Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.
https://s.shopee.vn/4foAuX92ez

Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ. Xin chân thành cảm ơn!
“Tô tiểu thư, kể cô có muốn hay không, cô phải rời khỏi kinh thành.” Mông Tấn khẽ cười, ngón tay thong thả gõ lên mặt bàn, giọng điệu chậm rãi.
Ta nuốt nước miếng, đang mở miệng nói thì Mông Tấn đã tự ý nói tiếp: “Đương nhiên, còn có một cách hơn, đó là trực tiếp giết chết cô, đỡ cho Quân Mai ở trong cung phải lo lắng hãi hùng vì cô.”
Mẹ kiếp, mấy người này thật là, ai nấy không cho người ta cơ hội phát biểu gì hết!
Mông Tấn liếc xéo ta một cái, hù dọa ta thêm chút nữa thì:
“Xoẹt ——”
Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, thanh đao đã kề sát cổ Mông Tấn. Lăng Việt mặt lạnh như tiền, trong mắt tràn đầy sát ý.
“Ngươi dám động vào nàng một cái xem?”
Lưỡi đao lẹm kề sát, Mông Tấn nhíu mày, rõ ràng hắn cũng không lường trước được người bên cạnh ta lại có thân thủ cao cường đến thế. Hức hức, cái “bản lĩnh bạn trai” chết tiệt này của Lăng Việt thật làm ta cảm động đi!
Mông Tấn giơ hai tay lên, lộ ra một nụ cười ôn hòa vô hại: “Vừa rồi chỉ là lời nói đùa thôi. Tô tiểu thư là người trong mộng của đứa em trai nghếch nhà ta, nếu ta ra tay, Mông Dật sẽ hận ta .”
“Hừ.” Ta kiêu ngạo quay mặt đi, túm lấy vạt áo Lăng Việt, cậy thế bắt nạt kẻ yếu: “Ai thèm về cái kinh thành đó chứ? Mấy ngày nữa ta sẽ rời khỏi đây, đi đâu mà chẳng tốt hơn cái chỗ này?”
“Ồ? Cô không muốn về cung?” Mông Tấn hơi ngạc nhiên, vì nguyên chủ trước đây yêu Vệ Kỳ Niên đến sâu đậm cơ mà.
Ta thở dài lắc đầu, giả bộ sâu nói: “Đế vương đa phần bạc tình, ta đã bị vứt bỏ một lần, sao có thể quay về để hắn có cơ hội vứt bỏ ta thêm lần nữa?”
Trong phòng im lặng vài giây, chắc là đoạn phát ngôn này của ta đã làm hắn chấn động.
“Đến một người nữ như cô còn ngộ ra được đạo lý này, vậy mà Quân Mai cứ mãi không nhìn thấu.”
!!! Ông anh , ngài có lịch sự không thế!
29
Có sự hỗ trợ của nam (Mông Tấn), hành lý được thu dọn hơn hẳn, người hầu cơ bản cũng đã giải tán. Đông Thanh được ta phái vào kinh để tất toán sổ sách cửa hiệu và rút hết tiền mặt ra. Đợi nàng ấy về là chúng ta có thể ôm tiền đi thẳng tới Kim Lăng.
Đêm xuống. Ta đang ngủ say thì bị ai đó lay dậy.
“Nhu nhi?” Mở mắt ra đã thấy khuôn mặt Lăng Việt. Ta hơi ngại ngùng đấm hắn một cái, thẹn thùng bảo: “Trước đây sao không phát hiện ra ngươi xấu xa thế nhỉ? Nửa đêm mò lên giường người ta rồi.”
Lăng Việt nhẹ nhàng nắm tay ta, dịu dàng giải thích: “Đừng lên tiếng, chúng ta chưa đi xa đâu.”
Vừa dứt lời, một luồng gió lạnh thổi tới, ta mới hoàn toàn tỉnh táo. Đây là ở bên ngoài? Được Lăng Việt che chở trong lòng, ta giác túm chặt lấy áo hắn. này chúng ta đang ở trong rừng phía núi sau.
“Trong trang viên không an toàn, có mấy kẻ ngoại tộc lẻn vào rồi.”
Người ngoại tộc? Kinh thành sao lại có người ngoại tộc? Dạo này đang là mùa các nước triều cống, không lẽ là mật thám nước khác?
Lăng Việt vuốt ve khuôn mặt nhợt nhạt của ta, bốn mắt nhìn nhau, hắn ôn tồn nói: “Đừng sợ.”
Hắn siết chặt dây áo choàng đang lỏng lẻo của ta, bế bổng ta lên, mũi chạm đất, một vòng xoay người rồi bay vút lên không trung. Ta bịt miệng hét thầm trong lòng. Đồ lừa đảo! Hắn rõ ràng là biết bay cùng ta mà!
