Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/6VNb3KuUdw

Nước Giặt TopGia 3in1 Hương Huyền Diệu Dịu Nhẹ Làm Sạch Vết Bẩn, Lưu Hương 72h, Túi 2L

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

3

Ta ngước mắt nhìn phía tỷ tỷ.

Tỷ ấy đang đứng ngoài đám đông, lấy khăn tay nhẹ nhàng che môi, vẻ ngạc trên chưa tan đi.

 Tỷ ấy có lẽ chưa từng nghĩ tới, một kẻ bình thường trầm lặng ít nói, luôn giấu mình như ta lại có thể đứng trước nhiêu người mà nhảy hồ, lại còn một nam nhân xa lạ có sự đụng chạm thân mật đến thế.

Vừa rồi lúc ta truyền khí cứu Vương, không ít người xung quanh đã tận mắt trông . Mấy tiểu thư trẻ tuổi đã tụm lại một chỗ thì thầm to nhỏ, ánh mắt thỉnh thoảng lại liếc phía ta.

 Mãi đến khi buổi yến tiệc hôm chưa kết thúc, e rằng chuyện này đã truyền đi khắp nửa kinh thành.

Tỷ tỷ đến trước ta, ngập ngừng hỏi:

 “Muội học bơi từ giờ thế?”

“Hồi nhỏ từng theo con gái của quản sự học một thời gian.” 

Ta đưa ra lý do đã chuẩn từ trước, rồi cúi chỉnh lại chiếc tay áo ướt sũng.

 “Vừa rồi tình thế cấp bách, không kịp nghĩ nhiều đến thế.”

Tỷ ấy nhìn ta một lúc, dường như còn nhiều nghi vấn nhưng không tiếp tục gặng hỏi, chỉ khẽ thở dài:

 “Muội hôm thật sự quá mạo hiểm rồi. Cứu được Vương đương là việc tốt, nhưng muội dù sao cũng là nữ t.ử chưa gạch tên khỏi khuê các, nếu vì thế mà hỏng mất danh tiết, sau này…”

tỷ ấy còn chưa nói xong thì từ cách không xa đã vang lên tiếng chân vội vã.

Bùi Diệp rẽ đám đông đứng quanh bờ hồ, xăm xăm đi thẳng phía này. Hắn vội vã tìm đến, trên trán rơm rớm mồ hôi.

 Ánh mắt hắn lướt qua mọi người rồi dừng lại chằm chặp trên người tỷ tỷ, ngay sau vươn tay nắm c.h.ặ.t lấy cổ tay tỷ ấy.

“Nàng có làm sao không?”

Giọng hắn không cao, nhưng đã mất đi vẻ trầm ổn thường ngày, đến cả những ánh mắt dò xét xung quanh hắn cũng còn tâm trí đâu để ý. 

Hắn nhìn tỷ tỷ từ đến chân một lượt, y phục tỷ ấy chỉnh tề, trên người cũng không dính chút nào, mới không yên tâm truy hỏi tiếp:

 “Ta nghe người ta nói bờ hồ xảy ra chuyện, lại bảo có người rơi , rốt cuộc đã xảy ra chuyện ? Nàng có thương ở đâu không?”

Tỷ tỷ hắn công khai nắm lấy tay trước người, tiên là ngẩn ra, sau hai gò má dần ửng đỏ. 

Tỷ ấy theo bản năng liếc nhìn xung quanh, không ít người đã dừng trò chuyện, đang cố tình hay vô ý ngó phía này, liền vội vã giãy tay ra.

“Ta không sao, huynh mau buông ra trước đã.” Tỷ ấy hạ thấp giọng nhắc nhở. 

“Ở đây đông người như thế, huynh làm cái mà hấp ta hấp tấp thế này?”

Bùi Diệp không buông tay, ngược lại còn siết c.h.ặ.t hơn đôi chút, phảng phất như chỉ có thế mới xác nhận được tỷ ấy thật sự bình vô sự.

Kiếp trước sau khi tỷ tỷ rơi , hắn cũng vội vã chạy đến như thế này. 

Nhưng khi ấy đã công khai ban , hắn chỉ có thể đứng ngoài đám đông, nhìn tỷ tỷ ướt đầm đìa được người của Vương phủ hộ tống rời đi. 

Từ đến cuối, đến cả tư cách lại gần tỷ ấy hắn cũng không có.

mọi chuyện chưa xảy ra, hắn chắc hẳn cũng cái tin tức bán nghi bán ngờ kia làm cho hoảng sợ không ít nên mới nhất thời mất đi lễ độ.

Tỷ tỷ không giãy ra được, đành thấp giọng giải thích:

 “Người rơi Vương, người cứu người cũng không là ta, mà là Vân Vi.”

“Muội  ấy đã cứu Vương lên rồi, ta đứng bình vô sự trên bờ, huynh không cần lo lắng.”

Bùi Diệp lúc này mới như chợt nhận ra sự tồn tại của ta, ngoái liếc nhìn một cái.

