Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/2gA4jWFjtP

Xịt Khóa Nền Colorkey 100ml - Kiềm Dầu, Giữ Makeup Lâu Trôi, Không Mốc Nền, Hỗ Trợ Cấp Ẩm Nhẹ

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 7

Kể cả vợ tôi.

cùng đều phải nghe theo ông ta.

Không lúc nào.

Tuệ Hòa đứng trước phòng.

Sắc trắng bệch.

Cô hiểu hết.

tôi.

mắt tràn ngập sợ hãi.

Và van nài.

Cô sợ tôi ý.

Lại càng sợ hậu quả nếu tôi không ý.

Tôi cầm tập giấy lên.

Giấy rất dày.

Nhưng từng con chữ lại như những mũi kim đâm vào mắt.

Tổ trưởng.

Điều nghĩa với tiền thuốc tốt hơn cho mẹ tôi.

nghĩa với khoản tiền tiết kiệm cho tương lai.

nghĩa với cơ hội thật sự đứng vững ở thành phố.

Đối với tôi.

Nó quá quan trọng.

Tôi lật trang .

Chỗ ký tên còn để trống.

Tôi sờ vào cây túi áo.

là cây tôi dùng để ghi trường.

Thân mòn bóng.

Tôi cầm .

Dừng giấy.

Thời gian như đông cứng lại.

Tôi nghe rõ tiếng mạch máu nơi thái dương đập thình thịch.

Khóe môi trưởng khẽ nhếch lên.

Ông ta lặng lẽ chờ.

Ông ta tôi nghèo.

tôi khát khao được vươn lên.

đây là cám dỗ mà tôi rất khó chối.

Ngay khi đầu sắp chạm xuống giấy.

Tôi dừng lại.

Tôi ngẩng đầu.

Đón lấy ánh mắt đầy chắc thắng của trưởng .

.”

Tôi nói.

Giọng hơi khàn.

Nhưng rất vững.

“Cháu thật lòng cảm ơn lo cho cháu.”

“Nhưng điều kiện này.”

“Cháu không thể ý.”

Nụ cười trưởng lập tức cứng lại.

Ánh mắt nháy mắt trở nên u ám.

nói cái gì?”

“Tuệ Hòa là vợ cháu.”

Tôi nói chậm rãi từng chữ.

Mỗi chữ đều nặng như ngàn cân.

“Cô ấy không thể rời xa cháu.”

“Cháu đi .”

“Cô ấy sẽ đi cùng.”

“Cháu đảm bảo không ảnh hưởng việc.”

“Nếu…”

“Nếu thấy cháu không đủ khả năng tổ trưởng.”

“Thì cháu nhân như trước.”

Tôi đặt cây xuống.

Đẩy tập giấy trở lại.

người.”

“Không thể nghĩ chuyện leo lên cao.”

“Mà người thân nhất của mình lại hang sói.”

…”

Trưởng đập mạnh xuống bàn.

Chiếc chén trà bị hất đổ.

Nước nóng tràn khắp bàn.

Ngón ông ta thẳng vào tôi.

Run lên vì giận dữ.

“Lục Nghiễn !”

“Mẹ kiếp!”

thật sự nghĩ tao không dám động sao?”

“Dĩ nhiên thể.”

Tôi bình tĩnh khuôn đang bừng bừng tức giận của ông ta.

“Cùng lắm.”

“Cháu về quê ruộng.”

“Nhưng cần cháu còn một hơi thở.”

“Thì Tuệ Hòa phải ở bên cháu.”

là gia đình của bọn cháu.”

“Không phải vật sở hữu của .”

Tuệ Hòa lao tới.

Nắm chặt cánh tôi.

Toàn thân cô run dữ dội.

mắt đầy vẻ không thể tin nổi.

Cùng dòng nước mắt đang cuồn cuộn trào ra.

lẽ cô chưa từng nghĩ.

Tôi sẽ vì cô.

cơ hội như thế.

Trưởng trừng trừng tôi.

Lồng ngực phập phồng dữ dội.

Ánh mắt ấy.

Hận không thể nuốt sống tôi ngay tại chỗ.

cùng.

Ông ta tức bật cười.

Nghiến răng nghiến lợi.

“Tốt.”

“Tốt lắm.”

cốt khí.”

“Lục Nghiễn .”

giỏi.”

“Chúng ta cứ chờ xem.”

Ông ta chộp lấy tập giấy.

Xé tan thành từng mảnh.

Rồi vung mạnh lên.

Những mảnh giấy trắng bay lả tả.

Như tuyết rơi.

Ông ta đạp đi.

Tiếng vang rền.

Cả gian nhà chính như rung lên.

Mẹ kế của Tuệ Hòa đứng bên cạnh.

Sững sờ ngây người.

Ngay sau .

Bà ta chửi đổng một câu.

Rồi vội vàng đuổi theo.

Tôi đứng yên tại chỗ.

Lúc này mới phát hiện.

Lưng mình ướt đẫm mồ hôi lạnh.

Vài phút vừa rồi.

Giống như đi lưỡi dao.

vị trí tổ trưởng.

Tôi không hề thấy nhẹ nhõm.

Thậm chí.

lòng còn dâng lên nỗi sợ hãi muộn màng.

Nhưng khi cúi đầu.

thấy bàn Tuệ Hòa nắm chặt cánh mình.

Cảm nhận được sự run rẩy.

Và cả sự dựa dẫm nơi đầu ngón cô.

Tôi .

Mình lựa chọn đúng.

những giới hạn.

Không thể đem ra trao đổi.

những gánh nặng.

Nhất định phải cùng nhau gánh vác.

Tối hôm ấy.

Trưởng không về ăn cơm.

Mẹ kế của Tuệ Hòa nấu cơm.

Nhưng lạnh lùng chúng tôi.

Hai chúng tôi lặng lẽ ăn xong.

Thu dọn bát đũa.

Trở về phòng.

cùng Tuệ Hòa không kìm nén được nữa.

Cô lao vào lòng tôi.

Khóc nức nở.

Tiếng khóc bị ghìm lại.

Giống hệt một con thú nhỏ bị thương.

Tôi vụng về vỗ nhẹ lên lưng cô.

Muốn nói gì .

Nhưng lại không thốt nên lời.

Lúc này.

Mọi lời an ủi đều trở nên quá nhạt nhòa.

Tôi ôm chặt lấy cô.

Ngoài sổ.

Ánh trăng dịu dàng như nước.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.