Lăng Việt bế ta ẩn nấp trong một khu rừng rậm, ta phẫn nộ nhìn về phía biển lửa đằng trước. Đồ khốn kiếp! Bọn chúng dám đốt cái biệt thự của ta!! Ta vung nắm đấm vào không trung, Lăng Việt ôm chặt hơn vì sợ ta ngã.
“Cẩn thận.” “Trang viên của ta…” Ta gục đầu khóc nức nở, Lăng Việt khẽ dỗ dành: “Sau này tôi kiếm tiền mua cho nàng một trang viên hơn.”
đó ta không buồn suy nghĩ xem hắn kiếm tiền bằng cách nào. Nếu biết sau này hắn đi nhận lệnh truy nã để mua nhà cho ta, ta chắc chắn sẽ không gật đầu lia lịa như này. Nhưng đó là chuyện của sau này rồi.
30
Tại Tướng quân. Mông Tấn nhíu mày nhìn ta: “Có người ngoại tộc lẻn vào trang viên của cô?”
“Vâng vâng!” Ta gật đầu lia lịa, không quên bồi thêm một câu: “Bọn chúng còn đốt sạch nhà của ta nữa!”
Mông Tấn trầm ngâm một lát, nói gì đó thì ngoài cửa bỗng nhiên ồn ào. “Cho ta vào!” “Tiểu tướng quân, tướng quân có lệnh…” “Đại ca! Đại ca!”
Là Mông Dật, hắn đến đây làm gì?
“Cái thằng ranh này…” Mặt Mông Tấn đen lại, đứng dậy đi ra cửa. Một lát sau dắt một người đi vào.
“Tô tiểu thư, tôi nghe nói tiểu thư tới đây…” Mông Dật hớn hở chạy lại, thấy ta lấm lem bụi đất liền đổi giọng: “Đã xảy ra chuyện gì thế?”
Mông Tấn giải thích: “Có người lẻn vào trang viên của cô ấy…” Chưa nói hết câu đã bị tiếng hét của Mông Dật ngắt lời. “Cái gì?!! Tô tiểu thư có bị thương không?”
Mông Dật tiến lên cầm tay ta thì thanh đao của Lăng Việt đã chắn ngang giữa hai người. “Tiểu tướng quân xin tự trọng.”
“Ngươi!” Bầu không khí bỗng trở nên căng thẳng, ta vội kéo tay đang cầm đao của Lăng Việt xuống, cười với Mông Dật: “Khà khà, đa tạ tiểu tướng quân quan , ta không sao. Bây giờ nói về chuyện người ngoại tộc đi? Ngài thấy sao, Mông tướng quân?”
Ta quay sang nhìn Mông Tấn, hắn gật đầu. Mông Dật ngạc nhiên: “Người ngoại tộc?”
“Đúng vậy.” “Đại ca, trong kinh có người ngoại tộc trà trộn vào là do em sơ suất. Sáng sớm mai, không, ngay đêm nay em sẽ bắt gọn bọn chúng!” Mông Dật chắp tay, ánh mắt rực lửa nhìn anh trai, chỉ chờ lệnh là đi bắt người. Cái nghiêm túc đột ngột này làm ta hơi ngẩn ra, trông cũng oai vệ phết… Thấy mặt nghiêm túc hiếm hoi của hắn, ta giác nhìn thêm mấy cái. Cảm nhận được ánh mắt của ta, Mông Dật mới nghiêm túc được chưa đầy vài phút đã lại nhìn ta cười hì hì như thằng .
Mông Tấn lườm thằng em một cái: “Bắt người là việc của Kinh Triệu Doãn, chú xen vào làm gì?” Rồi hắn hỏi ta: “Tô tiểu thư, cô chắc chắn là người ngoại tộc chứ?”
Ta kéo tay áo Lăng Việt, Lăng Việt lần này không như mọi khi mà nắm ngược lại tay ta. Hắn thản nhiên nhìn Mông Dật đang tức nổ mắt ở đối diện, nói: “Nghe giọng điệu của chúng, đúng là người ngoại tộc không sai.”
“Ồ?” Mông Tấn ngạc nhiên nhìn hắn: “Lăng huynh đệ, ngươi nghe hiểu tiếng ngoại tộc sao?” “Hồi nhỏ từng theo cha sống ở biên thùy vài năm.” “Vậy ngươi nghe thấy gì?” “Tôi không dám lại gần , chỉ nghe thấy vài từ, hình như liên quan đến việc triều cống.”
Ánh nến nhảy nhót. Mông Tấn suy tư nhìn ngọn lửa: “Với bản lĩnh của chúng thì không vào được kinh thành đâu, xem ra trong kinh có nội ứng rồi.”
