Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/3LQZHOaSBS

Khăn Giấy Rút 1280 Tờ Treo Tường Bông Sen Vàng - BỊCH TO
Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!
Nhưng phu t.ử vừa bắt đầu kể chuyện, nàng quên mất ta.
Ánh nắng mùa xuân rơi trên gương mặt nàng, nàng nằm bò bên bậu sổ, thì nhíu mày, lại cười trộm, nghe còn chăm chú đám học sinh trong phòng.
Ta chẳng còn lòng dạ nghe giảng, chỉ chống cằm nhìn nàng.
Ta nghĩ, nếu nàng sinh trong một gia đình bình thường, được vào học đường đọc sách t.ử tế, chưa chắc đã kém chúng ta, những người từ nhỏ được danh sư dạy dỗ.
Ý nghĩ ấy vừa nảy , ta càng muốn đưa nàng khỏi tòa lầu kia.
Giả người tốt quá lâu, ta bắt đầu không phân biệt được mình giả hay thật muốn đối tốt với nàng.
Ta nàng , nhưng không dám lập tức đòi nàng thuộc về mình.
Ta là thế t.ử, nàng là cô nương bước từ Giáo Phường Ty, giữa chúng ta cách nhau không chỉ một cánh .
Ta không chắc mình có thể thuyết phục , nên không muốn vội cho nàng một lời hứa mà chính ta chưa chắc được.
Cùng ở một viện, chúng ta chưa từng vượt lễ.
Nhưng rau nàng trồng ở góc tường từng chút bò lên giàn, trong ổ gà mỗi ngày lại có thêm mấy quả trứng, tiểu viện ấy thật có hơi thở của một mái nhà.
Những căn nhà ta từng ở kia lớn nơi này nhiều, lại chẳng có chỗ nào khiến ta muốn trở về vậy.
một hôm nàng không có trong sân, quyển sách mặt ta nửa ngày cũng không lật nổi một trang.
Nàng từ đâu tới đã không còn ngăn được chuyện ta muốn cưới nàng.
Sau khi trở về kinh, việc đầu tiên ta phải giải quyết là ước.
Đó là ước mẫu thân khi còn trẻ đã với Chúc phu nhân, người vốn được nhắc tới là Chúc Thanh Ngọc.
Ta tới chùa tìm nàng ấy.
Nàng ấy không có tình cảm nam với ta, cũng đã quyết ở lại thiện đường tội cho Chúc gia, nên nhanh đồng ý giải trừ ước.
Nàng ấy chỉ hỏi ta một : “Có phải vì cô nương ở Giáo Phường Ty kia không?”
Ta không phủ nhận.
Sau đó ta lại đi gặp .
có thể chấp nhận ta cưới một t.ử gia đạo sa sút, nhưng khó chấp nhận ta cưới người từng bước từ Giáo Phường Ty.
Ta tranh luận với suốt ngày, vẫn không nói thông.
Đêm ấy, ta nằm trên giường, bỗng nhớ mấy A Mạn từng nói.
Nàng nói mình từng gặp Thị T.ử trong đại lao, lại nói kia hình như tên Chúc Mạn.
Chúc Mạn.
Ta bật ngồi dậy khỏi giường.
ấy khi ta tới đại lao Chúc Thanh Ngọc, trong góc phòng giam quả thật có một đứa trẻ đầu tóc rối bù nằm.
Những người khác hoặc khóc hoặc ầm, đứa trẻ ấy lại ôm bát ngủ, tỉnh dậy còn có thể nghêu ngao mấy không thành điệu.
đó ta từng vì sức sống ấy mà nhìn thêm .
Hóa đứa trẻ kia chính là A Mạn.
Ngày hôm sau, ta lại tới tìm Chúc Thanh Ngọc.
Nàng ấy ngồi trong thiền phòng gõ mõ, thấy ta quay lại cũng không kinh ngạc.
Ta hỏi: “ kia nàng từng gặp A Mạn sao?”
“Trong đại lao mới là đầu gặp.”
“Nàng ấy không phải nhi Chúc gia sao?”
Chúc Thanh Ngọc dừng dùi mõ.
“ ruột của nàng ấy là nguyên phối của phụ thân.”
“Sau khi người quyết liệt, mẫu thân nàng ấy m.a.n.g t.h.a.i sắp sinh đã rời Chúc gia, sau đó hẳn sinh nàng ấy ở trang viện.”
Ta nhớ A Mạn từng cười nói mình không không nương, n.g.ự.c bỗng như bị người ta bóp c.h.ặ.t.
Chúc Thanh Ngọc hỏi: “Vì sao ngươi hỏi chuyện nàng ấy?”
“Ta muốn cưới nàng.”
