Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3g260aFfL0

Nước giặt OMO Matic Hương Nước Hoa Comfort 4.1KG (túi)
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
02
Tiết Tịnh khóc lóc chạy đi.
Ta bắt thu dọn đồ đạc phòng, quyết tâm đợi ngày mai lấy được công rời đi.
là ta suốt một tháng mới kiếm được. Đường đi tìm người nhà còn dài, chỗ cần dùng bạc rất nhiều, ta nào nỡ bỏ không lấy.
Ta đến nương nhờ Tiết phủ từ một .
Cha ta từng có ơn cứu mạng phụ thân của Tiết Cảnh . khi lâm chung, ông đã viết thư , cầu xin Tiết phủ thu nhận ta.
Ông đi lại ta:
“Tìm được vị hôn phu của con rời đi, tuyệt đối không được phú quý nhà họ Tiết mê hoặc mà muốn ở lại , ?”
Ta cũng nhiều lần bảo đảm với ông, nói rằng ta nhất định sẽ không bám lấy nhà họ Tiết, chỉ chờ tìm được người là ta rời đi.
Phụ thân lúc này mới yên tâm nhắm mắt.
ai có thể ngờ, Tiết phủ lớn như vậy ở kinh thành mà tìm một người lại khó đến thế.
Đến nỗi một đã trôi qua, tin tức vị hôn phu vẫn không có manh mối.
Ta từng truy hỏi Tiết Cảnh .
Hắn chỉ mất kiên nhẫn nói:
“Chỉ dựa vào một miếng ngọc bội mà tìm người, gì dễ như vậy.”
“Kinh thành lớn đến thế, chẳng lẽ phải cầm ngọc bội đi hỏi từng người một sao?”
Ta không tin tà, cũng từng dán cáo thị tìm người.
Chỉ là không vì sao, cáo thị dán ngày hôm sau đã biến mất sạch sẽ.
Vì chuyện này, Tiết Cảnh cũng từng cảnh cáo ta:
“Kinh thành không giống ở quê ngươi, đừng tùy tiện dán cáo thị.”
Ta còn từng cùng Tiết Cảnh ngoài gặp bạn bè của hắn.
Bọn họ nói ngọc bội lạ mắt, từng qua, cũng khuyên ta cứ yên tâm ở lại Tiết phủ, mọi người sẽ dốc sức ta tìm người.
ta sao có thể yên tâm được!
Chỉ cần nghĩ tới lời cha , ta liền đứng ngồi không yên.
Tiết Cảnh bảo ta tin hắn, hắn sẽ ta. ta ở đây một , không những chẳng có chút tin tức nào, còn thường xuyên hắn châm chọc.
Ninh Tiểu Dư ta có có chân, rời Tiết cũng có thể kiếm miếng cơm ăn. Cho dù không ta tìm người cũng không sao, dù gì bọn họ đã thu nhận ta suốt một , cứ xem như đã bù vào ơn cứu mạng kia .
Cho dù không tìm được người cũng không sao.
Cùng lắm ta quê là được.
Nghĩ tới đây, lòng ta nhẹ nhõm hơn không ít.
Hai bộ y phục thay giặt, một chiếc hà bao cất toàn bộ dành dụm, một tờ hôn thư, còn có một miếng ngọc bội từ nhỏ từng rời người, chính là toàn bộ sản ta thu dọn được.
Chỉ chờ ngày mai phát công, ta có thể rời Tiết .
03
Tiểu Thu, người có quan hệ rất tốt với ta, nói cho ta một nơi kinh thành có thể hỏi tin tức.
“Mấy ngày huynh trưởng ta tới ta đã nói với ta.”
Tiểu Thu cắn hạt dưa lách tách miệng.
“Cứ đến Phù Dung Lâu ở phía đông thành ấy, nơi có một Bách Hiểu Sinh, kinh thành không có chuyện gì ông ta không .”
Ta mờ mịt ngẩng :
“Không đúng, Tiết Cảnh từng nói với ta, Phù Dung Lâu phía đông thành là lừa đảo. Muốn hỏi tin tức phải đến Phù Cừ Quán phía tây thành.”
Tiểu Thu cũng ngẩn :
“… huynh trưởng ta nói, tin tức từ Phù Cừ Quán chỉ cần có là có thể bịa , bảo ta tuyệt đối đừng đến .”