“Triều cống… không lẽ mục tiêu của chúng là hoàng thượng?” Ta đứng bên cạnh nghe mà tim đập run, Lăng Việt thấy vậy vội ôm lấy ta đang run rẩy. Đêm nay chắc chắn là một đêm không ngủ, ta cảm thấy mình như đang vào một tấm lưới không sao thoát ra được. Mãi đến khi phương Đông hửng sáng, cửa mới mở, Mông Tấn bảo ta tạm thời cứ ở lại tướng quân, hắn sẽ bảo vệ ta an toàn, đợi chuyện trong kinh lắng xuống sẽ tiễn ta đi.
31
Quốc lực Khải quốc cường thịnh, cứ mỗi mười năm, các nước chư hầu cử sứ thần đến nộp cống. Thực chất là để ký kết hợp đồng triều cống cho mười năm tiếp theo. Đây là lần đầu tiên Vệ Kỳ Niên tiếp đón sứ thần từ khi đăng cơ. Mông Tấn với tư cách Hộ quốc tướng quân cũng đặc biệt về kinh để đảm bảo không có kỳ sai sót nào.
Chuyện người ngoại tộc đêm đó khiến ai nấy căng thẳng, lính canh trong hoàng cung càng thêm nghiêm ngặt, Mông Dật cũng bắt đầu thay ca trực trong cung. Nhưng tất cả chúng ta đoán sai rồi, kẻ ngoại tộc đó chỉ là hỏa mù, mục tiêu thực sự của chúng lại là ta.
“Chủ tử…” “Biết rồi, lui xuống đi.” “Tô Nhu muội muội, ta biết muội tỉnh rồi.”
Sau lưng truyền đến giọng nói quen thuộc, hàng mi đang nhắm chặt của ta khẽ run. “Chủ tử, có cần nô tài ‘gọi tỉnh’ Quý phi nương nương không?” Cái giọng mái nghe như thái giám, lại còn mang tông điệu âm hiểm, chắc chắn là một tên thái giám biến thái!
Ta mở mắt, chóng ngồi dậy, bốn mắt nhìn thẳng vào người nữ đang ngồi ở vị trí chủ tọa. “Hoàng… Hoàng hậu nương nương… Người… người chẳng phải đang ở cung Khôn Ninh dưỡng… dưỡng thai sao?”
“Dưỡng thai?” Thẩm Quân Mai cười như không cười nhìn ta: “Muội còn sống ngày nào, làm sao ta an được?”
“!!!” Tại sao nữ vẫn thù ghét ta đến thế? Mông Tấn không chuyển lời của ta sao?! Ta cứng đờ quay đầu lại, thấy Mông Tấn đang đứng bên cạnh, nhìn nữ với ánh mắt đầy nuông chiều.
Biến thái! Biến thái! Toàn một lũ biến thái!
“Mông tướng quân, ngài biết mà! Ta… ta không hề muốn về cung, làm phiền ngài giải thích với hoàng hậu nương nương một chút!”
“Muội không muốn về cung?” Thẩm Quân Mai cười lên, nhưng nụ cười của nàng ta quái dị vô cùng, làm người ta lạnh toát cả người. “Sắp chết đến nơi rồi còn diễn kịch lạt mềm buộc chặt trước mặt ta, đáng tiếc ta không phải hoàng thượng, không mắc mưu của muội đâu!”
Nàng ta ra hiệu cho một tên thị vệ vạm vỡ bên cạnh, giây tiếp theo, ta bị lôi xềnh xệch dậy. Lực tay mạnh khiến ta đau đớn kêu thành tiếng.
“Nhưng cũng trách ta ban đầu không coi muội ra gì, cứ ngỡ muội chỉ là một đứa ngu không não…” Nàng ta chậm rãi đi tới, bóp cằm ta, ánh mắt hung ác: “Không ngờ muội lại cảnh giác đến thế, còn được một cao thủ giang hồ bảo vệ, hại ta tổn thất bao nhiêu ám vệ! Thế nên mấy kẻ ta phái đi sau đó, ta cũng không hy vọng sẽ giết được muội, mục đích chỉ là dụ hổ xuống núi mà thôi.”
Ta sững sờ kinh hãi, kẻ đó hoàn toàn không phải người ngoại tộc! Bọn họ cố ý tung tin giả để ta chủ động đến tướng quân Mông Tấn bàn bạc đối sách.
“Làm sao các người biết Lăng Việt hiểu tiếng ngoại tộc?!”
“Ngày trước, thanh Hoành Đao của nhà họ Thẩm lừng danh thiên hạ, đặc biệt là thanh ‘Sổ Cửu’ đúc từ hàn sắt, đời không có thanh thứ hai.” Giọng nói thanh thoát của Mông Tấn vang lên, mỗi câu nói ra làm mặt ta trắng thêm một phần.
“Thẩm tướng quân năm đó vì một nữ tử giang hồ mà cởi giáp về quê, hai người từng dừng ở biên thùy nhiều năm… Sau này quân Hung Nô tấn công, tiên hoàng gửi huyết thư, ông ấy nhận mệnh trong lâm nguy, dù giải vây được nhưng cuối cùng vẫn tử trận sa trường… Cha ta từng kiếm vợ con ông ấy để đón về phụng dưỡng nhưng mãi không thấy.”
