Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/40YU8WyGxF

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Quý phi dường như bị câu hỏi của ta làm cho ngây người.
Nàng mở to mắt nhìn ta, một lúc lâu mới hồn, run run chỉ vào ta hỏi
“Ngươi vào cung chỉ để ăn chân giò sao?”
Ta nhăn mặt suy nghĩ một lúc rồi nhỏ giọng bổ sung
“Còn có chép xốt chua ngọt thịt kho Đông Pha bánh Phật thủ thịt viên Tứ Hỉ …”
Quý phi quả nhiên không hổ là Quý phi, rất nhanh đã khôi phục lại dáng điềm tĩnh.
Nàng phất tay một cái cùng hào sảng.
“Đi theo bản cung bản cung cam đoan mỗi bữa ngươi đều có thịt ăn.”
Ta vui mừng đến mức nhảy cẫng lên, lập tức thân mật khoác lấy cánh tay Quý phi.
Quý phi cố gắng giằng ra mấy lần nhưng không được, cuối cùng đành mặc cho ta kéo đi.
Cung điện nơi Quý phi lớn hơn chỗ của ta rất nhiều, trang trí cũng xa hoa lộng lẫy hơn hẳn.
Chẳng bao lâu sau, món ăn mà ta kể đều được bày đầy trên bàn.
Ta nhìn mà hai mắt rực.
Quý phi chỉ biết ngồi trố mắt nhìn ta, không nói nên .
Còn Xuân Đào thì đã buông xuôi.
Khi ta ăn đến bát cơm thứ ba, Quý phi dè dặt hỏi
“Trong cung không cho ngươi ăn cơm sao?”
Ta mím môi suy nghĩ một lát rồi gật đầu.
“Đồ ăn không ngon lắm.”
Nghe vậy ánh mắt Quý phi nhìn ta lập tức tràn đầy thương cảm.
“Đứa trẻ ngoan ăn nhiều một chút không đủ thì bảo người làm .”
Ta lập tức gật đầu liên tục.
“Cảm tạ Quý phi tỷ tỷ tỷ thật tốt.”
Nghe vậy trong mắt Quý phi thoáng qua một tia buồn bã.
“Ngươi là người đầu tiên khen bản cung tốt.”
Hai má ta phồng căng thức ăn, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh nhìn nàng, cùng nghiêm túc nói
“Quý phi tỷ tỷ là người tốt nhất trên đời !”
Khóe môi đỏ thắm của Quý phi khẽ cong lên thành một nụ cười.
Nhưng nụ cười ấy chẳng duy trì được bao lâu.
Bởi suốt ba tháng sau đó, ngày nào ta cũng tới.
sớm thức dậy ta đã chạy sang ăn .
Tiểu ngự trù của Quý phi làm món bánh bao cua ngon đến mức đầu lưỡi ta suýt rơi ra.
Ăn xong bữa ta lại quấn lấy Quý phi chơi bài lá.
Ăn xong bữa trưa Quý phi nghỉ ngơi một lát, ta lập tức kéo nàng dậy, hào hứng bày bàn cờ vây ra.
Bởi ta phát hiện mỗi lần đánh cờ tiểu ngự trù sẽ mang trà bánh đến.
Bánh hạnh nhân mới ra lò ăn cùng trà bơ quả thật tuyệt vời.
Đến bữa tối ta mới lưu luyến rời đi.
Sau mấy tháng như vậy ta béo lên một vòng lớn, còn Quý phi thì gầy đi thấy rõ.
Cuối cùng nàng thật sự không chịu nổi .
Nàng nghiến răng nghiến lợi đem ta đóng gói rồi giao thẳng cho Hoàng thượng.
Vào cung ba tháng rồi, đây là lần đầu tiên ta gặp Hoàng thượng.
Ngài không giống hoàng đế râu tóc bạc trắng, uy nghiêm mà ta từng thấy trong sách.
Ngược lại Hoàng thượng cùng trẻ.
Nếu ta học rộng hiểu nhiều như Đại tỷ, có lẽ ta sẽ dùng hoa mỹ như thanh phong tễ nguyệt hay quang minh như nhật nguyệt nhập hoài để ca ngợi dung mạo của Hoàng thượng.
Đáng tiếc ta không có học thức.
Cho nên ta chỉ có thể buột miệng thốt lên một tiếng
“Ôi trời!”
