Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/6fh1FhA6mG

Bộ Dầu gội 470g và Dầu xả 318g Nguyên Xuân xanh dưỡng tóc - Dành cho tóc khô xơ, hư tổn
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Chưa đầy nửa năm, tỷ ấy đã phờ phạc đi trông .
Tại cung yến Trung thu, ta từ xa nhìn tỷ ấy ngồi ở dãy ghế dành nữ quyến, phấn son cũng không che nổi quầng thâm dưới .
Bùi lão phu nhân ngồi ngay bên cạnh tỷ ấy, mỉm cười trò chuyện với mấy vị phu nhân, trong nói đều nhắc đến chuyện mong có cháu bồng.
Phảng phất như con dâu gả vào cửa nửa năm mà chưa hoài t.h.a.i đã là một lỗi lầm tày trời.
Sau buổi yến tiệc, ta tìm cơ hội trò chuyện với tỷ ấy đôi câu dưới hành lang.
“Dạo này khí của tỷ tỷ không được lắm, là công việc trong phủ nhiều quá tỷ mệt mỏi sao?”
Trầm Vân Thúy tiên là ngẩn ra, sau đó mỉm cười đáp:
“Không sao đâu, đều là mấy việc vặt vãnh thường . Bà đối với ta nghiêm khắc một chút cũng là mong ta sớm gánh vác trách nhiệm chủ Phủ Tướng quân.”
Tỷ ấy nói nghe thật thể diện, nhưng mệt mỏi đọng lại nơi đáy lại là thật.
Ta trực tiếp vạch trần:
“Tỷ tỷ trước đây ở nhà coi trọng dung nghi nhất, giờ này không phải quá vất vả thì sao đến cả mệt mỏi dưới cũng chẳng buồn che đậy? Ta và tỷ tuy không chung một thân sinh ra, nhưng dù sao cũng là tỷ muội chung một phủ, có gì khó khăn, tỷ tỷ cứ nói với ta xem sao.”
Tỷ ấy im lặng hồi lâu, cuối cùng mới thấp giọng bộc bạch:
“Bà gấp gáp muốn có cháu bồng, ba hai bận lại sai người mang t.h.u.ố.c tới, nói là thân thể. Nhưng ta uống xong thường cảm trong người nóng nảy rạo rực, đêm đến ngủ cũng không yên giấc. Tướng quân công vụ bận rộn, ta không muốn mang việc này ra phiền chàng ấy, nhưng không uống thì bà lại bảo ta không .”
Nghe xong, trong lòng ta đã hiểu ra vài phần.
Kiếp trước chén t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i kia cũng mang danh nghĩa thân thể mà bưng đến trước mặt ta.
Phủ Tướng quân quen như thế, thủ đoạn hại người luôn giấu sau lẽ thể diện, khiến người ta chịu khổ mà chẳng thể kêu oan.
Ta nắm lấy tay tỷ ấy, nhẹ nhàng nói:
“ thứ đưa vào miệng rốt cuộc vẫn nên cẩn trọng thì hơn. Tỷ tỷ tin ta, quay về ta sẽ gửi tặng tỷ một Ma ma. Bà ấy trước kia từng hầu hạ trong cung, am hiểu nhất là chuyện nữ t.ử. Tỷ đối ngoại cứ nói là ta thương tỷ tỷ nên đặc biệt gửi tới trò chuyện cùng tỷ, người cũng chẳng thể bắt bẻ được câu nào.”
Trầm Vân Thúy dự:
“Như vậy có phiền muội quá không?”
“Không phiền đâu.”
Ta nhìn tỷ ấy, “Tỷ tỷ sống thì ta mới yên tâm.”
tỷ ấy rơm rớm đỏ, xúc động gật .
Ba sau, ta đưa Hứa Ma ma vào Phủ Tướng quân. Hứa Ma ma là tâm phúc của ta, tuy tuổi đã cao nhưng hành rất chu toàn vững chãi.