Trên người ta đang khoác chiếc áo ngoài do tì nữ tạm thời mang tới, đuôi tóc còn nhỏ , dáng vẻ thể xem là tươm tất.

 Ánh mắt hắn chỉ dừng trên người ta chớp mắt rồi lại mau ch.óng dời phía tỷ tỷ.

“Hôm nàng không xảy ra chuyện , nhưng lần sau thì sao?” Hắn nói.

 “ ta không thể cứ trốn trốn tránh tránh thế này mãi được.”

Tỷ tỷ hơi ngẩn ra: “Huynh nói thế là có ý ?”

“Ta đi xin thỉnh tội với Nương nương, xin Nương nương ban cho ta.”

Hắn nói hết sức quả quyết, phảng phất như ý định này đã quẩn quanh lòng hắn từ rất lâu, chỉ là tới tận vừa rồi khi nghe tin tỷ tỷ có thể rơi mới hạ quyết tâm.

Sắc tỷ tỷ lại đổi khác, lập tức kéo hắn sang một bên, thấp giọng nói:

 “Huynh điên rồi sao? Việc ta lén lút gặp nhau trước nếu truyền ra ngoài, người ta nhìn ta bằng ánh mắt thế nào?”

“Hơn nữa hôm nhiêu phu nhân, tiểu thư các thế gia đến tham dự, một khi làm lớn chuyện lên, danh tiết của ta còn giữ được sao?”

“Ta không nói điều khác, chỉ nói ta hai bên tình như đã, sớm đã có ý định kết duyên.”

 Bùi Diệp nhìn tỷ ấy, giọng điệu bình tĩnh nhưng hề có nửa điểm thoái nhượng.

“Ta vốn định chờ lần này phụ thân hồi kinh rồi mới nhờ hai vị bề trên chính thức sang nhà dâng lễ cầu thân. Nhưng hôm ta đột cảm có nhiều việc không thể chờ thêm được nữa. Chỉ cần sự định , người khác không còn quyền đàm tiếu nàng.”

“Nhưng Nương nương chưa chắc đã đồng ý.” Tỷ tỷ còn e ngại.

 “Huynh bây giờ tuy có quân công, nhưng chuyện sự cũng một mình huynh có thể tự làm chủ.”

“Huynh đột chạy tới xin chỉ ban , Nương nương tất hỏi ta nảy sinh tình cảm từ khi nào, đến lúc biết trả làm sao?”

“Để ta trả .” Bùi Diệp đáp.

 “Mọi lỗi lầm một mình ta gánh chịu, ta nói là do ta thầm thương nàng từ lâu, nhiều lần quấy rầy nàng, còn nàng chưa từng có hành vi vượt lễ nghi quy củ.”

Tỷ tỷ mím môi không nói, nhưng mắt đã có sự d.a.o động. Tỷ ấy vốn coi trọng danh tiết, cũng không muốn người ta biết mình từng lén lút qua lại với nam nhân ngoại tộc.

 Nhưng tỷ ấy cũng yêu Bùi Diệp sâu đậm. Người lòng chấp nhận vì tỷ ấy mà chủ động xin ban , tỷ ấy làm sao có thể từ chối được nữa?

Càng huống chi hắn vừa rồi còn nắm tay tỷ ấy trước nhiêu người, chuyện này sớm đã lọt vào mắt kẻ khác. Dù lúc này làm thì cũng không chặn nổi miệng lưỡi thế gian.

Bùi Diệp tỷ ấy mãi không đáp, liền dịu giọng lại: 

“Nàng luôn mong ta sớm mở với người nhà sao? ta nguyện ý đi xin phép, lẽ nào nàng lại không muốn gả nữa?”

“Ta đương không ý .” 

Tỷ tỷ cuối cũng cất , giọng nói mang theo vài phần thẹn thùng nồng nã bất lực. 

“Chỉ là huynh hành sự quá nóng vội, dù sao cũng nên bàn bạc với ta trước.”

“Vậy thì coi như nàng đã đồng ý rồi.”

Bùi Diệp nắm lấy tay tỷ ấy, xoay người định dẫn tỷ đi gặp . Tỷ tỷ lại chối từ thêm hai câu nhưng cuối không thực sự giãy ra, chỉ khi đi qua người ta mới dừng một chút, khẽ dặn dò:

 “Muội đi thay bộ y phục khác trước đi, kẻo lại nhiễm lạnh.”

Ta gật nhận , nhìn hai người họ nhau đi.

Ta theo tì nữ đi thay y phục. Khi trở ra, vị Ma ma chưởng quản bên cạnh đã dẫn người tới, mỉm cười cúi chào ta.

“Trầm nhị tiểu thư, Nương nương nghe nói chuyện bên bờ hồ vừa rồi, muốn mời cô nương qua trò chuyện đôi câu.”

Ta rủ mắt, nhẹ nhàng đáp: 

“Làm phiền Ma ma dẫn đường.”

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.