Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/5VTkBkIxLO

Quần jeans trắng dài basic ống rộng phong cách đơn giản #6222 HAVANA QJ277

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 4

7

Thời Húc mặc đồ ở nhà, đeo khẩu trang, mắt đầy tia m//áu.

Có lẽ đêm qua anh đều không ngon.

Anh khẽ gật đầu với tôi.

“Xin lỗi, đã làm phiền rồi.”

Tôi cười lắc đầu.

Vừa đặt Nhiên Nhiên lên giường, định đứng dậy thì phát hiện tóc đã bị cậu bé nắm chặt tay.

Thời Húc bước , nắm lọn tóc của tôi rồi nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của Nhiên Nhiên ra.

Động tác của anh cùng dịu dàng.

Ánh mắt chăm chú và ấm áp.

Nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt càng thêm mê hoặc, khiến tôi không thể rời mắt.

“Xong rồi.”

Không biết đã nhìn bao lâu.

khi hoàn hồn lại, đôi mắt xinh đẹp của Thời Húc đang nhìn thẳng vào tôi.

Sau lớp khẩu trang, không thể nhìn rõ biểu cảm của anh.

“Xin lỗi, xin lỗi… Chắc tại tôi không đủ nên lại thất thần rồi.”

Tôi lùi mạnh về sau bước.

Mặt nóng bừng như muốn bốc cháy.

Vừa mở điện thoại vừa lắp bắp nói linh tinh:

“Cái đó… mèo nhà tôi gọi tôi về rồi.”

Ai cũng biết, con người xấu hổ giả vờ rất bận.

tôi không ngờ điện thoại thật sự rung lên.

Tôi vội vàng bước ra khỏi phòng.

Tiếng hét chói tai của chị Đào gần như xuyên thủng màng nhĩ.

“Thẩm Dữu Miên! có con bao giờ thế hả?!”

“Hả???”

8

Tôi mở bảng hot search.

#Thẩm Dữu Miên bí mật kết hôn sinh con#

#Thẩm Dữu Miên, Thời Húc#

#Tốt quá rồi! CP Mất của chúng ta có hy vọng rồi! (CP “Mất ” là tên ghép Thời Húc và Dữu Miên do fan đặt.)

#CP Mất đúng là không cho người ta yên không?#

Tôi tối sầm mắt, theo phản xạ ngẩng đầu nhìn Thời Húc.

Anh ghé sát tai nói nhỏ với Kiều Ca vài câu, rồi áy náy nhìn tôi.

“Có lẽ ở đây vài ngày rồi.”

Thời Húc cầm điện thoại của tôi, không biết đã nói gì với chị Đào.

Khi trả điện thoại lại, giọng chị Đào nghe thậm chí còn có vẻ rất vui.

“Miên Miên, cứ ở bên ảnh đế học hỏi vài ngày đi, vừa hay dạo này cũng không có công việc gì.”

Nói xong, chị ấy cúp máy.

Tôi ngơ ngác nhìn Thời Húc.

Anh kiên nhẫn giải thích rằng nãy tôi bế Nhiên Nhiên vào nhà anh đã bị chụp lại.

Hiện giờ có không ít phóng viên đang canh dưới lầu.

Nếu này tôi đi ra ngoài rồi lại bị chụp được, mọi chuyện càng thêm phiền phức.

Còn hot search và những bài báo đang lan truyền, phía ekip của anh xử lý.

“Thật sự xin lỗi, tôi cố gắng hết sức để đảm bảo không bị ảnh hưởng bởi chuyện lần này.”

Vừa nói xong, Thời Húc lại ho khan mấy tiếng, giọng càng thêm đặc.

này tôi mới nhớ ra anh đang là bệnh nhân, vậy còn đứng đây nói chuyện với tôi lâu như vậy.

Tôi gật đầu, tỏ ý không sao.

rồi chợt nhớ ra điều gì đó.

“À … bạn gái anh không để ý chứ?”

“Bạn gái?”

Thời Húc nhíu mày.

“Tôi không có bạn gái.”

Không có bạn gái?

Vậy cái “hũ giấm biết ghen” hôm đó anh nhắc … chẳng lẽ là Nhiên Nhiên?