Bà ấy vào phủ, trên bề mặt phụ trách thân thể Trầm Vân Thúy, nhưng sau lưng lại giúp ta ghi chép lại hành tung của các manh mối nhân trong Phủ Tướng quân.
Ta muốn mượn tay bà ấy bới tung từng khoản sổ sách thối nát giấu sau cánh cổng gấm vóc của Phủ Tướng quân ra ánh sáng.
tháng Mười một, Ngự Sử Đài dâng lên một bản tấu chương gièm pha.
Trong tấu chương viết rõ ràng minh bạch: năm qua nhà họ Bùi mượn danh nghĩa cựu công trong quân đội âm thầm bòn rút ngân sách t.ử tuất của binh sĩ t.ử trận, lại sửa ghi chép của vài người t.ử trận thành binh lính đào ngũ nuốt trọn khoản tiền triều đình ban xuống.
Lại có vài hộ góa phụ đến kinh thành kêu oan thì bị toán cựu bộ nuôi trang trại ngoại thành của nhà họ Bùi chặn lại. Tờ đơn kiện chưa kịp đệ lên quan phủ thì người đi kiện đã bị đuổi cổ khỏi kinh thành.
chứng cứ này là ta sai người gửi đến tay kẻ thù chính trị của nhà họ Bùi. Ta không hề ra mặt, cũng không người của phủ xuất hiện trước đài.
Trong triều vốn đã có kẻ chướng vì nhà họ Bùi gần đây quá mức nổi bật, nay có được con d.a.o bén này trong tay, tự nhiên sẽ càng liều mạng vung đao c.h.é.m xuống hơn cả ta.
Bùi Diệp nhanh ch.óng rơi vào cảnh sứt sứt trán. Hoàng đế không lập tức định tội mà ra lệnh người triệt hạ tra.
Bùi Diệp qua bôn ba khắp nơi, vừa phải tự chứng minh thanh bạch của bản thân, vừa phải an ủi các cựu bộ trong quân, trở về phủ tính khí lại càng thêm gắt gỏng bộc phát.
Hứa Ma ma truyền tin ra , nói hắn đã cùng Trầm Vân Thúy tranh cãi vài lần. Ban là lạnh mặt, về sau đã bắt đập phá chén đĩa.
Chẳng mấy sau, thư của Trầm Vân Thúy đã được gửi tới phủ. Tỷ ấy viết trong thư rất mập mờ, nói Bùi Diệp dạo này phiền muộn, tỷ ấy vô tình nói sai nên hắn nổi giận.
Hắn giơ tay đẩy tỷ ấy một cái, tỷ ấy đụng phải góc bàn, trên eo bị bầm tím một mảng lớn.
Bà lại mắng ngược lại rằng tỷ ấy không nên gây chuyện phiền lòng phu quân lúc hắn đang lo âu, rồi ra lệnh cấm túc tỷ ấy.
Đọc xong thư, ta lập tức sửa soạn xe ngựa đến Phủ Tướng quân.
ta đến nơi, Trầm Vân Thúy đang tựa trên giường gấp, mặt nhợt nhạt, thần trí thẫn thờ. Hứa Ma ma túc trực một bên, ta tới mới khẽ thở phào một hơi.
Ta chưa kịp cất hỏi han thì bên đã vang lên một trận cãi vã ầm ĩ. Ngay sau đó, một mụ bà mặc áo khoác màu sẫm bưng t.h.u.ố.c xăm xăm xông vào.
Mụ bà đó ta nhận ra. Kiếp trước ta chịu đủ lạnh nhạt ở Phủ Tướng quân, mụ ta chính là con ch.ó đắc lực nhất dưới tay Bùi lão phu nhân.
ấy ta bệnh tới mức không gượng dậy nổi khỏi giường, mụ ta từng bóp c.h.ặ.t cằm ta, ép ta phải nuốt trọn t.h.u.ố.c gọi là bồi bổ kia xuống.
mặt mụ đó chằn chặn hung tợn, cái miệng thì thốt ra rằng thân thể phu nhân kim quý, t.h.u.ố.c không thể lãng phí.
