Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/BSDqJl1AU

1 Hộp 10 Miếng Mặt Nạ Giấy COLORKEY LUMINOUS Vitamin B5 Hỗ Trợ Phục Hồi 25ml/miếng

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 9

12

Cuối ta cũng lão phu nhân tướng phủ muốn ta đọc sách học chữ.

Những người đọc sách quả thật rất nói những lời khiến người ta .

Trước ta cảm thấy Tạ Lan Đình ôn nhu, tính tình khiêm nhường. Bây giờ mới , khi hắn nói lời dễ nghe mới gọi là hết lớp này tới lớp khác, từng câu từng chữ đều chui thẳng vào người, khiến ta ngày nào cũng .

Nhưng ta lại vô khó .

Tại là người đọc sách, cái miệng lại có thể nói ra những lời khó nghe đến thế?

Từng đao thấy máu, câu nào cũng đâm vào , dường như không chọc ta tức chết thì chưa chịu thôi.

Nghĩ không ra thì không nghĩ nữa.

cũng chẳng còn liên quan tới ta.

Ngày tháng cứ thế trôi qua. Ta luôn cho rằng và Tạ Lan Đình là người bệnh đại phu bình thường.

Hắn chữa bệnh cho ta, ta giúp hắn rao gọi khách, không ai nợ ai, mỗi người đều sống tốt.

Cho tới hôm , Tạ Lan Đình tự xuống bếp, mang ra một bát mì trường thọ nóng hổi.

Trên mặt mì có một quả trứng ốp, rắc thêm hành hoa, cạnh còn dùng hạt cà rốt xiêu xiêu vẹo vẹo xếp thành bốn chữ: sinh thần .

ta mới nhớ ra, hôm nay là sinh thần .

Những năm trước đều là cha nương tổ chức cho ta.

khi cha mất, nương ở ta, nấu một bát mì rồi vỗ đầu ta nói:

“Bé ngoan nương lại lớn thêm một tuổi rồi.”

Bây giờ, cỏ đã mọc trên phần mộ nương, dưới mái nhà đất Thục còn lại một ta.

Ta vốn tưởng này sẽ không còn ai tổ chức sinh thần cho nữa.

Nhưng giờ phút này, Tạ Lan Đình lại ngồi đối diện với ta.

Ánh nến phản chiếu mắt hắn, lấp lánh sáng ngời.

Giọng nói vô nhẹ nhàng dịu dàng:

“A Huỳnh, sinh thần .”

Đáng lẽ ta phải .

Nhưng chẳng vừa chua xót vừa căng đầy, như có thứ gì nghẹn nơi cổ họng, không lên được cũng chẳng xuống được.

Ta giơ lau mặt, mới phát hiện trên mặt đã đầy nước mắt.

Tối hôm , cha nương báo mộng cho ta.

mộng là căn nhà rách nát ở quê. Cha ngồi trên bậc cửa, rít thuốc lào phì phèo. Nương ngồi cạnh bếp nhặt rau.

Thấy ta, nương ném rau vào chậu:

“Con nha đầu chết tiệt, con thế hả? Tiểu tử còn thiếu viết mấy chữ ‘lão tử thích nàng’ lên mặt thôi, vậy mà con không nhìn ra?”

Cha ngồi cạnh gật đầu phụ họa.

Nương lại nói:

“Trước cha con từng nói mộng với nương rằng, kiếp trước tuy con sống khổ sở nhưng cũng coi như gặp được tình. Chính là tiểu tử phải không? Nương nhìn thấy rất được.”

“Tiến thì giữ lễ, lui thì đào tường.”

“Cũng tại nương không sinh cho con cái đầu lanh lợi. Nhưng này nếu con chung sống với đứa trẻ , nương và cha con cũng có thể nhắm mắt yên .”

Cha ở cạnh nói thêm, giọng mơ hồ:

“Đứa nhỏ … rất được.”

13

Khi tỉnh dậy, ngoài trời đã sáng rõ, đầu ta toàn câu “hắn thích con” nương.

Tạ Lan Đình… thích ta?