“Mông tướng quân, hắn là hậu duệ của anh hùng liệt sĩ, ngài lại lợi dụng hắn như vậy, không biết linh hồn cha ngài nơi chín suối có yên lòng nổi không?” Ta trừng mắt nhìn hắn, hận không thể lao lên xé nát khuôn mặt trông có nghĩa lẫm liệt đó.
“Nói nhảm với làm gì? Mau giết chết đi!” Mắt Thẩm Quân Mai đỏ vẩn lên, ta dùng sức vùng khỏi tay nàng ta, hét với Mông Tấn. “Nếu ta chết, Lăng Việt chắc chắn sẽ mọi cách điều tra tướng báo thù cho ta, và Mông Dật cũng sẽ hận ngài suốt đời!”
Thấy mặt Mông Tấn thoáng dao động, ta thầm mừng, có hy vọng rồi. “Ngài thả ta đi, ta thề đời này sẽ không quay lại kinh thành.”
Hắn nheo mắt, không thèm để ý đến ta. Hắn bước lên đỡ lấy Thẩm Quân Mai suýt ngã, an ủi nàng ta ngồi xuống. Thẩm Quân Mai nắm chặt tay hắn, giọng nghẹn ngào: “Giết đi, mau giết đi! Không thể đợi thêm được nữa, chiếu chỉ phong của hoàng thượng đã viết xong rồi, ta nhìn thấy rồi, nhìn thấy tận mắt rồi! Mông Tấn! Chẳng phải ngài nói có thể vì ta mà làm cứ chuyện gì sao!”
Người trong mộng lệ, Mông Tấn quỳ xuống lau nước mắt cho nàng ta. “Đừng khóc nữa, Quân Mai, cẩn thận cái thai. Nàng mau thu xếp về cung đi, ra ngoài lâu dễ bị nghi ngờ.”
“Còn thì sao? Ta muốn tận mắt nhìn trút hơi thở cuối cùng, nếu không, ta vĩnh viễn không yên lòng được!” Mông Tấn liếc nhìn ta một cái, vỗ vỗ mu bàn tay Thẩm Quân Mai. “Nàng đang mang thai, không nên xem mấy cảnh máu me này. Yên , ta sẽ xử lý ổn thỏa. gì đã hứa với nàng, có lần nào ta không làm được không?”
“Không được! Ta phải nhìn chết!” Mông Tấn đành chịu thua mà đồng ý. “Được rồi, đúng là không làm gì được nàng mà.”
Thẩm Quân Mai bấy giờ mới nín khóc mỉm cười. Ta như vào hầm băng, ông anh , ngài không cố gắng thêm tí nữa sao? Đồng ý luôn rồi ? Đây là giết người đấy nhé! Tình yêu của nam dành cho nữ đúng là đỗi dị dạng. Không đúng, đây đâu phải là yêu, đây là “liếm cẩu” mù quáng mà!!!
Mông Tấn đứng dậy, rút thanh đao bên hông tùy tùng, đâm thẳng vào ngực ta, động tác dứt khoát gọn đến mức ta còn chưa kịp cảm thấy đau. Một đóa hoa máu loang ra trước ngực, ta không thể tin nổi nhìn Mông Tấn, hắn lại nhìn ta với thương hại.
“Yên , rất thôi, cô sẽ hoàn toàn rời khỏi nơi này.” Ta thật… cảm ơn tám đời tổ tông nhà ngài nhé.
Khoảnh khắc cuối cùng trước khi hôn mê, ta nghe hắn nói: “Mang xuống đi, xử lý cho sạch sẽ, đừng để lại dấu vết.”
ĐOẠN KẾT
Ta tỉnh dậy trong lòng Lăng Việt, con thuyền dập dềnh đậu bên bờ sông, hắn hỏi bằng giọng khàn khàn: “Ngủ dậy rồi ?”
“Lăng Việt, cái tên Mông Tấn đó chắc chắn là cố ý trút giận cho người tình, đâm làm tim ta bây giờ vẫn còn đau đây này!”
Ta ngồi dậy, phồng má lầm bầm oán trách: “Vừa mới khỏi mà… với lại, với lại…” Giọng ta nhỏ dần, Lăng Việt phải ghé sát tai vào: “Với lại cái gì?”
“Còn phải tĩnh dưỡng tận hai năm nữa…” Không được vận động mạnh!!
Thế này chẳng phải muốn lấy mạng ta sao! Bên cạnh có một cực phẩm nam nhân đầy sức sống thế này, mà ta lại… ta lại phải nhịn tận hai năm không được “động chạm”!
“Nàng thấy chán ? Hay tôi đưa nàng ra trấn nhỏ gần đây dạo chơi nhé?” Ta lắc đầu, rúc sâu vào lòng hắn: “Thực ra thế này cũng tốt, cùng chàng ngắm núi ngắm sông.”
Một con vịt trời từ bụi lau sậy bay ra, Lăng Việt như cắt phóng ra thanh đoản đao, ngay khi nó vừa ló đầu đã hạ gục tại chỗ. Người hắn căng cứng, kéo ta vào lòng, cảnh giác nhìn quanh.
“Lăng Việt.” Ta kéo vạt áo hắn, giọng mềm mỏng: “Ta không sao, chỉ là một con vịt thôi mà.”
Bờ sông tĩnh lặng, thỉnh thoảng có tiếng ếch kêu, Lăng Việt vẫn lo lắng ôm chặt lấy ta. Ta để mặc hắn ôm, cho đến khi sự an trong lòng hắn dịu lại. Lần ta tích ở Tướng quân đã thực sự làm hắn kinh hãi, dù đã qua nửa năm, chỉ cần một chút động tĩnh nhỏ hắn cũng căng thẳng không thôi.
Nhưng chuyện này cũng không phải không có ích lợi gì. Để bảo vệ ta tốt hơn, dưới sự “dụ dỗ” của ta, Lăng Việt đã đồng ý cùng giường cộng gối với ta rồi.
Ngày đó, Mông Tấn diễn màn “giết” ta trước mặt Thẩm Quân Mai, rồi phái người đưa ta đến chỗ Lăng Việt. Lăng Việt nhìn thấy ta toàn thân đầy máu, suýt chút nữa đã giết Mông Tấn ngay tại chỗ. Nếu ta không đột nhiên ho lên một tiếng, Mông Tấn chắc đã bỏ mạng dưới đao của hắn rồi.
Khi tỉnh lại, Mông Tấn mới nói rõ nguyên do. Thẩm Quân Mai vì chuyện của ta mà ăn ngủ, thậm chí tinh thần hoảng loạn. Vệ Kỳ Niên phát hiện nàng ta mắc chứng ảo giác nên đã hạ quyết bỏ ta, nhấn mạnh mấy lần sẽ không nạp ta vào cung, nhưng Thẩm Quân Mai vẫn chìm đắm trong thế giới của riêng mình. Cứ thế này sẽ cực kỳ nguy hiểm cho nàng ta và cái thai. Thế là bọn họ mới dựng lên vở kịch này.
“Không thông báo trước, ta rất xin lỗi, chủ yếu là sợ cô không diễn ra được cái sợ hãi tột cùng đó. Để bồi thường, đây là ngàn lượng hoàng kim.”
Lần đầu tiên ta hứng thú với thỏi vàng óng ánh, mặt ủ rũ. Mông Tấn chỉ nghĩ là do ta mới ốm dậy nên không để ý. Thẩm Quân Mai giải quyết được cái gai trong lòng, tự nhiên là ăn ngon ngủ kỹ.
Ta và Lăng Việt cuối cùng cũng được ở bên nhau, xem chừng là một kết thúc viên mãn, nhưng ta chỉ thấy lạnh người. Nếu Vệ Kỳ Niên đối với ta bớt đi một phần tình cũ, nếu em trai Mông Tấn không thích ta, nếu Lăng Việt chỉ là một thị vệ thấp kém không chỗ dựa… liệu hôm nay ta còn sống được không?
Ngày thứ hai sau khi cầm máu, ta và Lăng Việt rời khỏi kinh thành. Ta thậm chí không đi Đông Thanh, cũng không dám . Số bạc người nàng ấy chắc đủ để chi dùng, Đông Thanh là cô gái thông minh, nàng sẽ sống rất tốt.
ngày đầu lên đường, Lăng Việt gần như thức trắng đêm. Hắn luôn ôm đao ngồi bên cạnh ta, canh giữ hết đêm này sang đêm khác. Sau này nếu ta không khóc lóc cầu xin hắn ngủ một lát, chắc hắn sẽ đột quỵ mà chết . Bây giờ thì chịu ngủ chung rồi, nhưng chỉ cần một tiếng động nhỏ ban đêm hắn sẽ tỉnh dậy ngay, rồi lại ngồi suốt đêm. Nếu không có lần ta bị buồn tiểu thức giấc, ta cũng chẳng biết cái gã này lại không chịu ngủ tử tế.
Một ngày nọ, Lăng Việt nói: “Chúng ta rời khỏi Khải quốc, đi Tây Vực nhé?” Hắn cẩn thận nhìn mặt ta, sợ ta không vui: “Rượu ở Tây Vực nghe nói rất đặc biệt, Nhu nhi, nàng có muốn đi xem không?”
Tim ta mềm nhũn, ta biết hắn sợ điều gì, cũng biết hắn vẫn luôn tự trách vì không bảo vệ tốt cho ta. Ta ôm lấy Lăng Việt đang bồn chồn, dịu dàng đáp: “Được.”
