Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/W5a8nD97A

Chân váy midi dáng dài TAMMY chất ren cạp chun sau có lớp lót trong CV450

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

2

Ta im lặng hồi lâu mới lên tiếng:

“Đa tạ Quý công t.ử đã nhắc nhở, ta sẽ nghiêm khắc dạy dỗ hạ .”

Tiếng gọi xa cách “Quý công t.ử” khiến Quý Hoài Chi lại khẽ nhíu mày.

“Thu , đừng dỗi trẻ con thế.”

Trong hắn hiện rõ vẻ không hài lòng.

Đột nhiên ta chẳng nói nữa.

Quen Quý Hoài Chi đã nhiều năm , hắn chưa từng nói người bên cạnh ta một câu không hay, càng chưa từng trách móc ta.

mà hôm nay, vì Nguyễn Xuân Du, hắn đã trách mắng cả ta lẫn A Dao.

là hiểu lầm thôi.” Nguyễn Xuân Du bước tới, cất tiếng, nơi hàng mày khóe phảng phất nét buồn nhàn nhạt: “Nếu vì ta mà khiến và Quý công t.ử nảy sinh hiềm khích, thì đúng là lỗi của ta.”

“Không liên quan đến nàng.”

Quý Hoài Chi nói.

Hắn giãn đôi mày, trên gương mặt lại nở nụ :

“Xuân Du cô nương, để ta vẽ nốt bức họa cho nàng.”

Nguyễn Xuân Du bật , nhưng nụ chợt khựng lại. Nàng dè dặt liếc nhìn ta một cái do dự nói:

“Hay là thôi , Quý công t.ử. e vẽ tiếp sẽ khiến không vui.”

Quý Hoài Chi lạnh giọng đáp:

“Thu không người thích dỗi vô cớ .”

Nghe khen ngợi, nhưng thực chất lại là ép ta rộng lượng.

“Mời đi, Xuân Du cô nương. Quý mỗ đã thua thì giữ lời.”

Quý Hoài Chi nói.

Nguyễn Xuân Du nhìn ta một cái, giả vờ khó xử:

thôi.”

nói, nàng uốn lại vòng eo mảnh mai, e lệ ngượng ngùng nhìn Quý Hoài Chi.

Hai người không buồn để ý đến ta nữa.

Ta đứng đó một lúc, bỗng cũng thấy chẳng còn ý nghĩa , liền xoay người bỏ đi.

3

Ta trở về nghỉ ngơi một lát thì người của lại đến gọi.

Lúc ta bước vào, Quý Hoài Chi đang quỳ giữa phòng.

Sắc mặt Quý đầy vẻ dữ, còn thần sắc của cũng chẳng mấy dễ coi.

“Có ?” Ta chẳng hiểu đầu đuôi ra sao, cất tiếng hỏi.

Tiến lại gần, ta liền nhìn thấy bên cạnh Quý Hoài Chi là bức chân dung của Nguyễn Xuân Du đã bị xé đôi.

Đến đây, ta cũng đoán đại khái mọi .

Quý nở nụ áy náy: “Tiểu , Hoài Chi là đứa hồ đồ, con chớ để bụng…”

Thật ra ta Quý muốn nói điều , cũng hiểu bà có nỗi khó nói thành lời, có những lời vốn không thể nói ra.

Ta gượng, đến khi nhìn thấy Quý Hoài Chi vẫn cau c.h.ặ.t mày, mới lên tiếng: “Thẩm thẩm, Hoài Chi là không muốn thất tín với người khác mà thôi, đều nhỏ.”

“Con tin Hoài Chi cũng sẽ không ra .”

Câu nói cuối ấy, là lời nhắc nhở, là niềm hy vọng của ta.

Nét trên gương mặt Quý cuối cũng giãn ra. Bà đá nhẹ Quý Hoài Chi một cái: “Hôm nay tạm tha cho con, sau không hồ đồ nữa!”

Quý Hoài Chi đứng dậy, cung kính hành lễ với Quý : “Vâng, , nhi t.ử đã rõ.”

Quý lại hàn huyên với thêm vài câu dẫn Quý Hoài Chi cáo .

đầu đến cuối, Quý Hoài Chi không hề nhìn ta lấy một lần.

Rõ ràng ta đã chủ động xuống nước với hắn.

Ta trong lòng hắn đang ôm một bụng tức , nhưng vốn dĩ chẳng liên quan đến ta.

