Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7AVVu84rih

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!

Chương 4

Anh im lặng một lúc.

“Là cô ấy tìm anh dưới công ty, nói muốn trả lại số tiền đã nợ, rồi nhân tiện mời ăn một bữa cơm.”

Tôi nhìn dòng người tấp nập qua lại xung quanh.

Thật ra cũng chẳng để tâm mấy anh nói. Chỉ khẽ đáp: “ thì… chúc mừng anh, cuối cũng được như ý nguyện rồi.”

“Em cũng xem bức ảnh anh chụp với Chu Thiền rồi. Kỳ lạ thật đấy, còn đẹp cả ảnh cưới của bọn . Em nhớ hôm bọn đăng ký kết hôn, nhân viên bảo anh lên — mà anh chẳng nổi.”

“Lục Dĩ Bạch, vài hôm nữa… làm thủ tục hôn .”

“Còn chuyện khi nào công bố tin này ra ngoài, tùy anh. Em có thể đợi.”

bên kia im lặng mấy giây.

Tôi nghe thấy tiếng anh bật lửa.

Giọng anh trầm trầm, như nghẹn lại nơi cổ họng: “Em nhất định chọn lúc này để nói chuyện sao?”

“Ừ.”

Anh khựng lại, hơi thở cũng chững một nhịp: “Để hãy nói.”

13.

Lục Dĩ Bạch trở nên bận rộn bao hết. Tôi vẫn luôn muốn tìm một cơ hội để nói chuyện với anh, nhưng lần nào cũng bị anh từ chối vì “không có thời gian”.

Thế là tôi đành ở bên cạnh ông nội Lục, cứ chạy chạy lại giữa bệnh viện và studio.

Ông dần dần tỉnh táo lại, đôi lúc cũng trò chuyện với tôi.

“Thằng cháu trai của ông ấy à, tài năng thì có, nhưng quá sắc bén. Có cháu ở bên, ông yên tâm được. Cháu là cô gái , ông tin cháu.”

Tôi mím môi. Cảm thấy không dám những này.

Nhưng ông nội Lục lại bật :

“Nó cũng lâu rồi không qua lại với cái cô kia nữa, không?”

Tôi sững người: “Ông… rồi à?”

Ông hừ nhẹ một tiếng:

“Nó cứ tưởng giấu giỏi lắm. Thực ra ông đã từ lâu rồi. Cô gái kia tâm khí cao, tính tình lại không vững, ở bên nhau sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện.”

Tôi nhất thời bối rối.

Thì ra… ông đã sớm chuyện này.

Nghĩ ngợi một lúc, tôi quyết định không giấu nữa:

“Cháu và Lục Dĩ Bạch… cháu chuẩn bị…”

Nhưng ông nội Lục cắt tôi:

“Cứ từ từ, sống với nhau lâu rồi, nó sẽ hiểu được ai là người với nó. Huống hồ gì, chẳng cháu thích nó từ lâu rồi sao?”

Tôi khẽ “à…” một tiếng.

Ông như nhớ lại điều gì:

“Hồi thằng bé học cấp ba, chơi bóng rổ ngã gãy chân, nghỉ học nửa tháng. Ngày nào cháu cũng tới tận nhà đưa bài tập. này, khi bố cháu đưa cháu nhà Lục, ông nhìn cái là ra ngay. Là con bé chứ ai.”

Khoảnh khắc ấy, tự dưng… tôi bỗng nhòe .

“Ông…”

Thì ra là như .

Chẳng trách… ông lại đích thân chọn tôi, còn mấy lần nhà Tô nói chuyện.

Chẳng bao lâu , ông nội Lục lại ngủ thiếp .

Còn tôi, cũng vừa khóc xong.

Tôi soi gương trong điện thoại, nhìn .

Sưng rồi.

Nhưng may là không rõ lắm.

Thế mà vừa mở cửa phòng bệnh ra, đã thấy Lục Dĩ Bạch đứng ngoài hành lang.

Không anh đã nghe được bao nhiêu.

Anh cụp nhìn tôi.

Một lúc lâu giơ tay lên, dùng ngón tay nhẹ nhàng lau giọt nước nơi khóe tôi, khẽ thở dài:

“Tí nữa muốn ăn gì?”

14.

Chẳng bao lâu , ông nội Lục được xuất viện.

Mọi công việc trong công ty, ông cũng giao hết cho Lục Dĩ Bạch.

Mấy người chú bác trong không hiểu bị nắm thóp chuyện gì, mà bị anh quản lý chặt chẽ, không ai dám hó hé.

Giống như anh nói trong đêm đăng ký kết hôn.

Lục Dĩ Bạch của bây , đã không còn là người dễ bị thao túng như nữa.

Không ai có thể lay chuyển được quyết định của anh.

Tôi tranh thủ ghé qua nhà Lục một chuyến, sức khỏe ông nội Lục trông khá rất nhiều.

Cuối , tôi vẫn quyết định nói với hai vị trưởng bối nhà Lục về việc tôi và Lục Dĩ Bạch sắp hôn.

Hai người nghe xong, trầm mặc rất lâu.

“Nếu cháu thực sự quyết định rồi… thì không có ý kiến.”

Bên phía ba tôi, tất nhiên cũng ủng hộ lựa chọn của tôi.