Để bày tỏ sự kinh ngạc và ngưỡng mộ đối với dung mạo của ngài.
Quý phi đẩy ta lên phía , cung kính nói với Hoàng thượng
“Đây là tử mới tiến cung, Hoàng thượng vẫn chưa phần.”
Hoàng thượng nhìn ta một hồi lâu, dường như vẫn chưa nhớ ra ta là ai.
Ngài suy nghĩ một lúc rồi chậm rãi chỉ vào ta, ngập ngừng nói
“Ngươi là… là… nhi của Triệu Thị lang?”
Nghe vậy ta lập tức xị mặt, buồn bực đáp
“Thần thiếp là Khương Ninh, phụ thân là Vũ Uy Tướng quân Khương Chính Hải.”
Hoàng thượng lúc mới bừng tỉnh.
Thấy vậy trong ta cùng đau .
Phụ thân còn nói rằng ông và Hoàng thượng có giao tình rất sâu, vậy mà Hoàng thượng lại chẳng nhớ nổi ông từng đưa nhi vào cung.
Có lẽ để an ủi ta, dưới ánh mắt khích lệ của Quý phi, Hoàng thượng thưởng cho ta một bộ trâm cài đầu, đồng thời phong ta làm Dung tần.
Sau khi thánh chỉ xuống.
Ta và Quý phi vẫn đứng đó nhìn Hoàng thượng.
“Bệ hạ, còn gì không?”
Hoàng thượng nghe vậy thì ngẩn người.
Ngài có chút lúng túng hỏi lại
“Còn gì sao?”
Quý phi vốn định nói gì đó, nhưng chợt nhớ ra phải giữ dáng đoan trang, liền nhàng nhéo tay ta một cái, ra hiệu bảo ta nhân lúc Hoàng thượng còn đây mà xin chút thưởng.
Ta lập tức vui ngẩng đầu nhìn Hoàng thượng, nói
“Thần thiếp xin một đầu bếp giỏi nhất trong cung.”
Quý phi hài gật đầu.
Hoàng thượng thì càng bối rối.
Có lẽ ngài chưa từng nghĩ có người lại chủ động xin thưởng, hơn còn xin một đầu bếp.
Nhưng dù sao Hoàng thượng vẫn là Hoàng thượng.
Ngài rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, đôi mắt sắc bén nhìn ta.
“Theo quy củ trong cung, chỉ có phi tần từ tam phẩm trở lên mới được ngự trù.”
Nói đến đây, đôi mắt đẹp của ngài khẽ lóe lên ý cười tinh ranh, giống hệt một con cáo già đang tính toán điều gì đó.
“Tuy nhiên nếu Dung tần cố gắng, cũng không phải không có cơ hội được phong phi.”
Nghe vậy mắt ta lập tức rực.
Quý phi nhìn Hoàng thượng rồi lại nhìn ta, cuối cùng bất lực ôm trán thở dài.
“Bệ hạ đừng trêu chọc A Ninh .”
Hoàng thượng nghe vậy liền bật cười ha hả.
Chỉ còn mình ta đứng giữa, ngơ ngác nhìn hai người họ.
Từ sau hôm đó, dường như Hoàng thượng tìm được một niềm vui mới.
Ngày nào ngài cũng đến cung của Quý phi.
Thỉnh thoảng còn tiện thể trêu ghẹo ta vài câu.
Mỗi lần đến, Hoàng thượng đều mang theo cho ta rất nhiều điểm tâm ngon.
Nhưng đến tối thì họ lại đuổi ta ra ngoài.
Cho dù ta vẫn chưa ăn no cũng không cho ta lại ăn khuya.
Có một lần ta thật sự không nhịn được, lén lút quay trở lại.
Kết quả cung Cảnh Vinh Quý phi kiên quyết không cho ta vào.
Ta chỉ có thể buồn bực ngồi bệt xuống bậc thềm, sống chết cũng không chịu rời đi.
Chắc chắn Hoàng thượng và Quý phi tỷ tỷ đang lén ăn món ngon sau lưng ta.
Chỉ thân phận của ta quá thấp nên họ không chịu dẫn ta theo.
Nghĩ vậy, ý chí trở thành sủng phi trong ta càng mãnh liệt.
Không biết từ lúc nào ta đã ngủ thiếp đi.
sớm hôm sau Hoàng thượng bước ra khỏi cung, dáng cùng thoải mái.
