Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/5q08Josy8T

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
14
Tôi để ý lời của Bùi Giác
khi phim xong về quê một chuyến
Nhà cũ của dì sắp giải dì gọi đến giúp dọn dẹp đồ đạc
Tuy đây dì thương con cái hơn nhưng dù cũng đã nuôi phụ bạc
Trên đường về ngang trường cũ
Mấy khuôn viên trường đã tu sửa thay đổi nhiều
Tôi ngoài cổng một lúc bỗng gọi
“Ơ Cậu là… là cái đó Tôi nhớ ”
Một đàn ông từ bảo vệ trông cũng
“Cậu học ở trường nhớ cùng lớp với Bùi Giác đúng ”
Tôi gật đầu: “Cậu là…”
“Tôi và Bùi Giác đánh hôm nay chỉ một Bùi Giác Cậu theo như thường lệ ”
Tôi ngỡ ngàng: “Theo ”
“ mỗi khi tan học buổi tối Bùi Giác đều theo lưng đưa về nhà biết ”
“ gì chuyện đó”
Thấy tin đàn ông tiếp:
“Lần đánh với vẫn nhớ rõ Lúc đó đang đánh bỗng hô dừng bảo đến giờ tan học về trường một chuyến Chúng ngạc tự dưng kiểu như đến trường học theo phần lớn là vì tò mò hiện thằng khỉ đó đợi ở cổng trường đợi theo cho đến khi về nhà an đến tìm tiếp tục”
“Nhìn kìa”
đàn ông chỉ cây bồ đề ở góc sân
“Cậu đợi ở đó đấy”
Bùi Giác mười bảy thích mặc đồ đen để đầu đinh
Luôn hòa lẫn đêm tối
Một cơn gió thổi tới
Anh dường như vẫn đó thu tránh khỏi ánh
Dì gọi điện thúc giục
Khi đến họ đang dọn dẹp tầng hầm
Chiếc giường ngủ chiếc bàn học dùng… đều khiêng ngoài cái cái một
Dì : “Tuế Tuế dì hiện một thứ con mau đến xem ”
Bà chỉ một góc nền nhà trơ trọi
Ở đó khắc đầy tên của
15
“Có lẽ là do trai khắc đấy”
Dì : “Chàng trai đó bây giờ đã trở thành ngôi ”
Tôi ngạc : “ mà dì biết…”
“À đã đến tìm dì”
“… Khi nào ạ”
“Con nhớ lần dì hiện tàn thuốc lá ở đây mắng con ”
“Con nhớ”
“Lúc đó con cứng đầu dì suýt nữa nổi con Con một mực thừa nhận thật cứ khăng khăng là con hút dì biết con là đứa trẻ như ”
Nhớ quá khứ dì cũng chút hoài niệm
“Ngày dì mắng con đấy thằng đó nó ngoài cửa sổ thấy tất cả đó nó lén tìm đến dì quỳ xuống mặt dì cầu dì đừng trách con”
Tôi nắm chặt vạt áo thở cũng chậm
“Dì sợ nó dụ dỗ con đường quyết cho nó đến ngủ nữa”
là thế
Gần cuối lớp 11 Bùi Giác đến căn hầm đó ngủ nữa
Ở trường luôn một nhóm côn đồ vây quanh cơ hội hỏi
Cuối cùng một ngày cố gắng tra hỏi
Chưa kịp Bùi Giác lời tên con trai bên cạnh đã lên tiếng nhạo: “Anh Bùi đẳng cấp thật học sinh ưu tú sưởi giường cho”
Chưa hết câu Bùi Giác đã đấm luôn mặt tên đó cú đ//ấm thẳng tay khiến tên đó chảy m//áu mũi
“Cô là con gái đừng mà lăng nhăng”
Đó là lần đầu tiên chứng kiến Bùi Giác nổi giận m//áu me bỏ chạy
Hôm Bùi Giác ngang bàn học của lẩm bẩm: “Tôi đã tìm chỗ ở ”
Coi như đã lời câu hỏi của
Ngón tay vuốt ve những vết khắc nền nhà
Đây là Bùi Giác ngủ đây
Chúng mang ý nghĩa cũng đã những đêm thao thức
Bùi Giác gì…
trong lòng gọi tên muôn vàn lần
16
Trước thời gian giải một ngày
Tôi bộ từ cổng trường một lần nữa trở về nhà dì
Con đường thuộc bao phủ bởi những tán cây bồ đề xum xuê
Đi hết con đường thấy cánh cửa sổ của tầng hầm
Như linh cảm đầu
Bùi Giác đeo khẩu trang bên đường
Hai mươi phút chúng ở quán ăn thuộc
khi phim xong nhận điện thoại của nữa
Không ngờ cuối cùng cũng tìm
