Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6pz7mKgkjo

Bình giữ nhiệt LocknLock LHC6180 800ml, Hàng chính hãng, có khay lưới lọc trà, dây - JoyMall

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Hết

Chu Từ cướp lời:

“Vậy trùng hợp thật đấy, để bọn tôi mời cậu đi, coi như kỷ niệm ngày tôi và Ninh Ninh làm hòa.”

Bùi Giác không cười nữa:

“Tôi đột nhiên có chút việc. Trường Ninh, liên lạc sau nhé.”

Tôi thản nhiên nói:

“Không cần đâu, chúng ta không phải là mối quan hệ có thể liên lạc lại.”

Bùi Giác đi rồi, Chu Từ bắt chước giọng:

“Trường Ninh~ liên lạc sau nhé~”

Xét thấy vừa mới làm hòa, tôi cân nhắc giọng điệu:

“Anh muốn chết à?”

Chu Từ:

“Anh muốn chết à~”

Tôi thấy anh đúng là hơi muốn chết thật.

Tôi và Bùi Giác đã sớm không còn bất kỳ cách liên lạc nào.

Chu Từ không tin.

Anh đòi kiểm tra điện thoại tôi.

Xem xong lại nói tan làm sẽ đi kiểm tra nhà tôi, xem có còn “tín vật định tình” nào của bạn trai cũ không.

Rồi anh lục ra được một con búp bê nhỏ là món quà anh tặng tôi vào cái Tết năm đó, khi chúng tôi còn ở bên nhau.

Chu Từ không biểu cảm, nước mắt chảy xuống, kéo khóa sau lưng con búp bê ra.

Bên trong giấu một chiếc nhẫn, mặt trong khắc chữ cái viết tắt tên của chúng tôi.

“Anh biết ngay em chưa phát hiện. Anh luôn muốn đợi em tự phát hiện ra, ai ngờ đợi mãi đợi mãi thì bị chia tay.”

Tôi liếc anh một cái:

“Em phát hiện rồi mà.”

“Vậy sao em không nói?”

“Sau khi chia tay mới phát hiện.”

“Thế sao em chẳng có phản ứng gì?”

“Em kéo anh ra khỏi danh sách đen.”

“Vậy sao em không trả lời tin nhắn của anh?”

Chu Từ gần như ngày nào cũng nhắn cho tôi.

Có lúc nói hận, có lúc nói yêu.

Có lúc gửi cho tôi những lời chúc lễ tết vô nghĩa.

Ấn tượng sâu nhất là đêm giao thừa năm đó, đúng mười hai giờ, Chu Từ nhắn cho tôi:

“Năm mới anh hận chết em rồi, chúc em bình an khỏe mạnh, cả đời không quên được anh.”

Tôi cười:

“Quả thật chưa từng quên.”

19

Thể lực của Chu Từ tốt hơn trước rất nhiều.

Anh vừa khóc, vừa đổ mồ hôi trên giường.

Tôi nghiến răng mắng anh:

“Anh là chó à, chỗ nào cũng cắn?”

Chu Từ đè lên đầu gối tôi, mặt đỏ bừng một mảng:

“Phải đó, thì sao?”

Giây tiếp theo, một giọt chất lỏng nóng hổi rơi xuống người tôi.

Tôi ngước mắt nhìn lên.

Máu mũi của Chu Từ chảy ròng ròng, mà anh lại như không hề hay biết, vẫn tiếp tục.

“Anh chảy máu rồi!”

Chu Từ giữ chặt tôi:

“Quan tâm mấy chuyện vớ vẩn đó làm gì.”

Một nụ hôn mang mùi tanh của máu phủ lên gò má tôi.

Chu Từ hỏi:

“Tránh cái gì?”

“Máu bẩn.”

“Ồ.”

Sau đó, trong suốt khoảng thời gian còn lại, tôi không thể nói ra nổi một câu hoàn chỉnh nào.

