Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4qE3OrQD6S

GLADE Combo 4 Sáp Thơm Khử Mùi Lưu Hương Bền Lâu 180g x4

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

Những ngày tháng sau trôi nhanh hơn tôi tưởng.

giác ban sợ hãi, e dè dần biến mất, thay một thói quen khó bỏ. Mỗi sáng, tiếng bước chân nhè nhẹ trên sàn gỗ, hương trà Ô Long thoang thoảng ngoài phòng khách và bóng dáng một nam nhân mặc áo thời dân quốc bên khung cửa sổ trở thành một phần bình yên cuộc của tôi.

Chúng tôi nhau đi rất nơi.

hôm, tôi đưa anh hiệu sách cũ ở góc phố. đứng trước hàng vạn cuốn sách hiện đại, khẽ lật giở những trang giấy thơm mùi mực mới, ánh hiện lên vẻ hoài niệm. Anh nói thế giới bây giờ thay đổi quá , nhanh mức khiến những kẻ từng thuộc về quá khứ anh thấy lạc lõng.

Tôi liền nhét tay anh một cuốn tiểu thuyết trinh thám đương đại và bảo: “Đừng hoài niệm nữa, thời đại nào cũng thú vị riêng của nó. Đọc đi rồi luận với tôi.”

Anh bật cười, nụ cười hiếm hoi mang theo sự ấm áp dịu dàng.

thời gian không vì sự lưu luyến của chúng tôi mà chậm . Ngày thứ 40 trôi .

bắt thay đổi. Bóng dáng anh mờ nhạt hơn trước một chút. Những buổi sáng, tôi phải mất thời gian hơn mới rõ gương mặt anh. tay anh khi chạm tách trà dường suốt hoàn toàn, không giữ chút hơi ấm mong manh nào của những ngày .

Hôm , trời Đà Nẵng bất chợt đổ một cơn mưa rào mùa hạ, khác hẳn lất phất buồn của ngày tôi chuyển .

Tôi ngồi phòng khách, ra ban đâylướt những giọt nước mưa đang nện xuống ô cửa kính. ngồi đối diện tôi, trên một bộ cờ vây cũ mà anh tự tay làm từ những mảnh bìa các-tông cắt gọt tỉ mỉ.

chín ngày nữa,” tôi khẽ lên tiếng, giọng bỗng chốc trở nên lạc lõng.

đang cầm quân cờ đen khựng một nhịp. Anh ngẩng tôi, đôi sâu thẳm mang theo một nỗi buồn khó tả.

“Ừ, nhanh thật đấy,” anh đáp, giọng nhẹ tiếng thở của gió.

“Anh sợ không?” Tôi hỏi thẳng, lòng nhói lên một nhịp. “ giác sắp phải… tan biến ấy.”

không đáp ngay. Anh đặt quân cờ xuống , chậm rãi đứng dậy, bước bên cửa sổ nơi giọt mưa đang rỉ rả rơi. Lưng áo của anh thẳng tắp, cô độc nao lòng.

“Ban thì ,” anh quay , mỉm cười nhẹ nhàng, “ từ khi gặp cô, tôi không sợ nữa. Được thêm một lần, được biết thế nào ai đi dạo, ai trò chuyện, ngắm thế giới này… với một hồn ma tôi, thế đủ mãn nguyện rồi.”

Tôi cúi gằm mặt, không dám thẳng anh. Tôi nhận ra, suốt 40 ngày , gọi “diễn” từ bao giờ chuyển hóa thành những xúc chân thật từ lúc nào. Tôi quen với sự hiện diện của anh, quen với việc một người luôn lặng thầm che chở, lắng nghe và chia sẻ mọi buồn vui vụn vặt cuộc .

,” tôi gọi tên anh, giọng nghẹn ngào. “Nếu… nếu em nói em không muốn anh đi thì sao?”

Anh bước gần, cúi xuống tôi. Dù không thể chạm má tôi, ánh anh chứa đựng sự ấm áp đủ làm tan chảy cả mùa đông.

“Ngốc ạ,” anh thì thầm, “người con đường của người . Cô tương lai phía trước, rất ngày tháng đang chờ đợi. Đừng vì một kẻ chết mà vướng bận tâm can.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.