Khi nhìn thấy ta đang co ro ngủ trên bậc thềm, ngài giật mình hoảng hốt.
Ta ấm ức trừng mắt nhìn ngài, sau đó khóc chạy vào tìm Quý phi tỷ tỷ để kể khổ.
Quý phi nghe xong thì cười đến không khép được miệng.
Ngón tay thon dài của nàng nhàng chạm lên trán ta.
“Ngươi đó ngươi đó trong hậu cung sao lại có một người thú như A Ninh chứ.”
ngày tháng sống trong hậu cung của ta trôi qua cùng vui .
Tuy rằng phần của ta chưa đủ để có ngự trù riêng.
Nhưng ta lại có một chỗ dựa rất lớn.
Đó chính là Quý phi.
Hôm nay Quý phi nói ngủ trưa, liền đuổi ta ra ngoài.
Ta đành phải một mình đi dạo trong ngự hoa viên để tiêu bớt đồ ăn trong bụng.
Không ngờ giữa đường lại gặp một mỹ nhân.
Hoàng thượng thật đúng là có phúc. là tỷ tỷ xinh đẹp như vậy.
Mỹ nhân mặc một chiếc váy vàng nhạt, đứng thanh nhã như đóa hoa quế tháng chín.
Khi ta bước lại gần, còn ngửi thấy trên người nàng thoang thoảng hương quế.
Ta khẽ cau mày nghĩ thầm, mùa bánh quế hoa chắc cũng sắp tới rồi.
Không ngờ mỹ nhân lại nhìn ta bằng ánh mắt khinh thường.
Nàng cố ý nói với cung bằng giọng đủ lớn để ta nghe thấy
“Có kẻ trời sinh là kẻ xu nịnh, tưởng rằng leo được lên Quý phi thì có thể yên ổn ngủ ngon.”
“Cũng không chịu suy nghĩ, Quý phi của chúng ta được sủng ái như vậy, sao có thể thật sự coi trọng một kẻ phần thấp kém chẳng đáng nhắc tới. Chẳng qua lúc rảnh rỗi đem ra trêu đùa, coi như một món đồ chơi mà thôi.”
Nghe đến đây ta lập tức cảm thấy có gì đó không đúng.
Có người dám tranh Quý phi tỷ tỷ với ta sao.
Ta liền cẩn thận bước lại gần, đưa tay chọc vào cánh tay mỹ nhân .
“Mỹ nhân tỷ tỷ tỷ đang nói ai vậy?”
Mỹ nhân giật mình, dường như không ngờ ta sẽ chủ động bước tới.
Nàng nở một nụ cười mỉa mai, đôi môi đỏ cong lên.
“Xa tận chân trời, gần ngay mắt.”
Ta cau mày, quay sang nhìn Xuân Đào.
Xuân Đào vội vàng lắc đầu.
Xung quanh cũng chẳng còn ai khác.
Nghĩ đến đây, ta lập tức bày ra mặt cảnh giác nhìn mỹ nhân mặt.
Dù nàng có dung mạo xinh đẹp đến đâu, nhưng lại dám có ý định cướp Quý phi tỷ tỷ của ta.
Thật quá đáng.
Quá sức quá đáng.
Mỹ nhân bị ta nhìn chằm chằm đến mức ngẩn người.
Nàng cau mày, khó hiểu hỏi
“Ánh mắt của ngươi là sao vậy?”
“Ta biết rồi.”
“Ngươi biết cái gì?”
“Ngươi dựa vào nhan sắc, cướp Quý phi tỷ tỷ của ta.”
“Cái gì?”
Mỹ nhân lập tức sững sờ nhìn ta, rõ ràng vẫn chưa tiêu hóa nổi ta nói.
Nàng chỉ vào chính mình rồi hỏi
“Ngươi biết bản cung là ai không?”
Ta vẫn nhìn nàng với ánh mắt đề phòng.
Nhưng trong lại không khỏi run sợ.
Nàng sắp dùng phẩm cấp để ép ta rồi.
Hu hu hu.
Ta chỉ là một Dung tần nhỏ bé, không quyền không thế, làm sao đấu lại nàng được.
Ý chí tranh sủng trong ta thế càng mãnh liệt.
Sau ta mới biết mỹ nhân mặt chính là Thục phi, trí chỉ đứng sau Quý phi, là một trong tứ phi của Hoàng thượng.