20

Tháng thứ hai sau khi tôi và Chu Từ làm hòa, mẹ của Chu Từ lại liên lạc với tôi.

Lúc đó Chu Từ đang ở ngay bên cạnh.

Chu Từ cầm lấy điện thoại, giọng không mấy cảm xúc:

“Mẹ, mẹ rảnh thật đấy. Không phải đang cãi nhau với bạn trai mới sao? Tất nhiên con không có ý can thiệp vào đời sống tình cảm của mẹ. Nhưng dù thế nào đi nữa, con vẫn cho rằng hai người không hợp.”

Mẹ Chu Từ:

“…Cút cho tao.”

Sau đó chúng tôi cùng nhau ăn một bữa cơm.

Mẹ Chu Từ nói lời xin lỗi với tôi:

“Hồi đó là do tôi quá chủ quan. Chu Từ từ nhỏ đã do ông bà ngoại nuôi lớn, tôi không hiểu nó, cứ tưởng mình đang làm điều tốt cho nó, kết quả lại đồng thời làm tổn thương cả hai đứa. Hôm đó gọi điện không có ý gì khác, chỉ là muốn xin lỗi cháu.”

“À đúng rồi, cháu có thể bảo Chu Từ đừng làm phiền bạn trai tôi nữa được không? Tôi thật sự chịu không nổi.”

Hóa ra những năm qua, Chu Từ luôn nhiệt tình làm một… đứa con trai độc ác.

Kiên trì, bền bỉ gây áp lực và nghi ngờ lên từng người bạn trai của mẹ mình.

Không vì lý do gì khác.

Thuần túy là trả thù.

21

Nửa năm sau, tôi quyết định nghỉ việc để thi cao học.

Gạt bỏ những kỳ vọng và áp lực, tôi phát hiện ra mình thật sự khá thích việc học.

Chu Từ được điều về trụ sở chính.

Chúng tôi bắt đầu sống chung.

Chu Từ nói:

“Thôi thì cũng coi như thực hiện lời hứa.”

Tôi chợt nhận ra:

“Hồi lớp mười hai, ý anh là mua nhà gần trường học à?”

Chu Từ hỏi:

“Đúng vậy, mấy món nội thất đó em còn thích không?”

Tôi thậm chí đã quên mất chúng trông như thế nào rồi.

Chu Từ:

“Không sao, anh mua hết rồi. Chỉ là không ở đây, ở nhà mới của chúng ta. Nhưng thời gian trôi lâu quá, giữa chừng anh sợ em không thích nữa, nên lại chuẩn bị thêm một căn nhà trống.”

Trên mặt Chu Từ tràn đầy vẻ hài lòng với sự sắp xếp của bản thân.

Tôi nhất thời không biết nên nói gì.

Đành hôn anh một cái.

Chu Từ lập tức lao tới, lại hôn tôi.

Rồi buông ra.

Lại hôn.

Lại buông.

Lại hôn.

Nhân lúc anh buông tôi ra, tôi dùng sức đẩy mặt anh ra:

“Làm gì vậy hả?! Anh là cuồng hôn à?!”

Chu Từ cười khẽ, rồi tôi cảm nhận được đầu ngón tay có chút ướt nóng.

Tôi giật mạnh tay về.

Chu Từ ôm lấy tôi, làm ra vẻ khổ não:

“Hôn em càng nhiều thì càng muốn hôn em, anh biết làm sao đây?”

Má tôi hơi nóng lên:

“Anh không thể tự kiềm chế một chút sao?”

Chu Từ:

“Trời ơi, anh đã kiềm chế đến mức này rồi mà vẫn có người không hài lòng, anh không sống nữa!”

Nói xong anh liền cúi đầu húc vào ngực tôi.

“Chu Từ!!”

22

Ngày tôi đỗ cao học, tôi đưa Chu Từ đến mộ của bố mẹ tôi.

Chu Từ mua một bó hoa.

Chúng tôi đứng trước mộ, không nói một lời nào.

