuốc cẩn thận thổi nguội.

“Thiếu gia, khi rút người canh giữ bên cạnh Tô cô nương, sáng nay nàng đã rời đi rồi. Có cần tiểu nhân dẫn người…”

“Không cần.”

Hạ Chi Chu chẳng nâng mí , đặt chén thuốc bàn, giọng nói vô cùng chắc chắn:

“Nàng không nỡ đi đâu. Giày vò lâu như , chẳng phải vì muốn ngồi vững vị trí thiếu phu nhân tướng sao?”

“Tổ mẫu chính là quá mềm lòng, chiều theo nàng nên mới nuông ra thói xấu ấy. Một cô nhi từ tới, rời tướng thì có đi đâu? chờ xem, không quá ba ngày nàng sẽ tự mình trở về.”

Môi Đồng khẽ động, dường như muốn nói gì đó do dự nuốt xuống.

Hạ Chi Chu không để ý, tự mình tiếp tục:

“Tính tình nàng quá mức hoang dã. Nếu không đè xuống một chút, làm sao đảm đương diện của chủ mẫu tướng ? Ta làm là vì tốt nàng. Hai ngày đừng nhắc chuyện của nàng với ta, lạnh nhạt một phen, đợi tính tình nàng ngoan ngoãn rồi nói tiếp.”

Đồng cụp :

“…Vâng.”

Đợi thuốc nguội bớt, Hạ Chi Chu bưng chén thuốc đi về phía viện của . Tỳ nữ bước tới định nhận lấy hắn nghiêng người tránh đi.

thấy , khẽ cong môi :

“Chi Chu, để nha hoàn làm là rồi, không cần làm phiền huynh.”

“Không phiền.”

Hắn ngồi xuống bên giường, múc một thìa thuốc đưa tới bên môi nàng:

“Nào, há miệng.”

nhíu mày nuốt xuống.

Vị đắng khiến cả gương nàng nhăn .

Hạ Chi Chu như làm ảo thuật, lấy từ trong tay áo ra một viên mứt, đưa qua.

cụp , thuận theo tay hắn ngậm lấy viên mứt ấy.

Ngoài cửa sổ nắng vừa đẹp. Bên ngoài tường viện, từ xa truyền tới tiếng ngựa hí, rồi dần dần xa khuất.

Hạ Chi Chu không nghe thấy.

Toàn bộ tâm trí đều đặt viên mứt trước .

11

Từ kinh thành trở về nhanh hơn rất nhiều so với lúc ta từ vào kinh.

Theo lý mà nói, đi đường là chuyện giày vò con người nhất, ta đáng lẽ phải gầy đi một vòng. ta chẳng không gầy, ngược tròn trịa hơn đôi chút.

Tất cả là vì trong đoàn người Tạ Lan Đình mang theo giấu một đầu bếp.

Hắn nói vô cùng nhẹ nhàng:

“Ta thấy nàng thích ăn ngon, sợ nàng chê đường sá gian khổ, ăn uống không tốt nên đặc biệt dẫn theo.”

Trong miệng ta nhét nửa cái đùi gà, nói không rõ tiếng:

“Ngươi… ngươi không chê ta ăn nhiều sao?”

Tạ Lan Đình nhã nhặn, rót một chén trà đẩy tới trước ta:

“Người ta đều nói ăn . Nàng có khí như , ta vui không kịp, sao có chê? Ta phải cảm thấy may mắn vì bản thân có năng lực dẫn đầu bếp đi cùng mới đúng.”

Ta bị vòng vo của hắn làm choáng váng.

Nghe tới nghe lui hiểu một câu.

Ăn .

Trước kia Hạ Chi Chu chưa bao giờ nói như .

Khi ta bưng bát lớn, hắn biết nhíu mày, như ta ăn thêm một miếng sẽ cướp mất bao nhiêu lương thực của tướng .

khi tới , ban đầu ta rằng Tạ Lan Đình đi theo là muốn dùng bệnh của ta để dương danh lập vạn.

Kết quả ngày tháng thế trôi qua, hắn khám bệnh, điều dưỡng, châm cứu ta, chưa từng nhắc với người khác nửa .

Ta sốt ruột thay hắn, giục hắn:

“Ngươi không nói thì mọi người làm sao biết y thuật của ngươi cao minh? Không biết y thuật của ngươi cao minh, sao có người tới cửa tìm ngươi chữa bệnh?”

Hắn nghe xong mỉm , giọng nói hòa:

“Người tin ta đương nhiên sẽ tới. Người không tin ta, dù ta chữa khỏi, xảy ra bệnh tật gì ngờ đầu ta.”

Ta nghe không hiểu hắn, bèn bắt đầu đi khắp nơi tuyên truyền y thuật cao siêu của hắn.

Không bao lâu .

Y quán của Tạ Lan Đình đã trở thành nơi đông đúc nhất . Người quanh vùng lỡ ăn nhầm nấm, đau đầu nóng sốt đều thích chạy tới đây.

Việc làm ăn phát đạt, người đỏ ghen ghét kéo tới.

Mấy tên lưu manh cách vài ngày tới cửa gây sự. Tạ Lan Đình vẫn mang dáng vẻ nho nhã của quý công tử kinh thành, đứng giảng đạo lý với chúng.

Giảng tới mức người ta đã xắn tay áo , hắn vẫn tồn nói:

“Vị huynh đài , có chuyện gì thương lượng.”

Ta thật sự không nổi.

Bước chống nạnh, mở miệng lôi cả tổ tông nhà chúng ra mắng.

Tiếng địa phương tuôn ra khỏi miệng, từ nào khó nghe thì chọn từ ấy, một mạch trôi chảy không vấp nửa chữ.

Mấy tên lưu manh bị ta mắng đến ngây người, nhau một cái rồi xám xịt bỏ đi.

Mắng xong, ta mới chợt nhận ra Tạ Lan Đình vẫn đứng lưng.

ta nóng , quay đầu hắn:

“Ban… ban nãy ta không dọa ngươi sợ chứ?”

quý công tử kinh thành coi trọng lễ nhất.

Lúc chứng câm vừa khỏi, có lần ta không nhịn mắng hai câu với kẻ nhạo mình. Hạ Chi Chu lập tức nhíu mày, trước đầy sân người lớn tiếng quát ta:

“Tô Lưu Huỳnh, cha nương nàng dạy nàng như sao? Nàng là nữ tử, sao có nói ra khó nghe tới thế!”

Ta chờ Tạ Lan Đình nhíu mày.

Chờ hắn phất tay áo, nói như thô tục, khó nghe, không bước vào nơi thanh nhã.

Tạ Lan Đình cong ta.

Ánh nắng rơi trên nửa gương hắn, trong giọng nói mang theo ý thật lòng:

“Dáng vẻ ban nãy của nàng giống hệt nữ tướng quân trong sách, ngạo nghễ quần hùng, vô cùng uy phong.”

Ta sửng sốt.

Lớn tới từng , đây là lần đầu tiên có người khen ta như .

Ta hơi ngượng ngùng cúi đầu, khóe môi không sao ép xuống :

“Thật ra… ta không lợi hại như ngươi nói đâu.”

Hì hì.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.