Niềm vui khó tả cứ thế lan dần .

Khóe môi tôi điên cuồng nhếch lên.

Thậm chí sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi đang mỉm cười ngốc nghếch.

Đang nằm cười ngây ngô thì tay nhỏ mềm mềm đập loạn lên mặt tôi, miệng gọi.

Mở mắt ra, tôi thấy Nhiên Nhiên đang cùng sốt ruột.

“Mợ ơi, cậu nóng quá!”

9

Tôi vội vàng lầu tìm Thời Húc.

Vừa chạm vào người anh, tôi giật .

Nóng mức đáng sợ.

Liên lạc với Kiều Ca thì anh ấy đang bận xử lý dư luận ở bên ngoài, nhất thời chưa thể quay về.

Tôi lục tung căn nhà lên, mãi không tìm được hạ sốt.

Nhìn thấy tôi hoảng loạn, Nhiên Nhiên bật khóc.

Tôi vừa dỗ cậu bé, vừa tìm , nhất thời chẳng biết xoay xở thế nào.

“Con non của loài người đúng là phiền phức.”

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Thái nhảy bệ cửa sổ , bước cạnh Nhiên Nhiên.

Kỳ lạ là vừa nhìn thấy nó, Nhiên Nhiên ngừng khóc.

“Loài người.”

đều ở ngăn kéo thứ hai tủ ở phòng Thời Húc.”

Tôi chẳng còn tâm trí đâu nghĩ xem tại sao Thái lại biết để ở đâu.

Vội vàng ra, cho Thời Húc uống.

cơn mơ màng, anh hé miệng.

Đầu lưỡi tình lướt qua tay tôi.

Cảm giác ngứa ngáy ấy như len thẳng vào tận đáy .

Tôi đỡ anh ngồi dậy uống nước.

Anh miễn cưỡng mở mắt.

“Cảm ơn… Miên Miên.”

Hai chữ ấy được anh gọi lên dịu dàng.

Nhìn thấy anh bắt đầu toát mồ hôi, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Đang định đứng dậy rời đi thì anh khẽ rên tiếng.

“Sao thế?”

Tôi ngồi mép giường, để anh tựa lên vai .

Đôi mắt vốn được số đạo diễn khen ngợi là lạnh lùng cao ngạo, này lại cụp đầy tủi thân như chú cún nhỏ.

Khiến người ta không khỏi mềm .

“Đau đầu.”

Anh đáp bằng giọng mũi , nghe như đang làm nũng.

Tôi đưa tay sờ trán anh.

tay vừa chạm đã bị anh giữ lại, áp lên trán .

“Như thế này dễ chịu hơn.”

trước giờ chưa từng thân mật với anh vậy, mặt tôi nóng bừng.

cũng chỉ đành thuận theo anh, dùng tay mát lạnh xoa dịu trán, hai má và phần cổ đang nóng hổi của anh.

Yết hầu nóng bỏng của Thời Húc khẽ chuyển động dưới tay, khiến tôi cũng rối bời.

May Thái đã dẫn Nhiên Nhiên ra ngoài chơi.

Nếu không, với gương mặt đỏ bừng thế này của tôi, chắc họ tưởng tôi cũng phát sốt mất.

Dường như Thời Húc còn khó chịu.

Anh nắm tay tôi, kéo dưới.

xương quai xanh…

phần cơ ngực săn chắc.

Đầu ngón tay chạm nhiệt độ nóng bỏng ấy, khiến người tôi như bị thiêu cháy.

Anh thoải mái thở dài tiếng.

Cảm giác tê dại lan đầu ngón tay tận sống lưng.

tay anh nắm chặt tay tôi.

Tay còn lại vòng ra sau gáy tôi.

Có lẽ chỉ là phản xạ thức.

Anh nhẹ nhàng giữ cổ tôi, chậm rãi kéo tôi lại gần.

Khoảng cách giữa hai người ngày càng thu hẹp.

Không hiểu vì sao, đôi môi của Thời Húc khi phát sốt lại càng đỏ mọng hơn.

Nhìn thế nào cũng càng càng…

Quyến rũ.

Tôi thức nín thở.

Chậm rãi nghiêng người gần anh…

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.