Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
Châu Trạch gào lên: “Chuyện này thì có liên quan gì em?”
Tôi khó chịu: “ ảnh này, cái người đứng cạnh mẹ chính mẹ tôi. Tám năm trước, bà ngôi làng các người định đón mẹ nhà, cuối mạng ở . Tôi đây chính để báo thù, giờ hiểu chưa?”
Châu Trạch túm tay tôi: “Còn chúng ta, nó không thể thiếu !”
“ à, tôi làm thụ tinh nhân tạo ở nước ngoài, làm sao nó được chứ?”
Tôi đứng dậy, đi ngoài khóa cửa .
9
còn nhỏ, tôi nghe mẹ kể rằng bà có 1 người bạn thân nhau lớn lên bé, tên Hứa Tri Ý.
Hai người học nhau mẫu giáo tiểu học, trung học, thậm chí lên đại học còn học chung.
Mẹ bảo, dì Hứa người cực kỳ dịu dàng, nếu dì ấy quay nhìn tôi, chắc chắn sẽ rất quý tôi, vì chúng tôi có sinh.
Tôi tò mò: “Vậy dì Hứa đi đâu mẹ?”
Mẹ buồn bã: “Dì ấy , bấy lâu nay mẹ sức mà không .”
Sau tốt nghiệp cao học, chuyến du lịch chia tay, dì Hứa bặt vô âm tín.
Vốn dĩ mẹ tôi định đi chung vì vướng việc khác nên dì Hứa mới đi 1 mình.
Vài đầu, dì còn viết thư cho mẹ, dần dần liên lạc ít đi, biến hẳn.
Hồi mẹ bận việc, không chú ý, chỉ nghĩ dì Hứa quên viết thư cho mình.
Mãi nửa tháng sau, dì chưa , mẹ và mẹ dì mới nhận chuyện không ổn.
Họ gọi điện cho dì Hứa không thể liên lạc.
Lúc này họ mới báo cảnh sát.
Nửa tháng không tăm hơi, các bạn đại học khác dì Hứa kiếm giúp vài , việc kiếm kéo dài nửa tháng chưa có cập nhật, vả ai có cuộc sống riêng nên họ dần bỏ cuộc.
Chỉ còn mẹ dì Hứa tiếp tục cố gắng đi tung gái.
Mẹ tôi không bỏ cuộc, mỗi lần đi công tác khắp nơi đều nhờ người dán tờ rơi người .
dì Hứa cứ bặt vô âm tín như vậy suốt 18 năm.
thời gian , mẹ dì Hứa vì kiệt sức và chạy ngược xuôi lâu dài dẫn sức khoẻ suy yếu, họ lần lượt qua đời trước được gặp gái mình.
Mẹ bảo mẹ rất hối hận vì không đi dì Hứa lúc , nếu có mẹ đi thì có dì không .
10
tôi học đại học, nọ tôi nhận được cuộc gọi mẹ.
điện thoại, mẹ vô phấn khích, nói được tung dì Hứa ngôi làng nhỏ, mẹ nói mẹ sẽ tự đi đón dì .
Mẹ còn gửi cho tôi 1 tấm ảnh chụp người phụ nữ tóc xõa qua vai, mắt vô hồn nằm trên giường, quanh người xích sắt, đầu xích buộc vào chân giường.
Bên cạnh còn có người đàn ông trung niên.
Chính người này người “cưu mang” dì Hứa, người nói dì không bình thường, suốt bỏ trốn nên phải xích để dì không chạy .
Bên cạnh ông ta còn có mấy đứa trai, lớn nhất đám chính Châu Trạch.
ảnh , tôi lập tức nhận hắn.
Tôi lo lắng: “Mẹ ơi, để đi mẹ.”
Mẹ chối, nói dẫn theo người và bảo tôi yên tâm chờ mẹ dẫn dì Hứa mắt tôi.
sau tôi không còn nhận thêm tin gì mẹ nữa.
Tôi người thân duy nhất mình.