Ta nhìn nàng thật kỹ.
Mày liễu, môi anh đào, gương mặt trái xoan, vòng eo thon như cành liễu.
Đúng là một mỹ nhân xinh đẹp rực rỡ.
Nhưng chữ thục đức hiền lương đoan trang thì chẳng liên quan gì đến nàng.
Cái chức Thục phi chắc chắn là mua bằng tiền rồi.
Để ngăn không cho Quý phi tỷ tỷ bị yêu cướp mất, ta lén lút nói xấu Thục phi mặt Quý phi.
Ta nói nàng tính tình nóng nảy, không dịu dàng, lại còn không biết thưởng thức chân giò lớn.
Ai ngờ tin đồn trong cung truyền qua truyền lại, cuối cùng lại biến thành
Thục phi chân hôi, không thích tắm, lại còn thích ăn tỏi ăn hành.
Thật là một đồn kỳ quái không thể tưởng tượng nổi.
thế khi Thục phi tức giận tìm đến ta tính sổ, ta lập tức chạy thẳng vào tẩm cung của Quý phi tỷ tỷ, trốn sau lưng nàng, chỉ ló nửa cái đầu ra nhìn Thục phi với ánh mắt cảnh giác.
Thục phi lắc lư chiếc eo thon như cành liễu, nổi giận đùng đùng xông vào.
bước qua cửa nàng đã gọi thẳng tên Quý phi
“Mạnh Thường, ngươi thật bản lĩnh. Dạy dỗ ra một đứa ngốc như vậy để bôi nhọ thanh danh của bản cung.”
Thục phi chống nạnh, khí thế hùng hổ.
Quý phi thì trái ngược.
Nàng vẫn ung dung cười , dường như chẳng bận tâm chút nào.
Chỉ tùy ý nâng mắt nhìn Thục phi một cái, ánh nhìn đầy khinh thường.
Ta sợ đến mức vội vàng nhảy lên che mắt Quý phi lại.
“Quý phi tỷ tỷ chỉ được nhìn A Ninh thôi.”
Thục phi nghe vậy cả người run lên, đôi tay run rẩy chỉ vào ta.
“Ngươi Các ngươi”
Quý phi bật cười khẽ, đưa tay vỗ lên tay Thục phi.
“Chỉ là một đứa trẻ thôi, sao ngươi lại nghiêm túc như vậy.”
Thục phi hừ lạnh một tiếng rồi quay đầu sang chỗ khác.
Nhưng không biết từ lúc nào vành tai của nàng đã đỏ bừng.
Đến giờ ăn trưa Thục phi vẫn chưa chịu rời đi.
Ta lén liếc nhìn nàng một cái.
Thục phi lập tức cau mày quát
“Nhìn cái gì Trên mặt bản cung có chữ sao.”
Tuy nàng trông rất hung dữ nhưng ta lại không sợ.
Bởi lúc ta đang bận suy nghĩ một chuyện quan trọng hơn.
Rốt cuộc ta có thể một mình độc chiếm chân giò lớn hay không.
À không.
Là có thể một mình độc chiếm Quý phi tỷ tỷ hay không.
Ta lấy hết can đảm, nhỏ giọng hỏi
“ người không đi có phải lại ăn cơm cùng chúng ta không.”
Thục phi còn chưa kịp trả thì Quý phi đã bật cười.
Nàng nhàng gõ vào đầu ta một cái.
“Được rồi vậy thì cùng lại ăn.”
Ta rất thích Quý phi tỷ tỷ.
Nàng không giống đồn trong cung nói rằng nàng kiêu căng ngang ngược.
Ngược lại nàng là người rất hào sảng và phóng khoáng.
Hôm nay bữa trưa có món chép xốt chua ngọt mà ta thích nhất.
Bình thường Quý phi không ăn đồ quá dầu mỡ.
Theo lý mà nói con ta có thể một mình ăn hết.
Nhưng hôm nay lại có Thục phi.
Ta nhìn Thục phi.
Lại nhìn con .
Cuối cùng như đã hạ quyết tâm rất lớn, ta gắp một miếng to bỏ vào bát của Thục phi.
Thục phi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn ta.
Nhưng ngẩng lên nàng đã thấy ta nhanh như chớp kéo cả đĩa về mặt mình, giống hệt một con mèo nhỏ đang bảo vệ thức ăn.