Hai chúng ta nhìn nhau.
Huynh trưởng của Tiểu Thu quản sự ở phủ Thái , kiến thức rộng rãi, chắc chắn sẽ không lừa muội muội ruột ở chuyện này.
nếu nói Tiết Cảnh lừa ta, cũng không hợp lý. Hắn luôn nói ta ăn không uống không ở Tiết phủ, theo ta mà nói, hắn mới là người muốn ta sớm tìm được vị hôn phu để rời Tiết phủ nhất.
Tiểu Thu ta đầy mặt khó xử, không lên tiếng an ủi:
“Có thể là nguồn tin của thiếu không giống huynh trưởng ta cũng nên. Không sao, dù sao sau này ngươi cũng rảnh , chi bằng cả hai nơi đi xem thử.”
“Chỉ là Tiểu Dư, ngươi thật sự không đợi thiếu mới rời đi sao?”
Ta lắc .
Đợi hắn gì? Hôm qua Tiết Tịnh vừa ta chọc khóc, nếu hắn trở được, còn không sẽ quở trách ta thế nào.
“Ta đã từ biệt lão và phu nhân . Đợi sau này tìm được vị hôn phu, ta sẽ lại tới cửa cảm tạ ơn thu nhận một này.”
Ta xách nải, chuẩn đứng dậy rời đi.
Tiểu Thu có chút lưu luyến ôm ta.
“Phù Cừ Quán gần đây hơn, ngươi cứ đến hỏi . Nếu không có tin tức, lại đến Phù Dung Lâu.”
Nàng ấy cẩn thận dò ta:
“Qua đêm đến khách điếm ở phố Bách Thịnh, sạch sẽ lại rẻ. Sau này ngươi đi một mình, nhất định phải chú ý an toàn.”
Ta trịnh trọng gật .
Từ biệt Tiểu Thu, ta xách nải rời Tiết phủ, đi phía Phù Cừ Quán.
Chỉ là vừa đến cửa Phù Cừ Quán, ta đã một nam áo xanh hai tên chân hung thần ác sát ném ngoài.
Một người không khách khí nói:
“Lần bạc còn trả đủ, lần này còn dám đến nữa. Phù Cừ Quán không phải nơi cho ngươi ăn không uống không, cút mau.”
“Còn dám tới nữa đánh gãy chân ngươi.”
Người của Phù Cừ Quán hung dữ như vậy sao?
Ta sợ đến mức rụt vào góc tường, không dám bước tới thêm một bước.
Nam áo xanh ném cũng không tức giận, chỉ lặng lẽ bò dậy, phủi bụi trên người định rời đi.
Ta hắn tính tình tốt, không nhịn được bước tới kéo áo hắn.
“Ta muốn hỏi…”
ánh mắt hắn rơi xuống áo, ta vội vàng buông .
“Xin lỗi xin lỗi, là ta nóng ruột.”
Nam lắc , giọng nói dịu dàng:
“Không sao, cô nương muốn hỏi gì?”
Ta ló nhìn cánh cửa đóng chặt của Phù Cừ Quán, hạ giọng:
“Ta chỉ muốn hỏi, đến Phù Cừ Quán hỏi tin tức có đắt lắm không?”
Nam gật :
“Hỏi một lần, phải một trăm lượng.”
Một trăm lượng!
Ta trợn to hai mắt.
Có bán ta đi cũng không dành dụm được nhiều như vậy.
Bình thường ta ăn uống ở Tiết phủ, nguyệt ngân dành lại không dùng, lúc rảnh còn thêu vài chiếc khăn đem bán. Suốt một qua, cũng chỉ vừa vặn dành được đến mươi lượng.
Ngay cả tư cách hỏi một lần cũng không đủ.
Ta lập tức có chút ủ rũ.
Nam vậy, lại mở miệng:
“Cô nương đang tìm người sao? Ta ở kinh thành đã lâu, nếu là người kinh thành, nói không chừng ta còn có thể cô nương đôi chút.”
Ta nghi ngờ nhìn hắn. Ngay cả chuyện hắn muốn hỏi còn xong, lại còn có sức người khác sao?
Nghĩ tới lời khi đi của Tiểu Thu, bảo ta ngoài đừng tùy tiện tin người, ta không cảnh giác hơn, mở miệng hỏi ngược lại: