Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
11
Bối rối Bùi Giác vội vàng ngoài
Sau khi xong nôn : “Sao em tiếng động gì hết tưởng em mất ”
Tôi: “Sao hung dữ ”
Bùi Giác ngẩn một lúc cơn giận tan biến hết
đây câu tác dụng
Chỉ cần Bùi Giác nổi nhẹ nhàng một câu “Sao hung dữ ” là lập tức nguôi giận
Không ngờ nó vẫn còn hiệu quả cho đến giờ
Tôi tiếp: “Tôi còn trách đấy phòng mà gõ cửa”
“Tôi biết em ở trong đó” Bùi Giác đỏ mặt “Tôi thấy gì hết thật đấy Nếu em vui thể xin em xin ”
…
đây đã nhận rằng tuy Bùi Giác hung dữ như một con ch//ó điên nhưng trong một số trường hợp ngây thơ một cách bất ngờ
“Không ” Tôi mệt nghĩ ngợi nhiều : “Đâu từng thấy”
Nói xong mới cảm thấy gì đó thích hợp lắm
Quả Bùi Giác bặm môi từ mặt đến cổ đều đỏ bừng
Tôi đổi đề tài: “Hôm phim ”
“Đã xong giờ nấu cháo em lát nữa ăn uống nhé”
Tại vì rơi nước nên cảm nhẹ
Khi Bùi Giác mang nồi cháo loãng vẫn đang mặc tạp dề
Tôi khỏi kỹ vài lần
“Ch//ó dữ mặc tạp dề trông hiền lành”
“Em gì ”
“Tôi cảm ơn ”
Ánh mắt Bùi Giác giống như một chú chó khen thưởng
giọng vẫn hung dữ: “Ăn hết đừng lãng phí Em còn ăn gì nữa Tôi thể miễn cưỡng làm cho em”
“Không cần phiền phức làm việc của ”
“ mai cảnh tối sẽ về đoàn phim thời gian nấu ăn”
Tôi do dự: “ sẽ ngủ ở đây ”
“Ừ”
“… sẽ chuyển sang phòng ngủ cạnh”
“Phòng ngủ cạnh giường và chăn gối bệnh thì giường đừng làm khổ ”
Bùi Giác chỉ sàn nhà
“Như ngày sẽ trải chiếu ngủ đất”
12
Nửa đêm cao
Bùi Giác hầu như ngủ cứ một lúc khăn lạnh cho
Người nên màng tránh khỏi ảo giác
Trong một thoáng tưởng như bản đã trở căn hầm nhỏ hẹp đó
Bùi Giác ngủ đất cách xa vài mét như để tránh hiềm nghi
Giữa chúng một chiếc ngăn cách sang chỉ thấy lưng
Có một lần Bùi Giác ốm nhưng cố
Tôi thức giấc nửa đêm cảm thấy gì đó bèn dậy sờ trán
Rất
Tôi chạy tầng tìm hạ lần lượt lau mặt bằng khăn ướt
Bùi Giác đưa tay bỗng nắm lấy tay
Nắm một lúc như sợ bỏ
Đợi đến khi ngủ say mới buông
Đó là lần tiếp xúc gần nhất của và khi nghiệp
Hầu hết thời gian chúng như những xa lạ cứ lướt trong trường học
…
Trải một đêm màng trằn trọc
Ngày hôm khi thức dậy Bùi Giác đã mất
Anh tạm thời gọi phim
đã bày sẵn ăn
Ở giữa là một gói socola
Loại đắt tiền nhất
Đang ăn dở bước
Tôi tưởng Bùi Giác trở về
đến là một đàn ông lạ mặt
Tôi ấn tượng đó là quản lý kiêm bạn của Bùi Giác
Người quản lý một cách ngơ ngác
“Má Bùi Giác biết giấu phụ nữ trong nhà ”
13
Tôi giải thích đủ điều chỉ là phó đạo diễn của đoàn phim thôi
