Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LQZHOaSBS

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
đang chuyện tại n.g.ự.c không được.
Nơi chữa rách những vết thương lành của .
Tôi trách 3 năm.
Còn Quan thì đến thăm tôi suốt 3 năm ấy.
Tuần nào cũng vậy.
thứ sáu là anh lại đến.
Bất kể gió.
Anh mang theo một hoa đặt dưới bia mộ.
xuống lẩm bẩm kể chuyện.
Chuyện lớn thì là tin tức Liên hợp quốc.
Chuyện nhỏ thì là cơm trưa nay hơi cứng, anh không thích.
Không có ai trả lời.
Chẳng ai đáp lại.
Vậy mà anh thế nói chuyện một mình trước mộ tôi suốt ba năm.
Các xóm xung quanh đều ghen tỵ tôi.
Nói rằng kiếp trước cô chắc cứu cả Ngân Hà.
Nên kiếp này gặp được người đàn ông si tình đến thế.
Tôi thì hả hê.
Chẳng qua là tôi có sức hút thôi.
ra tôi không hề mong Quan Kỳ đến.
Anh mãi chìm đắm quá khứ như vậy không phải điều gì tốt đẹp.
Tôi luôn khuyên anh nên sớm bước ra khỏi nỗi đau này.
Thế mà khi ngày ấy sự đến, tôi lại không kìm được.
đỏ hoe.
Đêm khuya ở nghĩa trang lại khá nhộn nhịp.
có một xóm chuyển tới.
Là một cô nàng nhiều chuyện.
Chạc tuổi tôi.
Cô ta vỗ vai tôi hỏi.
“Ngày mai trai cô có đến không?”
Tôi nhếch môi.
“Cái đồ ngốc ấy không đến lạ.”
“ 3 năm đó.”
Tôi chỉnh lại.
“Là 116 ngày.”
Cô nàng bật khan.
“Cô kỹ đấy.”
“Làm sao mà không được chứ?”
“Mỗi ngày mỗi giờ tôi đều khác ghi lòng.”
Thứ sáu ấy, trời u ám.
Sáng sớm lác đác .
Quan Kỳ lại đến đúng hẹn.
Anh che ô, không nhìn rõ nét mặt.
lòng ôm một hoa hồng lớn.
Cô nàng xóm há hốc mồm.
“Tin tình báo sai .”
“Chẳng phải nói chỉ mang một nhỏ thôi sao?”
Quan Kỳ bước lại gần.
Tôi phát hiện ra anh lại càng đẹp trai hơn.
Cũng đúng thôi.
Lúc còn đi , anh là tai họa khiến các cô gái say mê.
Mấy năm nay lại càng phong độ hơn nữa.
Anh đặt hoa xuống.
Ngẩng đầu mỉm .
“ nay hơi lạnh nhỉ, Nhu Nhu.”
“Năm năm đấy.”
“Chúc kỷ niệm vui vẻ.”
Trên hoa còn có một tấm thiệp viết .
Từng nét chữ rõ ràng chỉnh tề.
Năm nào đến ngày kỷ niệm, Quan Kỳ cũng mang đến một hoa hồng.
Tôi dựa bên cạnh bật .
“Anh vẫn còn à?”
“Nhanh , năm .”
Quan Kỳ xuống bên cạnh.
Giọng nói trầm ấm.
“Nhu Nhu, em đoán xem anh gặp ai trên đường đến đây.”
Tôi chu môi nói.
“Vậy thì ai mà đoán được.”
Anh chậm rãi.
“Cho em một gợi ý, là .”
Tôi và Quan Kỳ cùng nhau từ tiểu đến đại .
Tôi nhạt.
“Anh nói vậy khác gì không nói đâu?”
Quan Kỳ lúc nói chuyện tôi.
Dù không được hồi âm vẫn luôn để lại một khoảng lặng.
Như thể chờ tôi trả lời.
Sau khi chờ đủ lâu anh nói tiếp.
“Là Vương Mập.”
“Thằng bàn sau hồi cấp ba hay giật tóc em ấy.”
“Còn không?”
Anh vừa nói, tôi bỗng ra.
“Hồi cấp ba tôi không cùng Quan Kỳ.”
“Tôi nổi tiếng là bánh bèo yếu đuối của khối.”
“Còn thằng sau là một thằng mập con.”
“Rất thích giật tóc tôi để chọc tôi khóc.”
