Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/8AVZAvT9sa

Chăn thun lạnh điều hòa Tomato siêu mát mẻ thoáng khí, Chăn hè cool chần băng lụa trơn màu pastel chăn mùa hè mát lạnh

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 3 - Năm Năm Và Những Câu Chuyện Chưa Kể

“Quý Trì, nghe nói Nghiên Nghiên mất rồi, sao cậu nói tiếng ? Cô ấy một chạy ngược chạy xuôi lo mọi chuyện, cậu bạn trai kiểu gì vậy…”

Biểu cảm trên Quý Trì cứng lại.

“Cậu nói gì?”

“Người bệnh viện nói lúc cụ mất vẫn luôn nhắc tên cậu, hỏi sao mãi vẫn không thấy cậu tới.”

“Quý Trì, mẹ kiếp, cậu còn người không vậy!”

Quý Trì bật dậy, lao ra ngoài.

Khi đuổi ra tới nơi, người không còn.

Cổng khu chung cư trống trải, ánh đèn đường kéo bóng Quý Trì dài trên đất.

Anh đứng ở ngã đường, ánh mắt mờ mịt.

Hứa Lê chạy xuống, đứng phía anh, thở hổn hển.

“Quý Trì, cô ấy đâu?”

“Đi rồi.”

phải sao? Muộn , cô ấy có một …”

Giọng Hứa Lê mang theo tiếng khóc.

“Thôi, để cô ấy bình tĩnh một chút.”

Quay trở nhà, Quý Trì ngồi xuống, lấy gọi cho Nghiên Nghiên.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện tắt máy.”

Anh lại gọi một .

Vẫn tắt máy.

Anh mở WeChat, gõ vài chữ.

Ấn gửi, một dấu chấm than màu đỏ xuất hiện.

chặn anh.

Quý Trì ném mạnh xuống sofa.

“Ngày mai cô ấy tự khắc sẽ về. Trước đây ?”

Hứa Lê ngẩng đầu anh rồi gật đầu.

“Đúng, chúng ta đợi thêm đi. Hết giận cô ấy sẽ về.”

Tối đó, Quý Trì trằn trọc không ngủ được.

Một nửa chiếc giường trống không, anh luôn có cảm giác cô vẫn còn ở đó, trên gối dường vẫn còn mùi hương cô.

Có lẽ sáng mai tỉnh dậy, mọi thứ sẽ lại giống trước.

Đợi anh tan về, Nghiên Nghiên dọn nhà sạch sẽ, nấu xong bữa tối đặt trên bàn rồi mỉm cười anh.

Quý Trì nghĩ, cô không nỡ rời bỏ anh.

Vì vậy ngày anh tan rất sớm, về nhà mở cửa rồi gọi:

“Nghiên Nghiên.”

không đáp.

Đôi dép cô vẫn nằm trong tủ giày, y nguyên lúc cô rời đi, không hề bị động tới.

Buổi tối Hứa Lê hẹn ăn cơm, Quý Trì vẫn tới cứ chằm chằm .

Hứa Lê nói gì với anh, anh cũng “ừ ừ”, nghe lọt câu .

“Quý Trì, cậu đang đợi tin nhắn cô ấy à?”

“Không.”

Anh úp xuống.

Cô ấy cũng không hỏi .

Hai người ngồi trong nhà hàng nửa tiếng, còn hứng thú, cũng mở miệng nói thêm.

Ngày , Quý Trì tới bệnh viện, nhờ y tá quầy lễ tân kiểm tra hồ sơ rồi hỏi kỹ tình hình lúc đó.

Anh nghe nói Nghiên Nghiên vừa khóc vừa một lo xong toàn bộ hậu sự.

“Cô ấy… có đau lòng lắm không?”

“Còn phải hỏi à? Một cô gái trẻ có một . Tôi thấy cô ấy đáng thương nên muốn tới giúp, cô ấy cũng từ chối, nói muốn tự tiễn .” Y tá ngẩng đầu anh. “Cậu cô ấy?”

Quý Trì không trả lời, quay người rời khỏi bệnh viện.

Bên ngoài mưa phùn.

Anh dựa cửa bệnh viện, châm một điếu thuốc, vẻ sa sút.

Một lúc , anh lấy gọi cho Hứa Lê.

“Có lẽ cô ấy về quê rồi. Chắc vài ngày tiễn xong sẽ trở lại.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“Quý Trì.”

Giọng Hứa Lê rất nhỏ.

“Nghiên Nghiên… có phải cô ấy không cần chúng ta rồi không?”

“Đừng nghĩ nhiều.”

Anh cúp máy.

Không cần ?

Sao có thể.

Cô quan tâm đến .

Cô từng nói, ngoài ra, hai người quan trọng nhất trong cuộc đời cô.

Anh và Hứa Lê gần chiếm trọn thời thiếu nữ Nghiên Nghiên.

Bây giờ không còn , những người quan trọng nhất mà cô không thể buông bỏ còn hai người .

Mỗi cãi nhau, bất kể đúng sai, cô luôn người xuống nước trước.

mỗi giận dỗi, cũng luôn cô dỗ anh.

Năm năm qua chưa từng có ngoại lệ.

cũng sẽ không ngoại lệ.

Quý Trì hiểu rất rõ Nghiên Nghiên yêu anh đến mức .

Anh nhét túi, hít sâu một hơi rồi bước màn mưa.

6

Chớp mắt một tuần trôi qua.

nay Hứa Lê gọi cho anh, nói một dự án ở công ty vừa hoàn thành thuận lợi, muốn đi ăn để chúc mừng.

Vẫn quán nướng mà trước đây ba người thường tới.

Nhân viên dẫn tới chỗ cạnh cửa sổ rồi đưa ba quyển thực đơn.

Quý Trì sững lại.

nay chúng tôi có hai người.”

“Xin lỗi anh Quý.”

Nhân viên vội vàng lấy lại một quyển.

Hứa Lê cầm thực đơn lên lật, miệng lẩm bẩm:

“Món cậu thích ăn, món Nghiên Nghiên thích…”

Nói được một nửa, cô ấy dừng lại rồi thở dài.

Ngón tay Quý Trì khựng lại, đó nhanh chóng gọi món xong, khép thực đơn.

“Được rồi, vậy thôi.”

Hai người trò chuyện vài câu, đột nhiên còn bầu không khí sôi nổi trước.

Giống bên dưới sân khấu thiếu mất một khán giả, khiến diễn viên trên sân khấu cũng mất hứng biểu diễn.

“Xèo…”

Một mùi khét bốc lên.

Hai người đĩa ba cháy đen trước , cùng im lặng.

Trước đây những lúc , Nghiên Nghiên sẽ ngồi bên cạnh Quý Trì, lặng lẽ trở .

Hứa Lê ngồi đối diện, ríu rít kể những chuyện gần đây.

Hai người phụ trách nói chuyện tạo không khí, còn một người lặng lẽ chăm sóc mọi thứ.

Nghiên Nghiên lúc cũng nướng vừa chín tới.

Hứa Lê thường cảm thán:

“Nghiên Nghiên, tay nghề cậu tốt thật!”

Bây giờ Quý Trì tự trở , không tốt, miếng cháy thì gắp bát .

Hứa Lê , không lên tiếng.

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.