Bên cạnh quán ăn là một bi-a cũ
Tôi những bỗng một câu lời
“Bùi Giác hè đó đã đến đây tìm ”
“Ừ”
“Lúc đó bực bội đuổi Anh biết buồn ”
Bùi Giác ngỡ ngàng một lúc: “Tôi bực bội Tuế Tuế lúc đó chỉ sợ hãi và lo lắng thôi”
“Sợ cái gì”
“ bi-a đó lành gì ngày hôm đó gặp những họ đánh Khi thấy em thực sợ sợ họ sẽ nhằm em…”
Bùi Giác nhíu mày cố gắng nhớ
“ Tuế Tuế đã quá căng thẳng khiến em hiểu lầm”
lúc đó phục vụ gọi số của chúng
Tôi bảo Bùi Giác mua luôn một chai nước
Chỉ trong khoảnh khắc rời một nhóm mấy tên đàn ông thô bỉ vây quanh
“ chơi với bọn ”
“ bạn trai của em Sao ăn cơm mà còn đeo khẩu trang bệnh ”
Tôi bọn họ một cách lạnh lùng: “Cút ”
“Ồ tính tình cứng rắn đấy chơi với bọn ”
Tên cầm đầu chạm vai
Giây tên đó lập tức kêu rên đau đớn
Bùi Giác gần như b/ẻ g/ãy cổ tay gã đó
“Đồ ch//ó má Đ//ánh nó Đ//ánh nó ”
Bùi Giác chắn
Anh lột bỏ vỏ bọc và hình tượng thân khí thế hung hãn
Tôi ngơ ngẩn
là Bùi Giác mà biết… đã trở
Hung tợn nóng nảy
vẫn luôn bảo vệ
Tôi tin rằng Bùi Giác đ//ánh gục cả bốn tên
ngăn
Hiện tại địa vị đặc biệt đ//ánh
Bùi Giác bướng bỉnh chằm chằm bốn tên quyết buông tha
Tôi tay
“Bùi Giác đừng em sợ ”
Bùi Giác hốt hoảng trong giây lát
Rồi cả như ngâm trong nước nguội rũ bỏ hung hăng cả những góc cạnh cũng trở mềm mại
“Tuế Tuế sợ… thôi ”
“Bùi Giác chúng bỏ chạy ”
Bùi Giác nắm chặt tay chạy thục mạng ngoài
Chạy xuyên đường phố và dòng
Chúng chạy mãi biết mệt
Tiếng tim đập trong tai vang lên vô tận …
Lần cuối cùng thấy âm thanh cũng vì mang đến cho những xao xuyến trẻ
Và lúc
Anh dường như vẫn là thiếu niên ngày nào
14
Tôi để ý lời của Bùi Giác
khi phim xong về quê một chuyến
Nhà cũ của dì sắp giải dì gọi đến giúp dọn dẹp đồ đạc
Tuy đây dì thương con cái hơn nhưng dù cũng đã nuôi phụ bạc
Trên đường về ngang trường cũ
Mấy khuôn viên trường đã tu sửa thay đổi nhiều
Tôi ngoài cổng một lúc bỗng gọi
“Ơ Cậu là… là cái đó Tôi nhớ ”
Một đàn ông từ bảo vệ trông cũng
“Cậu học ở trường nhớ cùng lớp với Bùi Giác đúng ”
Tôi gật đầu: “Cậu là…”
“Tôi và Bùi Giác đánh hôm nay chỉ một Bùi Giác Cậu theo như thường lệ ”
Tôi ngỡ ngàng: “Theo ”
“ mỗi khi tan học buổi tối Bùi Giác đều theo lưng đưa về nhà biết ”
“ gì chuyện đó”
Thấy tin đàn ông tiếp:
“Lần đánh với vẫn nhớ rõ Lúc đó đang đánh bỗng hô dừng bảo đến giờ tan học về trường một chuyến Chúng ngạc tự dưng kiểu như đến trường học theo phần lớn là vì tò mò hiện thằng khỉ đó đợi ở cổng trường đợi theo cho đến khi về nhà an đến tìm tiếp tục”
“Nhìn kìa”
đàn ông chỉ cây bồ đề ở góc sân
“Cậu đợi ở đó đấy”
Bùi Giác mười bảy thích mặc đồ đen để đầu đinh
Luôn hòa lẫn đêm tối
Một cơn gió thổi tới
Anh dường như vẫn đó thu tránh khỏi ánh
Dì gọi điện thúc giục
Khi đến họ đang dọn dẹp tầng hầm
Chiếc giường ngủ chiếc bàn học dùng… đều khiêng ngoài cái cái một
Dì : “Tuế Tuế dì hiện một thứ con mau đến xem ”
Bà chỉ một góc nền nhà trơ trọi
Ở đó khắc đầy tên của
15
“Có lẽ là do trai khắc đấy”
Dì : “Chàng trai đó bây giờ đã trở thành ngôi ”
Tôi ngạc : “ mà dì biết…”
“À đã đến tìm dì”
“… Khi nào ạ”