Quan Kỳ lúc đó là bá lừng danh.
nhắc đến tên là bao nhiêu nữ hét .
tính anh chẳng dịu dàng như bây giờ.
Ngược lại còn nổi tiếng là khó gần.
ấy tôi bị trêu đến mức òa khóc.
Đột nhiên cánh cửa bị đạp rầm một cái.
Quan Kỳ bước .
Tôi quay đầu lại.
Nước dàn dụa chạm ánh của anh.
Anh cau mày nhìn tôi.
Buông ra một tiếng chậc khó .
Chưa kịp nói gì, anh túm cổ áo Vương Mập.
Kéo đến trước mặt tôi.
“Xin lỗi.”
Vương Mập bắt nạt tôi thì được.
Chứ gặp Quan Kỳ thì lập tức mềm nhũn.
Cúi đầu lí nhí.
“Tớ xin lỗi, xin lỗi mà.”
Quan Kỳ vẫn chưa buông .
Lạnh giọng.
“Nếu còn dám chọc cô ấy lần nữa, tao đốt đầu mày luôn.”
Cả im phăng phắc.
Vương Mập bị dọa đến mức gật đầu liên tục như gà mổ thóc.
Lúc ấy Quan Kỳ buông ra.
Cúi người nhìn tôi.
Lôi từ túi ra một viên kẹo.
“Đừng khóc nữa, chẳng ra gì.”
“Chuyện vậy mà cũng không nói anh.”
Cũng từ ấy, mỗi lần thấy Quan Kỳ.
Tim tôi lại đập loạn mất kiểm soát.
Chỉ cần nhìn thấy anh, lòng tôi như có pháo hoa nở bung rực rỡ.
Tôi gật đầu.
“ chứ.”
“Sao thế?”
“Cậu ta kết hôn , con cũng biết đi .”
“Vậy à?”
Tôi thở dài.
“Nhanh đấy.”
nay Quan Kỳ mang theo cả dâu tây.
Nhìn mà tôi thèm muốn c.h.ế.t.
Tôi định lấy một quả ăn thử.
mãi vẫn không chạm tới.
Tôi xắn áo .
Vừa anh nói vừa cố lấy trái dâu.
xuyên qua như thể dâu tây là ảo ảnh.
“Nếu là bây giờ thì em nhất định đ.á.n.h cho một trận nên thân.”
Tôi lẩm bẩm.
“Chứ hồi cấp ba em nhát lắm.”
“ từ khi anh đến em và dọa cậu ta một trận.”
“Cậu ta không dám bắt nạt em nữa.”
Quan Kỳ nhìn xa xăm.
Không biết nghĩ đến gì mà bỗng bật .
“ ra có chuyện này anh chưa từng nói.”
Anh dừng lại một chút.
nghiêng đầu nhìn về phía bia mộ.
Giống như đang nhìn thẳng tôi.
“Nhu Nhu.”
“ đó anh đến em không phải tình cờ.”
“Anh đứng ngoài hành lang em khóc rất lâu.”
“Anh không nổi.”
“Nên xông .”
Tôi sững người.
Gió đêm thổi qua cây.
Những cánh hoa hồng rơi xuống đất.
Quan Kỳ đặt tấm bia lạnh.
Nhẹ giọng.
“Anh xin lỗi.”
“Vì đến muộn.”
“Anh xin lỗi.”
“Vì không bảo vệ được em.”
Tôi nhắm lại.
Nước chảy ra.
anh không nhìn thấy.
Cô nàng xóm bên cạnh hít một hơi.
Lẩm bẩm.
“Trời ơi, sao lại có người si tình đến vậy.”
Quan Kỳ không để ý.
Anh chỉ đó.
Kể tiếp những chuyện vụn vặt tuần.
Giọng anh trầm và ấm.
Như ngày còn sống tôi vẫn hay tựa vai anh .
bắt đầu rơi nặng hạt.
Anh không che ô.
Mặc kệ nước thấm ướt vai áo.
“Ngày mai anh lại đến nhé.”
“Nhu Nhu.”
“Ngủ ngon.”
Anh đứng dậy.
Bước đi màn .
Bóng lưng cao gầy dần mờ đi.
Tôi nhìn theo.
lòng vừa đau vừa ấm.
Có lẽ đây là cách duy nhất để anh tôi.
Và cũng là cách duy nhất để tôi được ở bên anh.