Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện.

https://s.shopee.vn/7prey8M9fc

Combo 2 Xịt Vải DOWNY Khử Mùi Và Chống Khuẩn 99.9% Chai 370ML Hương Nắng Mai/Huyền Bí/Đam Mê

Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

Mỗi click là một lời cổ vũ để Ghiền mang đến nhiều câu chuyện hấp dẫn hơn nữa!

Chương 2

Vương Tuyết vội vàng lên tiếng:

“Cô ta từ quê lên đấy, sao tớ có thể được!”

Tôi nhíu mày, Vương Tuyết đã mặc kệ tôi, quay sang ríu rít trò chuyện mấy nữ khác.

“Thôi đừng để ý cô ta , mau xem tạp chí idol mới em mua này, đẹp trai không!”

Lúc này tôi mới sang cuốn tạp chí trong tay Vương Tuyết.

Tôi lập tức chết lặng.

Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng ướt sũng trên bìa tạp chí kia… sao giống ông anh ăn bám ở nhà của tôi thế?

Chỉ là phong cách khí chất hoàn toàn khác biệt nên tôi cũng không dám chắc.

Vì vậy tôi không nhịn được chỉ vào cuốn tạp chí.

“Người này là…”

Nữ bên cạnh lập tức đắc ý lên tiếng:

“Cậu ở quê nên không theo idol hả? Ngay cả Viễn Chi cũng không ? Anh là đỉnh lưu hot nhất hiện giờ đấy!”

Khá lắm.

cũng khớp luôn.

là ông anh hai ăn bám ở nhà của tôi .

rõ ràng Vương Tuyết không muốn để tôi tham gia cuộc trò chuyện.

“Ây da, nói mấy chuyện này cô ta làm , cô ta sao có thể anh Viễn Chi được chứ.”

Nghe vậy tôi mới hơi khó chịu.

“Em anh .”

Tôi phản bác.

“Anh là anh trai em.”

Cả lớp lập tức im bặt.

Sau đó mấy nữ phá lên cười.

“Tống Vân Vân, không ngờ cậu cũng đu idol đó nha.”

, anh Viễn Chi cũng là anh trai tớ, nếu đều là fan Tri Liễu thì chúng ta là người nhà !”

Mấy lời này nghe kỳ kỳ, tôi hiểu cả.

tôi cũng nhận “anh trai” họ nói không phải kiểu “anh trai” của tôi, nên nghiêm túc sửa lại:

“Anh là anh ruột của em.”

Thế là cả lớp lại rơi vào bầu không khí quỷ dị.

giây sau.

Tiếng cười càng lớn hơn.

Vương Tuyết khoa trương đến mức đập bàn.

Viễn Chi là anh ruột của cậu? Tống Vân Vân, cậu là dám nói đấy!

“Hay là cậu tiện thể nói luôn tân phú hào số phố chúng ta, Từ , cũng là anh cậu đi!”

Tôi lập tức kinh ngạc.

“Sao cậu Từ cũng là anh em?”

4

Tôi không ngờ Vương Tuyết lại lợi hại như vậy, ngay cả thân phận anh cả tôi cũng .

Cả lớp lại im lặng lần .

Lần này không ai cười .

Bọn họ chỉ tụm vào nhau, vẻ mặt đầy ghét bỏ.

“Học chuyển trường này có phải mắc chứng hoang tưởng không vậy? Suốt ngày tưởng tất cả nam thần là anh trai mình?”

phải cô ta bảo mình từ quê lên sao? Theo tớ là ở trong núi lâu quá nên óc có vấn đề!”

Nghe bọn họ bàn tán, tôi lại lần cảm người phố kỳ quái —

Vì sao nói lại ai tin chứ?

Tan học, Vương Tuyết chặn tôi lại.

“Tống Vân Vân!”

Cô ta hung dữ cảnh cáo:

“Cậu tuyệt đối không được nói người khác rằng tôi cũng từ quê lên, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”

Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao vừa tôi cô ta đã hoảng như vậy.

Tôi bật cười cô ta.

đó là sự ? lẽ tôi không nói thì sự sẽ thay đổi sao?”

“Cậu!”

Vương Tuyết tức đến đỏ mặt.

“Tôi nói cho cậu , bạn trai tôi là người đánh nhau giỏi nhất khối đấy! Nếu cậu dám đắc tội tôi, cẩn thận tôi bảo anh xử cậu!”

lúc cô ta bóng người phía sau tôi, hai mắt lập tức sáng lên.

“Bạn trai em tới !”

Nói xong cô ta lập tức chạy phía sau tôi, ôm lấy cánh tay nam nũng nịu:

“Anh yêu~ Học chuyển trường này cứ bám lấy em mãi, phiền chết đi được. Anh giúp em cảnh cáo cô ta được không?”

Tôi ngẩng bạn trai cô ta.

Ồ.

Lại là người .

Chính là hôm qua gặp trước cửa đồn cảnh sát.

Chỉ nghe hắn sảng khoái đáp:

“Không vấn đề!”

Nói xong hắn quay tôi.

ngay giây tiếp theo, vẻ mặt huênh hoang của hắn lập tức xanh lét.

Vương Tuyết lại nhận điều , vẫn tiếp tục thúc giục.

“Cho cô ta chút màu sắc đi, để cô ta không được —”

chưa nói hết câu, đã hoảng hốt chạy tới trước mặt tôi, cúi khom lưng.

“Chị đại, không ngờ chị cũng học trường bọn em!”

5

Chị đại?

Tôi hơi mờ mịt.

Người phố gọi nhau tùy tiện vậy sao?

Hôm qua gọi tôi là em gái, hôm nay đã chị .

Vương Tuyết sốc hơn tôi.

“Anh làm cái vậy! Tại sao lại cúi khom lưng Tống Vân Vân!”

thì liên tục hiệu bảo cô ta im miệng.

Vương Tuyết tức đến bật khóc.

“Đồ vô dụng! Tôi không thèm để ý anh !”

Nói xong cô ta bỏ chạy.

vẫn luống cuống xin lỗi tôi.

“Chị, cô không hiểu chuyện, không chị là em gái của Từ , chị đừng để trong lòng.”

Tôi nhướng mày.

“Cậu anh cả tôi à?”

“Đùa vậy, tân phú hào số phố, tinh anh tài chính Từ , ai không ?”

Nói tới đây, như chợt nhận điều , vội vàng hạ thấp giọng.

chị này, sao chị không nói mọi người chị là em gái Từ ?

“A! Em hiểu ! Chị muốn sống kín tiếng không? Chị yên tâm, em chắc chắn không lắm miệng!”

Miệng này cứ như súng liên thanh, tôi chưa kịp mở lời thì hắn đã tự hỏi tự trả lời xong .

Tôi:

“…”

Thôi được .

Lưu ý: Thế giới và các tình tiết trong truyện là sản phẩm của trí tưởng tượng, đã được lý tưởng hóa nhằm phục vụ mục đích sáng tạo. Mọi sự trùng hợp với thực tế chỉ là ngẫu nhiên, không mang giá trị nghiên cứu hay đối chiếu.