Người quản lý tên là gì
Tôi : “Anh cứ gọi là Tuế Tuế ”
Anh suýt chút nữa đã nhảy dựng
“Tuế Tuế Em chính là Tuế Tuế ”
“Có chuyện gì ”
Anh với vẻ mặt như đã hiểu tất cả: “Em chính là Tuế Tuế đấy ”
Thấy nghi hoặc : “ đây Bùi Giác điên cuồng tìm kiếm em đấy”
Tôi: …
“Không tìm thấy em tự dằn vặt bản ăn ngủ cả con lúc đó suy sụp tới tận đáy vực chậc chậc”
Người quản lý mỉm hiền hòa: “Bây giờ thì đã tìm thấy em thể an tâm Đợi bảy năm đấy chỉ đơn giản là day dứt thôi ”
“Anh đùa ” Tôi tiếp tục: “Tôi chỉ hẹn hò với tháng thôi chẳng gì đáng nhớ lắm”
“Sao Em biết Bùi Giác trở thành cũng là vì em đấy ”
Tôi ngẩn
“Vì quan hệ của với bố mẹ nên từ nhỏ đến lớn đều ghét nghề diễn viên đây gia đình bắt làm diễn viên nhí nhất quyết từ chối ngay khi chia tay với em thằng nhóc bỗng làm ”
“Nói là vì em thích điện ảnh làm thì thể sân khấu nhất cao nhất để em thấy…”
Quả thật chuyện như
Đêm nọ ngủ chuyện với Bùi Giác
“Bùi Giác ngủ ”
“Chưa”
“Hôm em xem một bộ phim tên là ‘Kỳ nghỉ ở Roma’ cực kỳ ”
“Không hứng thú”
“Em thích phim ảnh lắm nếu em cũng thể phim thì quá nhưng phim tốn kém lắm nhỉ Em tiền”
“Không tốn cứ ”
Lúc đó nghĩ hiểu gì cả còn tưởng viển vông nên nữa
Thì nhớ tất cả mọi chuyện
Người quản lý bồi hồi
“Em chỉ cần tháng đã khiến nhớ mãi suốt đời”
Chiều hôm đó Bùi Giác trở về
Anh quản lý: “Cậu đến làm gì”
“Cậu sắp kết thúc phim đến dọn dẹp một chút”
“Không cần Còn nữa nghỉ ngơi một thời gian đừng sắp xếp lịch trình gì cho ”
“Chậc chậc thấy gái là quên bạn bè Cậu còn nhớ lúc tìm thấy cô còn lóc mặt …”
Bùi Giác ngắt lời: “Đừng những chuyện đó mặt bạn gái ”
Tôi sửa : “Bạn gái cũ”
“Em lời chia tay trực tiếp với thì vẫn tính là chia tay”
“Tôi đã ”
“Chỉ một lá thôi xong là vứt Ai biết do em ”
Người quản lý thấy tình hình như nên đã lẻn
Tôi : “Bùi Giác thấy lá đó giận Tôi lợi dụng đấy…”
Bùi Giác : “Em gan Hơn nữa dù lợi dụng biết đường xem tin tức ”
Tôi im bặt
Bùi Giác rửa trái cây
Tôi tiếp tục : “Chia tay chỉ cần một đồng ý thôi Dù công nhận chúng đã còn quan hệ gì từ ”
Cơ thể khựng : “ sẽ theo đuổi ”
“Vô ích thôi Bùi Giác”
“Em giận ”
Anh lấy một điếu nhưng thấy dập
“Vì đã lừa em cho em biết về bối cảnh gia đình của Hay vì… vì chuyện của Tô Chu kịp giải thích rõ ràng với em”
“Cả hai lý do đó nhưng cũng là vì chúng Bùi Giác chúng cùng một con đường đừng cố nữa”
Trong phòng im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi
Không biết trôi bao trong mắt Bùi Giác tràn đầy tơ m//áu quả quyết :