“Thấy chưa, lần ba nói nó chẳng với con là mấy, con còn không chịu . Ba là đàn ông, nhìn người đàn ông khác, đương nhiên giỏi con.”

Dù gì cũng đã sống ở biệt thự một năm, lại được Lục Dĩ Bạch ngầm dung túng, đồ đạc của tôi ở rất nhiều.

Tôi mất nguyên một ngày dọn dẹp hết.

Lúc Lục Dĩ Bạch về, tôi đang xếp nốt mấy món cuối .

Anh nhìn chằm chằm tôi, hỏi mà như câu trả : “Em đang làm gì ?”

Tôi đứng dậy, bình thản nói: “Rất đơn giản mà. Chẳng đã thỏa thuận sao? Chờ anh trở thành người thừa kế chính thức của Lục thị, thì sẽ hôn.”

Lục Dĩ Bạch hít sâu một hơi: “Anh không muốn hôn nữa. Không được sao?”

Tôi nhìn anh, có chút không hiểu: “Tại sao? Đây chẳng là điều anh luôn mong muốn sao?”

Anh , như thể đang trách tôi ngây thơ: “Chỉ là… người sẽ thay đổi, Tô Chỉ.”

, con người luôn thay đổi. “ sao anh lại nghĩ, em thì không thay đổi? Hôm ở ngoài phòng bệnh, anh cũng nghe thấy rồi mà. , em thừa , em đã thích anh rất nhiều năm. Nhưng thì hết rồi.”

Khuôn mặt anh thoáng sững lại.

“Anh đối xử với em không sao?”

là anh đối với tôi không tệ. Nhưng càng với tôi, tôi lại càng tham. Mà càng tham, lại càng dễ thất vọng.

Tôi ngẩng lên.

“Lục Dĩ Bạch.”

Anh thấp giọng: “Ừ.”

“Anh thật sự chỉ em thích anh sao?”

Gương mặt anh khẽ thay đổi.

Tôi tiếp tục nói:

“Anh thông minh như , chắc chắn đã từ lâu rồi không? Nên ngay từ , anh chẳng kiêng nể gì mà đối xử với cô ấy mặt em, giúp cô ấy tìm việc, mua quà cho cô ấy. Chẳng anh cố ý để em chết tâm sao?”

thì như anh muốn rồi. Chuyện hôn cũng là anh chủ động nói . anh chỉ nói một câu không muốn hôn nữa, là em giả vờ như mọi chuyện chưa xảy ra sao?”

Nói những này, tôi lại thấy lạ lùng bình tĩnh .

Lục Dĩ Bạch quay mặt , lần tiên tôi thấy anh lúng túng như thế.

Tôi đưa cho anh thứ tôi đang cầm trong tay.

“Đây là sợi dây chuyền năm ngoái anh tặng em. Em chỉ đeo một lần, trả lại anh.”

“Một năm qua, anh giúp em, em cũng giúp anh. chẳng nợ gì nhau nữa.”

15.

Từ hôm , Lục Dĩ Bạch vẫn còn tìm tôi vài lần.

Người con gái anh muốn cưới, nhưng không thể cưới được.

“Tôi chỉ chấp hôn, ngoài ra không muốn bàn thêm gì cả.”

Cuối , lần gặp , anh chịu nhượng bộ.

“Chỉ có như … em có thể buông bỏ sao?”

Thật ra tôi cũng chẳng còn gì để buông bỏ nữa.

Nhưng tôi vẫn thuận theo anh, gật : “Ừ.”

Ánh anh tối lại, nhìn tôi hồi lâu, rồi giấu cảm xúc nơi đáy . Cuối chỉ khẽ .

“Được.”

Anh rất hào phóng, những gì hứa, đều cho tôi đầy đủ, thậm chí còn nhiều .

, tôi lại tình cờ gặp Chu Thiền thêm một lần.

Cô ấy trông còn gầy lần , thấy tôi thì khựng lại.

Cuối là tôi mở : “Cô trông có vẻ vẫn ổn đấy.”

khẩy: “Ừ, anh của Lục Dĩ Bạch cho tôi năm mươi vạn, bảo tôi dụ anh ấy ra ngoài, nhất là có hành động thân mật gì .”

“Nhưng anh ấy lại cảnh giác mức chẳng cho tôi lại gần.”

Tôi chợt nhớ bức ảnh hôm .

Quả .

Nếu không như thế, chỉ với hai câu nói của tôi, sao có thể dễ dàng dẹp yên dư luận?

Tôi bật .

“Là anh ấy không cho, hay là cô không nỡ?”

Cô ấy kiêu hãnh, không chịu tiền của Lục Dĩ Bạch, nhưng lại sẵn sàng tiền từ người khác.

Rồi khi cầm tiền trong tay, nhìn thấy người đàn ông yêu, lại không đành lòng ra tay.

Chu Thiền ngẩng nhìn tôi, gần như chất vấn:

“Thế còn cô thì sao? Ngay từ anh đã nói muốn hôn với cô, mà cô vẫn còn bênh anh .”

Tôi bình tĩnh đáp:“Vì anh ấy là một người .”

Cho dù giữa tôi có hiểu lầm, tranh cãi, nhưng tôi sẽ không bao quên —

Anh đã cho tôi một nắm kẹo.

Tùy chỉnh
Danh sách chương