Thậm chí, ta mới là người bị tổn thương duy nhất trong .

mà Quý Hoài Chi lại cố tình lạnh nhạt, bày sắc mặt với ta.

Nhưng ta không thấy tức , thấy đau lòng.

4

Ta ngồi trên chiếc xích đu trong , A Dao trò đôi câu.

Khóe thoáng thấy Nguyễn Xuân Du lại ra ngoài.

“Nhị tiểu thư dạo ra ngoài thật nhiều.” A Dao nói.

Ta nhìn theo bóng lưng nàng dần khuất xa, chậm rãi thu hồi ánh : “Ừ…”

Ta là đích nữ của Hộ bộ Thượng thư. Tuy phận không cao quý bậc nhất, nhưng hễ trong kinh thành có yến tiệc , nhất định cũng sẽ có thiếp mời gửi đến cho ta.

Ít nhất cũng mời .

Nhưng đều không có, hai mẹ con ta không nhận lấy một tấm thiếp.

có Nguyễn Xuân Du, cứ dăm ba bữa lại ra ngoài một chuyến.

“Chẳng lẽ bên ngoài đã có người trong lòng ?” A Dao nói.

Ta lườm A Dao một cái, loại lời sao có thể tùy tiện nói ra ?

Không ngờ, A Dao lại nói trúng.

Nguyễn Xuân Du quả thật đã ra ngoài nam .

Người nàng , chính là Quý Hoài Chi.

Không ta vô tình bắt , mà là Nguyễn Xuân Du cố ý để ta .

Hôm ấy, ta đang ngồi trong phòng đọc sách thì Nguyễn Xuân Du bước vào.

Ta thấy thần sắc nàng đầy vẻ sốt ruột, bèn hỏi: “Muội muội sao ?”

Nàng đỏ hoe nhìn ta: “ có nhìn thấy một ngọc bội không?”

Ta khẽ nhíu mày. Xem ra nàng đã mất đồ.

Nhưng ta chưa từng đến của nàng, nàng cũng chưa từng đến của ta.

Chúng ta chẳng qua nhau một lần vào buổi sáng, khi đến của thỉnh an mà thôi.

Nàng mất đồ, cớ sao lại đến hỏi ta?

Ta có chút không vui: “Không thấy.”

Ta khựng lại một chút nói: “Có điều nếu muội muội mất đồ, ta cũng có thể sai hạ giúp tìm.”

Nàng gật đầu: “ phiền .”

Ta ra hiệu bằng ánh với A Dao, nàng ấy miễn cưỡng đi tìm.

Ta nghĩ chắc chắn sẽ không tìm thấy, nhưng vẫn rót một chén trà đưa cho nàng: “Muội muội đừng sốt ruột, uống chén trà trước đã.”

Ta và Nguyễn Xuân Du vốn chẳng có để nói.

Tuy có chung huyết thống, nhưng rốt cuộc cũng không lớn lên nhau. Đối với ta, nàng càng giống một người xa lạ đang ở nhờ trong phủ hơn.

Đương nhiên, nàng đối với ta cũng .

Chẳng bao lâu sau, A Dao trở về, trên tay cầm một ngọc bội: “Nhị tiểu thư, có không?”

Nàng cầm ngọc bội trong tay, đưa ra cho chúng ta xem.

“Đúng là nó!” Nguyễn Xuân Du cầm lấy, quý báu vật mà nắm c.h.ặ.t trong lòng bàn tay: “ ngọc bội rất quan trọng với ta, là do một người rất quan trọng tặng cho ta. Đa tạ .”

Nàng quay đầu nhìn ta, hay bắt vẻ mặt thất thần của ta.

ngọc bội ấy… là của Quý Hoài Chi.

ngọc bội ta đã tặng cho Quý Hoài Chi.

Năm ta mười lăm tuổi, khi Quý Hoài Chi “tư định chung ”, ta đã tặng nó cho hắn.

Dây buộc và tua ngọc trên ngọc bội đều do chính tay ta đan.

Ngọc bội có thể giống nhau, nhưng dây buộc và tua ngọc ấy, sao ta có thể nhận nhầm ?

Suốt ba năm qua, hắn vẫn luôn gìn giữ cẩn thận, đi đâu cũng mang theo bên mình.

mà giờ đây, hắn lại đem nó tặng cho Nguyễn Xuân Du.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.