“Con nhớ lần dì hiện tàn thuốc lá ở đây mắng con ”
“Con nhớ”
“Lúc đó con cứng đầu dì suýt nữa nổi con Con một mực thừa nhận thật cứ khăng khăng là con hút dì biết con là đứa trẻ như ”
Nhớ quá khứ dì cũng chút hoài niệm
“Ngày dì mắng con đấy thằng đó nó ngoài cửa sổ thấy tất cả đó nó lén tìm đến dì quỳ xuống mặt dì cầu dì đừng trách con”
Tôi nắm chặt vạt áo thở cũng chậm
“Dì sợ nó dụ dỗ con đường quyết cho nó đến ngủ nữa”
là thế
Gần cuối lớp 11 Bùi Giác đến căn hầm đó ngủ nữa
Ở trường luôn một nhóm côn đồ vây quanh cơ hội hỏi
Cuối cùng một ngày cố gắng tra hỏi
Chưa kịp Bùi Giác lời tên con trai bên cạnh đã lên tiếng nhạo: “Anh Bùi đẳng cấp thật học sinh ưu tú sưởi giường cho”
Chưa hết câu Bùi Giác đã đấm luôn mặt tên đó cú đ//ấm thẳng tay khiến tên đó chảy m//áu mũi
“Cô là con gái đừng mà lăng nhăng”
Đó là lần đầu tiên chứng kiến Bùi Giác nổi giận m//áu me bỏ chạy
Hôm Bùi Giác ngang bàn học của lẩm bẩm: “Tôi đã tìm chỗ ở ”
Coi như đã lời câu hỏi của
Ngón tay vuốt ve những vết khắc nền nhà
Đây là Bùi Giác ngủ đây
Chúng mang ý nghĩa cũng đã những đêm thao thức
Bùi Giác gì…
trong lòng gọi tên muôn vàn lần
16
Trước thời gian giải một ngày
Tôi bộ từ cổng trường một lần nữa trở về nhà dì
Con đường thuộc bao phủ bởi những tán cây bồ đề xum xuê
Đi hết con đường thấy cánh cửa sổ của tầng hầm
Như linh cảm đầu
Bùi Giác đeo khẩu trang bên đường
Hai mươi phút chúng ở quán ăn thuộc
khi phim xong nhận điện thoại của nữa
Không ngờ cuối cùng cũng tìm
Bên cạnh quán ăn là một bi-a cũ
Tôi những bỗng một câu lời
“Bùi Giác hè đó đã đến đây tìm ”
“Ừ”
“Lúc đó bực bội đuổi Anh biết buồn ”
Bùi Giác ngỡ ngàng một lúc: “Tôi bực bội Tuế Tuế lúc đó chỉ sợ hãi và lo lắng thôi”
“Sợ cái gì”
“ bi-a đó lành gì ngày hôm đó gặp những họ đánh Khi thấy em thực sợ sợ họ sẽ nhằm em…”
Bùi Giác nhíu mày cố gắng nhớ
“ Tuế Tuế đã quá căng thẳng khiến em hiểu lầm”
lúc đó phục vụ gọi số của chúng
Tôi bảo Bùi Giác mua luôn một chai nước
Chỉ trong khoảnh khắc rời một nhóm mấy tên đàn ông thô bỉ vây quanh
“ chơi với bọn ”
“ bạn trai của em Sao ăn cơm mà còn đeo khẩu trang bệnh ”
Tôi bọn họ một cách lạnh lùng: “Cút ”
“Ồ tính tình cứng rắn đấy chơi với bọn ”
Tên cầm đầu chạm vai
Giây tên đó lập tức kêu rên đau đớn
Bùi Giác gần như b/ẻ g/ãy cổ tay gã đó
“Đồ ch//ó má Đ//ánh nó Đ//ánh nó ”
Bùi Giác chắn
Anh lột bỏ vỏ bọc và hình tượng thân khí thế hung hãn
Tôi ngơ ngẩn
là Bùi Giác mà biết… đã trở
Hung tợn nóng nảy
vẫn luôn bảo vệ
Tôi tin rằng Bùi Giác đ//ánh gục cả bốn tên
ngăn
Hiện tại địa vị đặc biệt đ//ánh
Bùi Giác bướng bỉnh chằm chằm bốn tên quyết buông tha
Tôi tay
“Bùi Giác đừng em sợ ”
Bùi Giác hốt hoảng trong giây lát
Rồi cả như ngâm trong nước nguội rũ bỏ hung hăng cả những góc cạnh cũng trở mềm mại
“Tuế Tuế sợ… thôi ”
“Bùi Giác chúng bỏ chạy ”
Bùi Giác nắm chặt tay chạy thục mạng ngoài
Chạy xuyên đường phố và dòng
Chúng chạy mãi biết mệt
Tiếng tim đập trong tai vang lên vô tận …
Lần cuối cùng thấy âm thanh cũng vì mang đến cho những xao xuyến trẻ
Và lúc
Anh dường như vẫn là thiếu niên ngày nào