“Tôi nhất định sẽ cố ”
11
Bối rối Bùi Giác vội vàng ngoài
Sau khi xong nôn : “Sao em tiếng động gì hết tưởng em mất ”
Tôi: “Sao hung dữ ”
Bùi Giác ngẩn một lúc cơn giận tan biến hết
đây câu tác dụng
Chỉ cần Bùi Giác nổi nhẹ nhàng một câu “Sao hung dữ ” là lập tức nguôi giận
Không ngờ nó vẫn còn hiệu quả cho đến giờ
Tôi tiếp: “Tôi còn trách đấy phòng mà gõ cửa”
“Tôi biết em ở trong đó” Bùi Giác đỏ mặt “Tôi thấy gì hết thật đấy Nếu em vui thể xin em xin ”
…
đây đã nhận rằng tuy Bùi Giác hung dữ như một con ch//ó điên nhưng trong một số trường hợp ngây thơ một cách bất ngờ
“Không ” Tôi mệt nghĩ ngợi nhiều : “Đâu từng thấy”
Nói xong mới cảm thấy gì đó thích hợp lắm
Quả Bùi Giác bặm môi từ mặt đến cổ đều đỏ bừng
Tôi đổi đề tài: “Hôm phim ”
“Đã xong giờ nấu cháo em lát nữa ăn uống nhé”
Tại vì rơi nước nên cảm nhẹ
Khi Bùi Giác mang nồi cháo loãng vẫn đang mặc tạp dề
Tôi khỏi kỹ vài lần
“Ch//ó dữ mặc tạp dề trông hiền lành”
“Em gì ”
“Tôi cảm ơn ”
Ánh mắt Bùi Giác giống như một chú chó khen thưởng
giọng vẫn hung dữ: “Ăn hết đừng lãng phí Em còn ăn gì nữa Tôi thể miễn cưỡng làm cho em”
“Không cần phiền phức làm việc của ”
“ mai cảnh tối sẽ về đoàn phim thời gian nấu ăn”
Tôi do dự: “ sẽ ngủ ở đây ”
“Ừ”
“… sẽ chuyển sang phòng ngủ cạnh”
“Phòng ngủ cạnh giường và chăn gối bệnh thì giường đừng làm khổ ”
Bùi Giác chỉ sàn nhà
“Như ngày sẽ trải chiếu ngủ đất”
12
Nửa đêm cao
Bùi Giác hầu như ngủ cứ một lúc khăn lạnh cho
Người nên màng tránh khỏi ảo giác
Trong một thoáng tưởng như bản đã trở căn hầm nhỏ hẹp đó
Bùi Giác ngủ đất cách xa vài mét như để tránh hiềm nghi
Giữa chúng một chiếc ngăn cách sang chỉ thấy lưng
Có một lần Bùi Giác ốm nhưng cố
Tôi thức giấc nửa đêm cảm thấy gì đó bèn dậy sờ trán
Rất
Tôi chạy tầng tìm hạ lần lượt lau mặt bằng khăn ướt
Bùi Giác đưa tay bỗng nắm lấy tay
Nắm một lúc như sợ bỏ
Đợi đến khi ngủ say mới buông
Đó là lần tiếp xúc gần nhất của và khi nghiệp
Hầu hết thời gian chúng như những xa lạ cứ lướt trong trường học
…
Trải một đêm màng trằn trọc
Ngày hôm khi thức dậy Bùi Giác đã mất
Anh tạm thời gọi phim
đã bày sẵn ăn
Ở giữa là một gói socola
Loại đắt tiền nhất
Đang ăn dở bước
Tôi tưởng Bùi Giác trở về
đến là một đàn ông lạ mặt
Tôi ấn tượng đó là quản lý kiêm bạn của Bùi Giác
Người quản lý một cách ngơ ngác
“Má Bùi Giác biết giấu phụ nữ trong nhà ”
13
Tôi giải thích đủ điều chỉ là phó đạo diễn của đoàn phim thôi
Người quản lý tên là gì
