Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

4

Cố Minh Viễn uống canh giải rượu, nhanh liền ngủ thiếp đi.

Nửa ta bị cơ thể nóng như lửa của chàng làm tỉnh giấc, phát hiện chàng đang tay chân ôm chặt lấy ta.

Ta không thể vùng ra, khẽ gọi chàng, “Cố Minh Viễn, chàng buông tay ra, ta sắp không thở nổi rồi!”

Chàng vẫn bất động.

Ta ra sức vùng vẫy, chàng mới miễn cưỡng tỉnh lại, đôi mông lung cúi xuống nhìn ta trong lòng, lại trực tiếp cúi người xuống, vội vã lên cổ ta.

“Cố Minh Viễn, chàng tỉnh lại đi!”

Chàng dường như không thấy, lật người đè lên ta bắt đầu cởi quần áo của ta.

“A Yên…”

Khoảnh khắc đó, ta như bị ai đó giáng một đòn chí mạng, đầu óc trống rỗng, sau đó cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Ngực đột bị chàng cắn một cái, ta mới chợt bừng tỉnh.

“Chát”, Một cái tát, khiến đầu chàng nghiêng đi.

Ta cũng không biết sức mạnh đó từ đâu tới, mạnh mẽ đẩy chàng ra, quấn vội một chiếc áo choàng, chạy ra khỏi phòng.

Khoảnh khắc lao ra khỏi , ta mới chợt nhận ra, mình đã không nơi nào để đi.

Gió lạnh.

Khiến ta toàn thân băng giá, nhưng đầu óc lại đặc biệt tỉnh táo.

Người gác cổng không chuyện , mở cổng cho ta, khoảnh khắc bước ra, ta thấy giọng Cố Minh Viễn từ phía sau.

“Chặn thiếu phu nhân lại!”

Ta tiếng liền cắm đầu chạy, ít nhất nay, ta không muốn ở lại nơi này .

Ta ngồi lì ở Túy Lý Hương suốt một .

Trời vừa sáng đã có người gõ dưới lầu.

Ta nghĩ là Cố Minh Viễn, dặn tiểu nhị đừng để chàng ta vào.

Tiểu nhị nói khó khăn, “Thưa tiểu thư, là đại nhân.”

Thư Minh bước vào, hai đỏ hoe, quầng thâm dưới , vừa nhìn đã biết cũng thức trắng .

“A Ninh, ta đã nghĩ ra cách rồi!”

“Ta đã nghĩ ra cách rồi, ta xin Thánh thượng ra ngoài nhậm chức, ta đưa nàng đi, được không! Ta biết nàng sống không vui, ta chỉ muốn nàng được vui vẻ, A Ninh, đi cùng ta đi!”

đại nhân muốn phu nhân của ta đi cùng ngươi đến đâu?”

Giọng nói lạnh lùng của Cố Minh Viễn đột xen vào.

Ta đã quá ngây thơ, tiểu nhị làm sao có thể cản được chàng.

Chàng mặt mày xám xịt, nhìn chằm chằm vào ta, “A Ninh muốn đi đâu?”

Thư Minh che ta lại phía sau, “Cố đại nhân, ta và ngươi cũng coi như người quen cũ, nhiều chuyện, mọi người đều rõ, A Ninh là người vô tội nhất, mong đại nhân buông tay.”

“Hừ.” Cố Minh Viễn cười lạnh, “A Ninh là thê tử ta cưới về, nàng đã gả cho ta, thì không cơ hội quay đầu. Thư Minh, ngươi hết lần này đến lần khác mạo phạm phu nhân của ta, ta hết lần này đến lần khác nhẫn nhịn, ngươi thật sự nghĩ ta không dám làm ngươi?”

Lời nói của Cố Minh Viễn tràn đầy vẻ tàn nhẫn, tim ta đập mạnh, không giống như chỉ nói suông.

đại nhân chỉ nói đùa mà thôi, hà tất phải làm thật?”

“A Ninh?”

Thư Minh ngỡ ngàng nhìn ta bước ra.

Ta cười khổ, “Biểu huynh, mỗi người một số phận, có lẽ đây chính là số phận của ta. Đừng gây thêm chuyện , huynh vốn có hoài bão , có tiền đồ rộng mở, đừng nhất thời bốc đồng mà hỏng chuyện.”

Ta im lặng đi theo Cố Minh Viễn trở về phủ.

Vào liền dặn dò nha hoàn dọn dẹp phòng phụ.

“Đừng làm nũng, A Ninh.”

Ta cúi đầu, “ nghĩ nhiều rồi, Vinh Ninh không dám, chỉ là quen ngủ một mình.”

Nha hoàn lệnh, liền đi dọn dẹp.

“Không được đi!” Cố Minh Viễn quát , chàng vốn luôn ôn hòa, đột trở nghiêm nghị như , khiến mọi người đều kinh hãi.

Các nha hoàn nhìn chàng rồi lại nhìn ta, vô cùng khó xử.

Ta trong lòng đã rõ.

Cúi đầu thuận theo, “ không cho phép, thì thôi, mọi người cứ làm việc đi.”

Nói xong ta cũng muốn về phòng, nhưng bị chàng nắm lấy cổ tay, kéo lại gần. Ta không thể phân biệt được cảm xúc của chàng, “A Ninh chuyện tối qua? Ta hôm qua uống say, đầu óc không rõ ràng…”

“Là Vinh Ninh xin lỗi mới phải, là Vinh Ninh làm mất hứng của , phiền huy động người đi tìm ta…”

Bàn tay đang nắm cổ tay ta đột siết chặt, ta đau đớn kêu lên.

Ta chưa bao giờ nhìn rõ được bất kỳ ai.

Cố Minh Viễn quật ta xuống giường và đè lên người, ta không thể nổi chàng.