Rất lâu sau, tôi nói:

“Em nghĩ nếu mẹ em nhìn thấy em bây giờ, chắc bà sẽ rất vui.”

Chu Từ ôm lấy tôi.

Sau đó lấy ra một phong thư, châm lửa đốt.

Tôi hỏi:

“Sao anh không cho em xem?”

Chu Từ nói:

“Cái đó là viết cho cô chú. Còn viết cho em thì để dưới gối rồi.”

23

Gửi Triệu Trường Ninh:

Thôi được rồi, đến nước này anh phải thừa nhận, anh đã yêu em ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Chỉ là anh che giấu rất kỹ, chắc em cũng không nhận ra.

Và em cũng đã quên mất lần đầu tiên chúng ta gặp nhau.

Lúc anh vừa chuyển tới đây, anh thích đi lang thang khắp nơi để làm quen với môi trường.

Mấy ông bà trong khu xung quanh đều rất nhiệt tình.

Có lần một bà cô nói, trong khu của họ cũng có một cô gái có hoàn cảnh giống anh.

Anh hơi tò mò.

Rồi anh nhìn thấy em.

Tóc buộc thấp, cúi đầu đeo tai nghe, đi về phía anh.

Thời gian lúc đó như bị làm chậm lại, anh nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.

Hóa ra mấy cảnh trong phim thần tượng… thật sự tồn tại.

Khi anh vẫy tay với em, tay còn run lên một chút.

Em liếc anh một cái, mặt không cảm xúc, rồi đập tay với anh.

Kỳ lạ thật.

Nhưng vừa nhìn thấy em, anh đã muốn nói chuyện với em rồi.

Trước kia anh và em ngồi cùng bàn, em đã phớt lờ anh tròn tám lần.

Hơi xấu hổ.

Sau đó anh biết em ngày nào cũng ra quán ăn sáng không xa khu chung cư để mua đồ ăn.

Anh cũng đi.

Em vẫn phớt lờ anh.

Không sao cả, anh càng thất bại càng cố gắng.

Cuối cùng thì công sức cũng không uổng.

Em cuối cùng cũng chịu nói chuyện với anh.

Hơn nữa… em còn muốn yêu anh.

Lúc đó anh cảm giác như não mình nổ tung.

Rồi em hôn anh.

Suốt cả ngày hôm đó, anh giống như đang mơ.

Thật ra chúng ta sớm đã nhận ra, có lẽ em hiểu lầm anh điều gì đó.

Nhưng anh không thấy có vấn đề gì.

Ở bên em, chơi cũng vui, học cũng vui, ngay cả không làm gì cũng vui.

Tất nhiên, vui nhất vẫn là lúc hôn nhau.

Em thích véo anh.

Rất đã, cảm ơn em.

Nhưng em đối xử với anh rất tàn nhẫn.

Có lúc anh thật lòng hận em.

Vừa hận em, vừa nhớ em.

Anh quá đau khổ, nên quyết định buông tha cho chính mình.

Anh bắt đầu lén đi nhìn em.

Quả nhiên, cảm giác tốt hơn nhiều.

Thật ra anh biết em từng yêu người khác.

Anh giả vờ không biết, chỉ là muốn em cảm thấy áy náy.

Nhưng em thật sự xin lỗi, lại khiến anh cảm thấy mình đúng là một thằng khốn.

Rồi chúng ta lại ở bên nhau.

Lần này anh bình tĩnh hơn rất nhiều.

Tất nhiên… có thể em không nhận ra.

Thôi được rồi, thật ra cũng không bình tĩnh được bao nhiêu.

Hôm nay em nói sẽ dẫn anh đi gặp bố mẹ em, anh mất ngủ rồi.

Chúng ta nhất định là một cặp trời sinh.

Anh chắc chắn, em cũng rất yêu anh.

Cảm ơn em.

Anh yêu em.

Ngủ ngon.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.

Gợi ý truyện hot cho bạn