Chúng ta đã đi Tây Vực, Đại Lý, còn đi cả Mông Cổ nữa. đúng rồi, ở Mông Cổ, bệnh của ta cuối cùng cũng khỏi hẳn. Thế là vào một đêm tuyết , ta đã “cưỡng ép” Lăng Việt đang ngủ bên cạnh mình. Cái mặt đỏ bừng che thân của hắn vẫn đáng yêu như ngày nào, đúng là khiến người ta không kìm lòng được mà…
NGOẠI TRUYỆN 1
Bảy năm sau.
“Mẫu thân! Mẫu thân!” An Lạc lạch bạch chạy tới, ta đang bế con bé thì Lăng Việt đã tay bế con gái lên trước. Cái người này, sao vẫn cứ coi ta như búp bê sứ thế không biết! Giờ sức khỏe ta tốt cực kỳ luôn nhé!
Ta lườm hắn một cái, Lăng Việt mỉm cười hỏi An Lạc: “Có chuyện gì thế?” “Anh Hổ Tử bắt nạt con!” Con chó nhỏ Tiểu Hắc sủa váng lên ngoài hàng rào. Ta nhìn theo tiếng sủa, thấy Hổ Tử đang ló đầu ra nhìn. Đây là con trai nhà đồ tể Trương hàng xóm, là “liếm cẩu” trung thành của con gái ta.
“Nó bắt nạt được con mới lạ, con không bắt nạt nó là may rồi!” Ta vẫy tay gọi Hổ Tử lại. “Mẫu thân! Sao người lại bênh người ngoài thế!” An Lạc uất ức. “Quan xử án còn phải nghe lời khai hai bên, một mình con nói không tính. Lại đây Hổ Tử, nói cho dì Tô nghe, có chuyện gì nào?”
“Dì Tô, là… là tại con không tốt, làm An Lạc giận.” Thôi xong, ta giúp nó mà nó vừa mở miệng đã nhận sai luôn rồi. Hổ Tử nhìn An Lạc đầy mong chờ: “An Lạc, tớ hứa sau này không bao giờ nói cái Hoa ở làng bên đẹp hơn cậu nữa. Cậu mới là bé gái xinh nhất huyện Thanh Thủy.” “Hừ. Thế cậu phải hứa lần sau không được nói thế nữa.” “Tớ hứa!”
Ta và Lăng Việt ngẩn người nhìn hai đứa: “…”
“Hổ Tử! Về ăn cơm!” Tiếng hét quãng tám của thím Vương hàng xóm làm bầy chim giật mình bay tán loạn, Hổ Tử vắt lên cổ chạy về nhà. Sân vườn trở lại tĩnh lặng, chỉ có tiếng cục tác của lũ gà trong lồng.
“Phụt!” Ta cuối cùng không nhịn được mà bật cười: “An Lạc, con đúng là, sao mà điệu thế không biết? Còn bé gái xinh nhất huyện Thanh Thủy, ha ha ha ha, buồn cười chết .”
“Mẫu thân xấu lắm!” An Lạc đỏ bừng mặt, tức tối. Lăng Việt xoa đầu con bé, răn dạy: “Sao lại nói chuyện với mẫu thân như thế?” “ thân, lần nào người cũng bênh mẫu thân, con có phải con ruột của người không vậy?” “An Lạc, thân chẳng phải đã dạy con rồi sao? Gia quy thứ nhất của nhà mình là gì?”
Sự nghiêm túc đột ngột của Lăng Việt làm An Lạc ngớ người, cái miệng nhỏ lẩm bẩm: “Trong nhà mẫu thân là nhất, việc gì cũng phải nghe mẫu thân, không được cãi lời mẫu thân.”
Khụ khụ, cái gia quy này có từ bao giờ thế? Sao ta chẳng biết gì cả?
“Được rồi, nhớ là tốt, rửa tay ăn cơm. Hôm nay có món thịt xào chua ngọt con thích nhất đây.” An Lạc vừa nãy còn ủ rũ, giờ mắt đã sáng rực lên, không quên hôn thân một cái: “ thân là tốt nhất!”
Ta đứng bên cạnh mà đau lòng thay, con gái của ta ơi! thân con đang “thao túng lý” con đấy!! Thế mà vẫn còn cười hớ hì hì được!
“Nàng nè, tôi có cá nhỏ cho nàng đây, vừa mới đánh dưới sông hôm nay đấy.” Mắt ta sáng lên, chạy lại ôm lấy cánh tay Lăng Việt: “Chàng có rắc bột tiểu hồi hương không?” “Có chứ, sao quên được.”