Ta không phải chưa từng nghĩ đến có một như .

Nhưng không ngờ, đó lại đến nhanh như thế.

Ta không phản kháng , mặc cho chàng xé toạc, cắn xé ta, chàng ép ta phải nhìn chàng.

Ta đỏ hoe, chịu đựng nỗi đau xé lòng không thể lờ đi, nhìn về phía chàng.

Và rồi sao ?

Rồi chàng lại dùng bàn tay che đi đôi ta.

Giọng chàng chua xót “A Ninh, nàng đừng như …”

Chàng cúi xuống lấy môi ta.

Hiếm dịu dàng, hơi thở quấn quýt lại tách ra, chàng cuối cùng cũng hạ mình, trở lại thành vị công tử ôn hòa đó.

“A Ninh, nàng là thê tử của ta, ta không nghĩ đến người khác , ta chịu trách nhiệm cho cả đời nàng.”

….

Cố Minh Viễn nếm được vị ngon, bắt đầu kéo ta mây mưa.

Ban đầu ta không quen, đợi đến cảm nhận được một vài điều thú vị trong đó, lại chàng quá mức đòi hỏi không giới hạn, mà mệt mỏi rã rời.

dùng bữa trưa Cố Lão phu nhân, bà thấy sắc mặt ta tiều tụy, khẽ trách Cố Minh Viễn không biết tiết chế, sai người nấu canh bồi bổ cho ta.

nói ban con luôn bôn ba bên ngoài, có chuyện quan trọng sao?”

“Không có , chỉ là vài hàng hồi môn, thường đi coi sóc một chút.”

“Những chuyện đó tự có chưởng quầy làm, con vẫn chăm sóc bản thân cho tốt.”

Ta đặt bát canh xuống, “Lời của mẫu thân nói phải, là A Ninh suy nghĩ chưa chu toàn, cũng ở nhà chia sẻ việc mẫu thân nhiều hơn.”

Cố Lão phu nhân nghẹn lời, “Mẫu thân không có ý đó.”

“Ta , mẫu thân.”

Tề Vân nói ta đã thành thân, đều trở hèn nhát rồi.

Mặc cho Cố Minh Viễn muốn làm thì làm cũng không phản kháng.

Ta chỉ là không muốn hao phí thêm tình cảm và tinh lực vào nhân mà thôi.

Nếu thuận theo chàng, có thể bớt đi phiền phức, có thể dành thêm tinh lực cho việc kinh doanh, cũng không phải là không thể.

Từ tiếp nhận mấy mối làm ăn này, bốn năm qua, Lai Di Cư, Túy Lý Hương đã mở hai mươi mấy chi nhánh, phân bổ ở các châu quận , ông chủ của mấy hàng này là Vân Hạc cũng đã nổi tiếng trong giới thương nhân.

Ta không có sở thích nào khác, chỉ thích kiếm tiền.

Gần đây Tề Vân nói muốn mở một tiệm sách.

Ta ủng hộ, bận rộn hơn, thêm vào việc đã hứa Cố Lão phu nhân chia sẻ việc trong phủ, buổi tối không nhiều sức lực để đối phó Cố Minh Viễn .

Hàng lén lút uống thuốc tránh thai cũng sắp làm ta mòn mỏi.

Phàm là người phụ đã kết ba năm mà không sinh con, phu quân có thể hưu thê.

Đáng tiếc chúng ta là do Hoàng thượng ban , chàng muốn bỏ ta cũng không bỏ được.

Nhưng Cố Minh Viễn không thể không có con.

Đến lúc đó chàng có thể danh chính ngôn thuận để ta an phận.

Ta đã tính toán kỹ lưỡng, chỉ không ngờ Cố Minh Viễn một đã nếm mùi, lại trở khó đối phó như .

Tin tỷ tỷ sinh con nhanh đã truyền đến.

Nàng lại triệu ta vào , có con, trên người nàng lộ vẻ hiền từ, dịu dàng.

Nàng nắm tay ta, “ nói Minh Viễn đối muội tốt, như ta an tâm rồi.”

Ta cười, “Tỷ tỷ không cần phải lo lắng cho ta, nay người đã sinh hoàng tử, e là bệ hạ yêu thương tỷ tỷ, chốn thâm hiểm ác, tỷ tỷ phải tự bảo trọng bản thân.”

Nói đến đây, thần sắc nàng lại chùng xuống, khẽ vuốt ve khuôn mặt đứa bé trong lòng, “Các muội đã thành được một năm, cũng mau chóng có một đứa con, nếu sau này chàng ấy lại nạp thêm tử khác vào , muội cũng có chỗ dựa.”

Tỷ tỷ từ nhỏ đã đọc Đức, Huấn, tin rằng chỗ dựa của người phụ là trượng phu, là con cái.

“Chỗ dựa của ta, từ trước đến nay đều là chính ta.”

Ta thấy tỷ tỷ khựng lại, từ từ nhìn ta, trong ánh có cả sự tiếc nuối lẫn an ủi.

“A Ninh, cứ sống thật tốt ở bên ngoài đi, là tỷ tỷ có lỗi muội.”

Trong lúc nói chuyện, có thông báo Hoàng thượng sắp đến Phượng Nghi dùng bữa trưa, nói ta đến, cũng có thể cùng dùng bữa họ.

Tỷ tỷ lại đột hoảng hốt.

Nàng đưa đứa bé cho vú nuôi, nắm lấy tay ta, vẻ mặt lo lắng, “A Ninh, muội về đi, trong quy củ nghiêm ngặt, gặp bệ hạ chỉ sợ rước họa vào thân, mau về đi.”

Ta không chuyện , bị thị nàng dặn dò đưa ra khỏi .

Tùy chỉnh
Danh sách chương