Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/7V8MIZcljb

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Dì Lưu, thăm dì đây.”
Tôi nhẹ nhàng với người phụ nữ đang nằm trên giường .
Dì Lưu giờ đã không , nhưng khi thấy tôi, ánh dì chợt , cuối không cầm nước .
Chú vội vàng lau nước dì, an ủi:“Dì biết nhớ , nên chú gọi nó thăm dì rồi đây. Đừng khóc nữa, đừng khóc.”
Dì Lưu chớp , như đang “dì hiểu rồi”.
Tôi ngồi xuống bên giường, nắm lấy dì, kể dì nghe những xảy dạo gần đây.
Dì nghe rất chăm chú, khóe môi khẽ cong .
Cuối , dì mỉm cười thiếp .
Tôi chú rời khỏi phòng , tranh thủ hỏi nhỏ:“Chú , dạo này sức khỏe dì thế nào rồi ạ?”
Chú lắc : “Không ổn lắm. Bác sĩ … bất cứ lúc nào cũng …”
Chú không tiếp, tôi nghe lòng chùng xuống.
“Chú đừng buồn quá. Sau này sẽ thường xuyên thăm dì.”
Chú nghẹn ngào:“ , đứa trẻ tốt. Những năm qua, nhờ dì mới gắng gượng giờ. Cảm ơn .”
“Chú à, phải cảm ơn chú mới đúng. Nếu không nhờ gái của chú…”
Chú xua : “Thôi đừng nhắc buồn nữa. Giờ sống tốt , chúng ta không oán trách gì đâu.”
Tôi gật : “Chú cũng phải giữ gìn sức khỏe nhé.”
Chú mỉm cười, gật .
Rời khỏi viện, tôi nhà cô bạn thân xả hết bầu tâm sự.
Ba ngày sau, gọi tôi.
“ , anh đang việc gấp cần em giúp. Em nhà anh một chuyến không?”
Tuy lòng tôi vẫn còn giận, nhưng miệng thì vẫn đồng ý.
Vừa nhà, trông vẻ hơi hồi hộp, kéo tôi vào phòng chiếu phim trong nhà.
Tôi thấy anh căng thẳng thì hơi lo, vội hỏi:“ gì vậy?”
Anh hiệu tôi ngồi xuống.
Tôi đành ngoan ngoãn làm theo.
Đèn trong phòng lập tức mờ , màn chiếu lớn phát ánh mờ ảo. hít sâu một hơi, cởi khoác, đứng trước màn hình.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, nhạc đã vang .
cởi cúc sơ mi, bắt nhảy theo nhạc.
Tôi kinh ngạc đưa che miệng, không dám phát tiếng, sợ làm phiền anh.
Ánh mờ ảo chiếu cơ anh — sơ mi trắng, quần đen, kính gọng vàng. xắn cao, để cánh rắn chắc. Mỗi chuyển động đều làm mở rộng, khoe bờ ngực săn chắc.
Chỉ vài động tác lắc người đơn giản thôi, vậy khiến tôi như bị thôi miên.
Chẳng phải đây chính điệu nhảy tôi từng xem xem cả trăm lần trên mạng hay sao?
Không ngờ ngày tôi xem trực tiếp, người biểu diễn còn … !
Trời ơi, ông trời thực sự ưu ái tôi quá mức rồi!
Bản nhạc kết thúc, đèn trở .
đứng đó, vành tai ửng đỏ, nhìn tôi.
Tôi kích động chạy tới:“ , anh đang cố quyến rũ em đấy à?”
Anh cười tà mị:“Thích không?”
Tôi gật như gà mổ thóc:“Thích! Rất thích!”
Không nhịn , tôi đưa chọc nhẹ vào hông anh.
Ồ, cứng thật.
Anh lập tức giữ lấy tôi:“Đừng khiêu khích anh.”
Tôi tiến , kiễng chân, hai kéo lấy cổ anh, hôn khẽ môi anh, đùa nghịch :“Tiểu tử, đẹp trai quá, tối nay ông chọn anh!”
Anh bế tôi .
“Lần trước anh sợ lây nên nhịn. Cuối phải tắm nước lạnh, khiến cảm cúm càng nặng hơn.”
Tôi ngạc nhiên:“Vậy sao anh không sớm?”
“Cô nào đó đâu anh cơ hội giải thích. Vừa gặp đã bày mưu dụ dỗ, hôm sau thì lặng lẽ bỏ không một câu.”