Ý nghĩ này đập cho ta đứng ngồi không yên. Ta ôm trái tim đang đập loạn tìm hắn, trực tiếp hỏi:

“Có phải ngươi thích ta không?”

Hắn sững sờ, chày thuốc cũng ngừng lại.

Ngay đó, vành tai đỏ lên bằng mắt thường cũng có thể nhìn thấy, đỏ thẳng tới cổ.

Hắn nhìn vào mắt ta, gật đầu:

“Phải, ngay từ đầu ta đã thích nàng. Nhưng khi nàng có ước, ta có thể đè nén tâm tư. khi nàng thoái , ta lại sợ nói ra sẽ khiến nàng thêm gánh nặng, sợ nàng cho rằng ta theo tới đất Thục là có ý đồ khác… nên luôn không dám nhắc tới.”

Ta nghe hắn nói, chút nghi ngờ cũng dần dần tan biến.

Thật ra ta không ghét Tạ Lan Đình.

Trái lại còn rất thích hắn.

Hắn lễ nghĩa, chừng mực, không chê ta thô tục, không cười ta đọc ít sách. ta mắng người, hắn khen ta uy phong. ta ăn quá no, hắn còn giúp ta xoa bụng.

Hắn còn khen ta.

Ta vô thích.

Ta xưa nay luôn nghe lời cha nương.

Nương nói rất được, vậy thì chính là rất được.

Chưa tới nửa tháng, ta đã kéo Tạ Lan Đình thành thân.

Ban đầu ta còn lo lắng chuyện thư, đồ cưới phiền phức. Nào ngờ cha nương Tạ Lan Đình đã sớm chuẩn bị đầy đủ cho hắn.

Hiển nhiên từ lâu đã có ý định đào tường.

Tháng thứ hai khi thành , Tạ Lan Đình bắt mạch, chẩn ra ta đã mang thai.

Hắn đến nói năng lộn xộn, dìu ta từng bước trở về, miệng liên tục lẩm bẩm:

một chút, một chút. Tới bậc cửa rồi, nhấc lên… Đúng, đứng cho vững…”

Ta cười hắn:

“Bụng còn chưa lộ ra, ngươi căng thẳng cái gì?”

Vành tai hắn lại đỏ, ngoài miệng nói:

“Ta thích như vậy.”

Hai chúng ta cứ thế dìu nhau về.

Từ xa đã trông thấy dưới cây hòe già ngoài sân có một người đang đứng. Y phục dính đầy bụi bặm, dưới cằm mọc một lớp râu đen, nhìn qua như đã đường rất lâu.

đứng ở đó.

Ánh mắt đầu tiên rơi lên mặt ta, dừng lại một thoáng, đó rãi dịch xuống, rơi lên bàn Tạ Lan Đình đang dìu ta.

Ánh mắt hắn như bị thứ gì đó đốt cháy dữ dội.

14

Ta không ngờ sẽ tìm tới.

Từ kinh thành tới đất Thục xa xôi ngàn dặm, dọc đường thổ phỉ lưu khấu nhiều như lông trâu.

Một công tử tướng phủ từ nhỏ được nuông chiều như hắn, rốt cuộc làm thế nào tìm tới đây?

này không còn dáng phong lưu tuấn tú như khi ở kinh thành, giọng nói khàn khàn:

“Tổ mẫu nói, nàng đã thoái rồi.”

Ta nhíu mày.

Chuyện này chẳng phải ta đã sớm nói với hắn rồi ?

hắn lại có như lần đầu tiên nghe thấy?

Thấy ta không phủ nhận, ánh mắt rãi chuyển sang Tạ Lan Đình, nghiến răng nói:

“Là ngươi lừa nàng thoái phải không? Đồ tiện nhân!”

Hắn xắn áo xông lên.

Nếu là trước , ta đã sớm xắn áo lao tới giúp đỡ.

Nhưng hôm nay không giống ngày thường. Ta vừa mới được chẩn ra mang thai, Tạ Lan Đình đã dặn dặn lại ba tháng đầu phải ổn định, không được động động .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.