Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/8AUVMfhWsx

Thùng 30 gói giấy ăn rút Topgia 3 màu cao cấp 4 lớp dày dặn, mềm mịn, thùng 16/36/40/46/10 gói
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Thầy hướng dẫn liếc anh một cái, bình thản bác bỏ: “Con đi với bố đi, bố có mỗi một mình này.”
Tự định mở miệng nói thêm đó.
Tôi liền nhanh mắt liếc xéo một cái, âm thầm gửi cho anh một mắt ngăn lại.
mắt anh rơi trên chiếc túi đựng mẫu vật tôi, đột ngột buông một câu lạnh lùng:
“Đường vùng đất ngập nước khó đi lắm, cẩn thận một chút.”
Lời này vừa thốt , động tác của mấy người xung quanh đều khựng lại một nhịp, mắt đồng loạt đổ dồn về phía anh.
Tôi chẳng dám ho he đáp lời, vờ như bận rộn vô cùng mà cúi đầu sắp xếp lại túi đựng mẫu.
Anh ngẩn một thoáng, chữa cháy bằng cách quay sang bảo anh : “Cậu cũng cẩn thận một chút đấy.”
Đợi khi anh đi phía trước, tôi nghe Tự hạ thấp giọng nói với tôi:
“Đi cho sát , đừng có chạy lung tung, cũng đừng… đứng gần anh ta quá.”
Tôi đi khảo sát thực địa mấy lần chứ bộ, mức hậu đậu cơ chứ.
Đúng là lo hão.
Mà nghĩ lại cái mắt chằm chằm của mọi người lúc nãy, tôi lại hãi hùng vì sợ lộ tẩy.
“Minh Họa, Minh Họa ơi, đưa anh cái xẻng xúc đất với.”
“Dạ?”
Tôi lỡ đễnh mất tập trung một chút.
đầu toàn là mấy lời quan tâm đột ngột đầy lộ liễu của Tự.
Cái xẻng mới đưa được một nửa, lòng bàn chân tôi đã trượt một phát, bạch một tiếng rõ to, toàn bộ m.ô.n.g tôi ngồi chễm chệ một cú nhớ đời xuống bãi bùn đất mềm nhão õng nước.
…Đúng là ghét của nào trời trao của ấy mà.
Anh hốt hoảng, vội vàng chạy lại đỡ tôi dậy: “Minh Họa, có sao không?”
Người thì không sao cả.
Chỉ là cái bàn tọa có hơi ướt át, đúng là muối ê chề trước bàn dân thiên hạ luôn…
Anh kéo tôi dậy, liếc mắt một cái là cái m.ô.n.g trông không được lịch sự cho lắm của tôi lúc này.
Anh ấy không hề cười nhạo tôi, rất tự nhiên cởi chiếc áo của mình .
Anh ấy áo eo tôi, tỉ mỉ thắt nút lại giúp tôi, che đi cái vị trí ướt nhèm kia.
“Cứ buộc tạm này đi, kẻo bị nhiễm lạnh đấy.”
Tôi quay đầu lại, vừa vặn đ.â.m sầm một tầm mắt rực lửa.
Tự không biết đã đi đây từ lúc nào.
anh ghé sát người thắt áo cho tôi, mắt anh lộ rõ vẻ ghen tuông và bực dọc ngút trời.
Thầy hướng dẫn ở đằng xa réo gọi anh: “ Tự, mang bộ dụng cụ đây cho bố.”
Anh đứng im không nhúc nhích, mắt vẫn găm c.h.ặ.t trên người tôi.
khi thầy hướng dẫn thúc giục lần thứ hai, anh mới chậm rãi dời mắt đi.
“Con biết ạ.”
…
cuối tuần, tôi có việc nhà Tự nên tiện mang theo chiếc áo của anh đó để giùm.
Tôi đem chiếc áo đã sạch sẽ phơi ban công, đi nhà vệ sinh một , khi trở thì phát hiện chiếc áo vừa nãy còn treo ngắn bỗng dưng biến mất tiêu!
Tôi cúi đầu xuống, chiếc áo kia bị ai đó tùy tiện ném lăn lóc một góc dưới sàn nhà, co rúm thành một cục nhăn nhúm.
Tự ngồi trên sofa, nặng mày nhẹ ôm chiếc iPad, ngón hờ hững bấm quẹt liên tục.
Tôi cầm chiếc áo , đứng chắn trước anh: “Anh cái mà lại ném áo của đàn anh xuống đất ?”
“Không anh đâu, gió thổi đấy chứ.”
Tôi: “… Anh đoán xem có tin nổi không.”
Anh ngước mắt , mắt lại găm c.h.ặ.t chiếc áo nằm tôi.
Giây tiếp theo, anh thình lình vươn một cái, giật phăng cả chiếc áo khỏi người tôi.
Tôi ngơ ngác cả người: “Ơ kìa… anh cái !”
“Đấy là áo của đàn anh, sạch sẽ đem trả cho anh ấy.”
“Không cho .”
Tôi cạn lời: “ thì trả người ta kiểu ?”
“Anh mua cái khác đền cho cậu ta.”
Tôi lườm anh một cái cháy mắt, quyết định không thèm dùng cái phương án dỗi hờn vô tri này của anh.
Tự vậy liền xuống nước: “ để anh cho.”
“Anh sẽ cho nó rách bươm, bạc phếch luôn.”
Tôi: “…”
Chiếc áo tội nghiệp thực sự chẳng chọc giận một ai.
…
Tự lại tiếp tục bài ca càm ràm, bảo không muốn yêu đương vụng trộm dưới lòng đất nữa.
“Anh quên đã với những à?”
“Ngoan nào! Bây giờ là giai đoạn thăng tiến học tập của .”
“Anh tốt bổn phận của một người hậu phương vững chắc chứ.”
Tôi vừa vuốt ve dỗ dành hũ giấm chua này, vừa kéo anh lại ngồi xuống một dãy hành lang dài.
Dãy hành lang này nằm nép mình ở góc phía Tây Bắc của trường tôi.
Vì vị trí khá hẻo lánh nên hiếm khi có người lại.
Hơn nữa, chỗ này cách rất xa ký túc xá và tòa nhà của khoa tôi, cho nên dù có vô tình chạm ai đó thì họ cũng chẳng biết chúng tôi là ai.
Thêm một điểm cộng nữa là nơi này nằm lưng chừng phòng tập đàn của khoa Âm nhạc, thi thoảng lại có tiếng dương cầm văng vẳng vọng lại, nghe vô cùng tao nhã.
“Anh không muốn cứ lén lén lút lút này nữa đâu, cả ghen cũng chẳng có danh phận chính thức.”
Anh ôm c.h.ặ.t lấy eo tôi, ngước khuôn đầy tủi thân .
Nói xong, anh liền rúc đầu lòng tôi nũng nịu.
“Anh nghĩ là tầm hẹp đúng không? Lén lút ghen tuông này mới kích thích chứ, cứ quang minh chính đại quá lại mất đi chút phong vị .”