Hoàng hôn buông xuống, cùng với khói bếp lờ mờ và tiếng gọi con của các bà nội trợ, ánh nắng ấm áp rải khắp sân vườn. Tiểu Hắc vẫy đuôi, một sau bà chủ bưng ra một bát cơm trộn cá và thịt chua ngọt. “Tiểu Hắc ăn nhiều vào, lên gà vịt trong sân trông cậy vào mày đấy!” “Gâu gâu!”
“Mẫu thân! Tối nay con muốn ngủ với người!” “Không được! Con năm tuổi rồi, sao còn ngủ với mẫu thân?” “Oa oa oa! Nhưng bạn Thúy Thúy hơn con một tuổi vẫn ngủ với mẫu thân mà!”
Tiếng cãi vã của hai mẹ con nhỏ dần, rồi ánh nến trong nhà vụt tắt. Tiểu Hắc ăn no, cuộn tròn đi ngủ. Lại là một đêm ngon giấc.
NGOẠI TRUYỆN 2
Năm An Lạc lên bảy, con bé bái một nữ phu tử làm thầy. Nhưng phu tử sống ở huyện, đi từ đây lên đó tận hai canh giờ. Thế là ta và Lăng Việt bàn bạc, quyết dọn nhà lên huyện Thanh Thủy.
“Căn này không được, đắt … căn này cũng không mua nổi… Nhà một gian thôi mà cũng tốn thế sao? Sao giá cả bây giờ đắt đỏ thế nhỉ?” Ta vừa gạch chéo vào sổ vừa than vãn. “Nàng đừng lo chuyện tiền nong, cứ chọn căn nào nàng thích nhất ấy.” Cái giọng điệu hào phóng này của Lăng Việt giống hệt Đông Thanh năm nào, làm ta không nhịn được cười: “Nói khoác, nhà mình đào đâu ra nhiều tiền thế?”
“Có, có mà.” Nói rồi Lăng Việt lôi ra một cái tráp, ta mở ra suýt thì mù mắt. Bên trong xếp ngay ngắn một hàng vàng thỏi! Vàng thỏi đấy!! Ta lập tức đóng tráp lại, nghiêm giọng hỏi: “Ở đâu ra? Chàng đi ăn cướp ?” “Không, là thu nhập đáng…” Giọng hắn nhỏ dần, nhìn là biết chột dạ! Ta nheo mắt kéo cổ áo hắn xuống: “Nói, ở đâu ra?”
Môi Lăng Việt mím chặt. Ta nhướng mày, tiểu tử, dám giấu giếm trước mặt ta , xem “đại lão gia” ta xử lý chàng thế nào. “Nói mau! Không nói thì đừng hòng ngủ chung phòng với ta nữa!” “Là… tiền thù lao nhận lệnh treo thưởng.” “Treo thưởng?” Thấy mắt hắn né tránh, ta áp sát mặt hỏi dồn: “Đó là cái gì?”
“Lệnh treo thưởng giang hồ, tôi mới nhận gần đây thôi. Nhận rồi không trả lại được, nhưng nàng yên , đối tượng không phải người vô tội, toàn là bọn ác ôn đầy mình thôi.” Giang hồ… nghe thôi đã thấy tanh máu rồi. “Thế… có thể không giết người không? Có cách nào khác không, ví dụ bắt bọn chúng giao cho…” Ý thức được mình nói hớ, ta nuốt luôn chữ “quan ” vào trong, ánh mắt tối lại. Chúng ta trốn chạy gần mười năm rồi, đừng nói là quan , bình thường thấy lính tuần tra đường ta còn phải tránh xa.
Hắn ôm ta vào lòng, vỗ đầu an ủi: “Được, vậy không giết, tôi chỉ phế cánh tay bọn chúng, để bọn ác nhân đó sau này không làm ác được nữa, thế có được không?”
Ngày hôm sau, mãi đến khi trời tối mịt Lăng Việt vẫn chưa về, ta lo lắng đến mức sắp phát điên. Khi hắn xuất hiện với bộ dạng đầy máu, ta suýt thì ngất xỉu. Sau khi xác nhận đó không phải máu của hắn, ta vừa khóc vừa gào lên: “Chàng lừa ta, thế này mà gọi là đi phế cánh tay người ta , chàng chắc chắn là diệt môn cả nhà người ta rồi!”
“Nàng ơi.” Lăng Việt vứt thanh đao trong tay, vội vàng giải thích: “Không có chết người, chỉ là thông tin nhiệm vụ sai sót, số lượng người đột nhiên đông hơn mấy đứa, nên là…” “Sau này không được nhận nữa! Hức hức, dọa chết ta rồi…” “Được được được, không nhận nữa, không bao giờ nhận nữa.”