Dùi mõ trong tay nàng ấy rơi xuống bồ đoàn.
“Không được.”
“Nàng ấy cũng là nhi của phụ thân, cũng nên dùng tội.”
Ta nhịn lâu, rốt cuộc vẫn không nhịn được.
“Nàng ấy thậm chí chưa từng sống ở Chúc gia một ngày, cũng chưa từng gặp Chúc Minh Viễn!”
“ tám tuổi nàng ấy đã vì người kia mà bị bán, những khổ sở đã chịu còn chưa đủ sao?”
Chúc Thanh Ngọc há miệng, không nói thêm nữa.
Ta đứng dậy rời thiền phòng, cũng rốt cuộc biết nên thuyết phục thế nào.
đó mẫu thân và Chúc phu nhân ước từ trong bụng, chỉ nói nếu nhà sinh một nam một thì sẽ kết phu thê.
Trên thư chưa từng viết rõ nhất phải là Chúc Thanh Ngọc.
A Mạn cũng là nhi Chúc gia.
Phụ thân nghe xong mắng ta lách kẽ hở trong chữ, mẫu thân thì tức ngày không thèm để ý ta.
Nhưng rốt cuộc chỉ có một đứa con trai là ta.
Ta từng mắc một trận bệnh gần như mất mạng, ít khi thật cứng ta được.
Cuối cùng ta mang theo đồng ý của , cũng mang theo sính lễ đã chuẩn bị, trở lại Vân Châu.
A Mạn thấy ta giữ lời trở về, mắt sáng như phát quang.
Nhưng khi ta hỏi nàng có bằng lòng cho ta không, ánh sáng ấy lại bị sợ hãi đè xuống.
Cuối cùng nàng không đồng ý.
Không phải ta không thất vọng.
Nhưng nhìn những dây mạn bò ngoài tường viện, ta bỗng hiểu nàng sợ điều gì.
nàng đều bị người khác đoạt.
ruột phạm tội, nàng bị áp giải; mụ quản muốn kiếm tiền, nàng phải treo bảng tiếp khách; ta cho rằng mình có thể cho nàng ngày lành, mang sính lễ tới muốn nàng theo ta vào kinh.
Ta cứ tưởng mình yêu nàng, nhưng vẫn tự quyết chỗ đi cho nàng .
Nàng không thì không .
Ta có thể đợi.
Đợi nàng không còn là A Mạn phải bám vào thứ gì đó mới sống nổi, đợi nàng có tiền của mình, có bản lĩnh của mình, có đủ tự tin để bất cứ nào cũng có thể rời đi.
ấy, nếu nàng vẫn bằng lòng chọn ta, ta lại ở bên nàng.
Nếu nàng không bằng lòng, ta cũng không thể khóa nàng trong vương phủ.
ruột nàng từng bị quãng không lối thoát dồn tới dải lụa trắng, ta tuyệt đối không thể để A Mạn cũng đi bước ấy.
Sau khi chia tay, A Mạn thật bắt đầu gửi tiền cho ta.
đầu là một túi tiền đồng nhỏ, người vận chuyển chê nặng trên đường, suýt đổi chúng thành bạc.
Ta không cho đổi, cứ thế cất nguyên túi tiền đồng vào kho.
Sau đó là bạc vụn, rồi tới ngân phiếu, nào cũng kèm một tờ sổ do chính tay nàng viết, nói rõ số tiền ấy kiếm được thế nào.
Nàng lợi hại ta tưởng nhiều.
Trong sáu , nàng và Thanh Lê lượt mở bảy chi nhánh, còn có thể thương lượng giá đậu với thương nhân nơi khác.
Chỉ khi nàng gặp chuyện như có người cưỡng chiếm hàng, vô cớ giữ hàng, những việc nàng tự mình không giải quyết nổi, ta mới âm thầm sai người nói giúp một .
Nàng không biết cũng tốt.
Bản lĩnh nàng kiếm được là của chính nàng, ta không thể để nàng tưởng mọi thứ đều do người khác bố thí.
Mùa đông thứ sáu, cuối cùng ta cũng buông việc trong tay, tới Lâm Châu.
Ta bước vào hàng của nàng, nghe nàng đứng sau rèm hỏi ta ăn ngọt hay mặn.
Giọng nói ấy vững vàng sáu nhiều, nhưng vẫn là A Mạn ta nhớ.
Nàng đã tự lấy nửa sau cho mình, trong tay có viện, có hàng, có đủ bản lĩnh để an thân, hay không cho ta cũng đều có thể sống tốt.
Vì vậy ta hỏi nàng.
“A Mạn chưởng quỹ, trong quán còn thiếu tiểu nhị không?”
“Loại không cần tiền công, có thể ấy.”
HẾT.