Năm xưa mụ ta bưng t.h.u.ố.c đó, nay mụ lại bưng đúng một t.h.u.ố.c tương tự đứng trước mặt Trầm Vân Thúy.
“Thiếu phu nhân, lão phu nhân dặn rồi, t.h.u.ố.c này phải uống lúc nóng. Thân thể người không , chớ có bướng bỉnh, bề trên cũng là vì người thôi.”
Trầm Vân Thúy theo bản năng co rụt người về sau.
Ta nhìn t.h.u.ố.c đó, thản nhiên hỏi:
“Đây là t.h.u.ố.c gì?”
Mụ bà ta có mặt ở đó thì ngẩn ra một chút, sau đó gượng cười đáp:
“Bẩm , đây là phương t.h.u.ố.c lão phu nhân mời đại phu bốc Thiếu phu nhân bồi bổ thân thể ạ.”
“Đưa đơn t.h.u.ố.c đây.”
mặt mụ ta biến đổi nhẹ:
“Chuyện này… đơn t.h.u.ố.c ở chỗ lão phu nhân, nô tỳ là phụng mệnh mang t.h.u.ố.c tới thôi ạ.”
Ta giơ tay, trực tiếp gạt phắt t.h.u.ố.c đó rơi xuống đất.
Chén sứ vỡ tan tành, nước t.h.u.ố.c b.ắ.n tung tóe khắp sàn.
Mụ bà thốt lên một tiếng kinh hãi, chưa kịp cất thì ta đã vung một bạt tai giáng thẳng vào mặt mụ.
“Một kẻ nô tài mà uy phong gớm nhỉ, nhìn bản cũng không thỉnh an.”
“Quy củ của Phủ Tướng quân đúng là khiến người ta phải mở rộng tầm .”
Mụ bà bị đ.á.n.h đến mức ngoảnh nghiêng , ôm lấy mặt quỳ sọp xuống đất, trong vừa sợ hãi vừa hận thù. Mụ mẫm khóc lóc chạy đi mách với Bùi lão phu nhân.
Bùi lão phu nhân nhanh ch.óng kéo đến, sau lưng dẫn theo một đám bà v.ú nha hoàn, khí thế hừng hực tiến vào cổng viện. Nhưng vừa ta ngồi bên giường Trầm Vân Thúy, mặt bà ta lập tức khựng lại.
“ hôm nay sao lại ghé thăm? Bọn hạ nhân trong phủ không chuyện, có điểm nào đụng chạm kính mong trách phạt.”
Giọng ta bình thản:
“Lão phu nhân đã hạ nhân không chuyện thì nên nghiêm khắc quản giáo. Một mụ v.ú ngay cả lễ nghi cơ bản nhất cũng không hiểu, giữ kẻ như vậy bên mình mất hết thể diện của Phủ Tướng quân.”
mặt Bùi lão phu nhân cực kỳ khó coi, nhưng lại không dám trở mặt với ta, đành phải nói:
“Chẳng qua cũng là một kẻ nô tài không quy củ, đâu đáng phải bận tâm? Bằng không mụ ta đã đụng chạm , vậy thì bán đứt ra là xong.”
“Cũng .”
Ta đáp, “Vậy thì hãy xử trí ngay trước mặt ta đi.”
Bùi lão phu nhân im lặng hồi lâu, cuối cùng mới nghiến răng hạ lệnh. mụ bà kia bị lôi đi, mụ vẫn gào khóc xin tha mạng.
Trầm Vân Thúy ngồi trên giường, ngơ ngác nhìn cảnh tượng này, nước đột nhiên rơi xuống.
Ta vén lại góc chăn giúp tỷ ấy, vỗ nhẹ vào tay tỷ:
“Tỷ tỷ cứ lo thân thể trước đã. chuyện khác, cứ từ từ rồi tính.”