Sau này ta mới biết, cái lệnh treo thưởng đó là chặn đánh một đám tà giáo đang bỏ chạy. Các đại hiệp khác toàn một đao một mạng gọn gàng, riêng hắn, chỉ chuyên phế tay, phế xong còn rắc thuốc cầm máu, đảm bảo không ai bị máu mà chết, làm cho đám người đó sống không bằng chết.
con đường quan đạo thành Lâm Giang, hàng chục kẻ bị phế tay nằm la liệt đất, bị xích, miệng bị nhét tất thối. Có kẻ đã ngất đi, có kẻ ánh mắt đờ đẫn như kẻ khờ. Quan binh tuần tra suýt thì khiếp vía, kiểm tra xong mới phát hiện đây toàn là tàn dư của Thiên Trúc Giáo, thế là gom sạch về đại lao tỉnh.
Dương Thái thú ban đầu rất mừng, vì mười năm qua Thiên Trúc Giáo gieo rắc bao tai họa. Bắt được tàn dư tà giáo là một công lao , nhưng khi thẩm vấn, bên trong lại có cả hai tên Tả hữu hộ pháp! Khi nghe bọn chúng khai rằng Hoàng hậu hiện tại từng có mối quan hệ sâu với Thiên Trúc Giáo, Dương Thái thú nào dám thẩm vấn tiếp, vội gửi mật thư về kinh.
Tả hữu hộ pháp bị giải về kinh, nửa tháng sau, Thiên Trúc Giáo bị Mông Tấn nhổ tận gốc, không để lại một người sống. Nhưng dân gian bắt đầu râm ran tin đồn: Hoàng hậu cấu kết với tà giáo, dùng máu tim thiếu nữ để luyện linh đơn giữ gìn nhan . Vệ Kỳ Niên ban đầu còn dập tin, nhưng trước sự đàn áp của quan lại và sự phẫn nộ của dân chúng, Thẩm Quân Mai cuối cùng vẫn bị phế vị, Mông Tấn cũng vì tội bao che mà bị bãi chức, thu hồi binh phù. Cung điện mười năm không tuyển tú, mùa hè năm nay, đã đón đợt tú nữ đầu tiên.
NGOẠI TRUYỆN 3
Huyện Thanh Thủy mới mở một quán ăn, nghe nói là chi nhánh từ kinh thành mở tới. Đặc biệt nhất là món chữ ký của quán: cá nhỏ giòn. “Khách quan, cá của người đây, đây là bột tiểu hồi hương, người có thể chấm ăn kèm.” “Ừm… rất vừa tầm, nhất là bột tiểu hồi hương này, đúng là điểm nhấn, ăn bao nhiêu lần cũng không chán.”
Ta mỉm cười nói với tiểu nhị, hắn đắc ý lắm: “Chứ còn gì nữa, đây toàn là bí phương từ kinh thành đưa tới đấy, nghe nói ngay cả Hoàng thượng cũng thích ăn món này! Mà khách quan nè, lần nào người tới cũng chỉ ăn mỗi món này, có đơn điệu không? Hay thử món khác xem?” Ta chỉ mỉm cười không nói, nhấp một ngụm rượu thanh, ăn hết đĩa cá . thanh toán, ta giả vờ ngạc nhiên: “Nghe nói tửu lầu này chủ nhân là một nữ tử? Thật là lợi hại, nếu được gặp một lần thì tốt biết mấy.”
Chướng quỹ tay vẫn gảy bàn tính, cười với ta: “Vốn dĩ cuối năm chủ nhân sẽ tới thăm tiệm mới, nhưng năm nay, chủ nhân thân thể không tiện…” Tim ta thắt lại, vội hỏi: “Có chuyện gì sao?” Hắn cười tươi hơn: “Chủ nhân lại mang thai rồi, chắc phải hai năm nữa mới đi tuần tiệm được.” “Tốt, tốt , đây là chuyện đại hỷ.” Ta đứng ngẩn ra đó, cố nén sống mũi cay cay và giọt nước mắt trực trào, gật đầu liên tục: “Tiền đây, nửa lượng bạc.”
Bước ra khỏi tửu lầu, tuyết nhỏ bắt đầu , tiểu nhị gọi giật ta lại, đưa cho một cây dù giấy: “Tuyết đường trơn, khách quan đi chậm thôi.” Ta nhìn thấy Lăng Việt đang đi tới từ phía đối diện, mỉm cười từ chối: “Không sao, phu quân ta tới đón ta rồi.”
“Nhu nhi.” Lăng Việt dịu dàng gọi ta, ta chạy vào trong tán dù của hắn. “Đi thôi, An Lạc chắc sắp tan học rồi nhỉ?” Người đàn ông trước mắt nhẹ nhàng bao bọc lấy tay ta, mỉm cười nhạt. “Đi chậm thôi, nửa khắc nữa mới tan học, vẫn kịp mà.” “, hôm nay đi chợ, mẹ Hổ Tử còn cho ta hai dẻ sườn, tối nay hầm canh xương nhé?” “Được.”
Tiếng cười bị gió thổi tan, hòa cùng bông tuyết, bay xa mãi…
(TOÀN VĂN HOÀN)