Tôi : “Anh cứ gọi là Tuế Tuế ”
Anh suýt chút nữa đã nhảy dựng
“Tuế Tuế Em chính là Tuế Tuế ”
“Có chuyện gì ”
Anh với vẻ mặt như đã hiểu tất cả: “Em chính là Tuế Tuế đấy ”
Thấy nghi hoặc : “ đây Bùi Giác điên cuồng tìm kiếm em đấy”
Tôi: …
“Không tìm thấy em tự dằn vặt bản ăn ngủ cả con lúc đó suy sụp tới tận đáy vực chậc chậc”
Người quản lý mỉm hiền hòa: “Bây giờ thì đã tìm thấy em thể an tâm Đợi bảy năm đấy chỉ đơn giản là day dứt thôi ”
“Anh đùa ” Tôi tiếp tục: “Tôi chỉ hẹn hò với tháng thôi chẳng gì đáng nhớ lắm”
“Sao Em biết Bùi Giác trở thành cũng là vì em đấy ”
Tôi ngẩn
“Vì quan hệ của với bố mẹ nên từ nhỏ đến lớn đều ghét nghề diễn viên đây gia đình bắt làm diễn viên nhí nhất quyết từ chối ngay khi chia tay với em thằng nhóc bỗng làm ”
“Nói là vì em thích điện ảnh làm thì thể sân khấu nhất cao nhất để em thấy…”
Quả thật chuyện như
Đêm nọ ngủ chuyện với Bùi Giác
“Bùi Giác ngủ ”
“Chưa”
“Hôm em xem một bộ phim tên là ‘Kỳ nghỉ ở Roma’ cực kỳ ”
“Không hứng thú”
“Em thích phim ảnh lắm nếu em cũng thể phim thì quá nhưng phim tốn kém lắm nhỉ Em tiền”
“Không tốn cứ ”
Lúc đó nghĩ hiểu gì cả còn tưởng viển vông nên nữa
Thì nhớ tất cả mọi chuyện
Người quản lý bồi hồi
“Em chỉ cần tháng đã khiến nhớ mãi suốt đời”
Chiều hôm đó Bùi Giác trở về
Anh quản lý: “Cậu đến làm gì”
“Cậu sắp kết thúc phim đến dọn dẹp một chút”
“Không cần Còn nữa nghỉ ngơi một thời gian đừng sắp xếp lịch trình gì cho ”
“Chậc chậc thấy gái là quên bạn bè Cậu còn nhớ lúc tìm thấy cô còn lóc mặt …”
Bùi Giác ngắt lời: “Đừng những chuyện đó mặt bạn gái ”
Tôi sửa : “Bạn gái cũ”
“Em lời chia tay trực tiếp với thì vẫn tính là chia tay”
“Tôi đã ”
“Chỉ một lá thôi xong là vứt Ai biết do em ”
Người quản lý thấy tình hình như nên đã lẻn
Tôi : “Bùi Giác thấy lá đó giận Tôi lợi dụng đấy…”
Bùi Giác : “Em gan Hơn nữa dù lợi dụng biết đường xem tin tức ”
Tôi im bặt
Bùi Giác rửa trái cây
Tôi tiếp tục : “Chia tay chỉ cần một đồng ý thôi Dù công nhận chúng đã còn quan hệ gì từ ”
Cơ thể khựng : “ sẽ theo đuổi ”
“Vô ích thôi Bùi Giác”
“Em giận ”
Anh lấy một điếu nhưng thấy dập
“Vì đã lừa em cho em biết về bối cảnh gia đình của Hay vì… vì chuyện của Tô Chu kịp giải thích rõ ràng với em”
“Cả hai lý do đó nhưng cũng là vì chúng Bùi Giác chúng cùng một con đường đừng cố nữa”
Trong phòng im lặng đến mức thể thấy tiếng kim rơi
Không biết trôi bao trong mắt Bùi Giác tràn đầy tơ m//áu quả quyết :
“Tôi nhất định sẽ cố ”